Vợ Câm Đắt Giá: Phu Nhân Dẫn Con Bỏ Trốn Rồi - Lạc San & Tô Tân Thần
Chương 327: Người Công Bằng Chính Trực
Cô giận dữ ngước , th bé đang co ro sau lưng một phụ nữ trẻ tuổi.
phụ nữ tr chỉ khoảng hai mươi, khó để liên hệ cô với vai trò là mẹ của bé.
phụ nữ vẻ ngoài th tú xinh đẹp, đôi mắt hạnh nhân long l như biết nói.
Lúc này cô cũng đang thẳng vào Lạc San, trong mắt chút bất mãn.
Lạc San hít một hơi thật sâu, ôm Lạc Thư Nhan đang khóc vì đau đớn bước tới.
Vì phụ của đối phương đã xuất hiện, cô cũng kh muốn gây chuyện, chỉ muốn con nhận được sự trừng phạt thích đáng.
"Chào cô, là mẹ của bé gái này, vừa con trai cô kh chỉ phá hỏng lâu đài cát của con , mà còn đẩy con ngã xuống đất."
" nghĩ, ít nhất nó cũng nên ra xin lỗi con một tiếng, kh những thế, còn chịu sự trừng phạt thích đáng, nhỏ tuổi như vậy mà đã quá đáng, lớn lên còn biết thế nào."
phụ nữ khẽ nhíu mày, lên tiếng, giọng hơi lạnh lùng.
" kh mẹ nó, nó gọi là chị, chỉ là nhận nuôi nó."
"Hơn nữa, Tiểu Hổ chưa bao giờ là đứa trẻ hư tính, cũng chưa từng quậy phá, nghĩ nó làm như vậy, chắc c lý do của riêng ."
Lạc San gần như bật cười vì tức giận.
Chẳng đây là kiểu phụ bao che cho con hư làm bậy ?
Giọng cô cũng trở nên sắc lạnh hơn.
"Nhiều ở đây đều th, mọi chuyện nói đều kh oan uổng nó."
"Cô vết thương trên con gái xem, nếu đây là nền đất phẳng, kh biết sẽ thành ra thế nào nữa."
"Nếu cô kh muốn khuyên đứa bé ra xin lỗi, cũng kh muốn trừng phạt nó, vậy đừng trách ra tay."
Cách đó kh xa còn vệ sĩ mà Lạc San mang theo.
Phát hiện ều kh ổn, họ liền từng bước bao vây lại.
Sắc mặt phụ nữ hơi tái , cô ta lớn giọng, "Cô ý gì, muốn ỷ thế h.i.ế.p ?"
Lạc San cười lạnh lùng, "Đúng vậy, chọn nói lý với cô, nhưng cô kh nghe, vậy chỉ thể dùng cách của ."
phụ nữ và bé thực sự sợ hãi.
bé khóc òa lên.
phụ nữ nghiến răng, vẫn kh chịu gật đầu, cô ta mở lời với vẻ chịu ấm ức.
"Cha mẹ của đứa bé này đã qua đời, trước khi được nhận nuôi, nó sống lang thang."
"Nó chưa được sống yên ổn bao lâu, kh ngờ lại chọc con gái của những giàu như các cô."
"Cũng đúng, nó đáng bị bắt nạt."
phụ nữ vừa nói, vừa đẩy bé một cái, "Mau qua đó, xin lỗi ta ."
bé lập tức lắc đầu, vẻ mặt hoảng sợ.
"Cháu kh muốn, họ muốn g.i.ế.c cháu, cô bé đó vừa nãy còn nói sẽ ném cháu xuống biển cho cá mập ăn, nên cháu mới đẩy cô bé đó."
Hai kẻ tung hứng, đổ hết mọi trách nhiệm lên Lạc San và Lạc Thư Nhan.
Lạc Thư Nhan vội vàng lắc đầu, "Mẹ, con vừa nãy kh nói như vậy, thật mà."
Lạc San an ủi cảm xúc của cô bé.
"Mẹ vừa nãy ở ngay bên cạnh con, nghe rõ ràng, con kh nói vậy, đây là khác muốn vu khống con."
Thật khó mà tưởng tượng được, nhỏ tuổi như vậy đã biết nói dối lừa .
Đúng lúc này, những xung qu nhận ra thân phận của phụ nữ và bé.
" phụ nữ này tr quen quá, hình như là nhà từ thiện Khúc Dĩnh, lẽ trong chuyện này thực sự hiểu lầm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cam-dat-gia-phu-nhan-dan-con-bo-tron-roi-lac-san-to-tan-than/chuong-327-nguoi-cong-bang-chinh-truc.html.]
"Đúng là Khúc Dĩnh thật, vậy chắc c là hiểu lầm , cô làm kh ít việc thiện, nhận nuôi nhiều đứa trẻ vô gia cư lắm."
"Hay là thôi , nên tha thứ cho khác thì tha thứ."
Lạc San hơi ngạc nhiên, kh ngờ đối phương lại là một nhà từ thiện, tr trẻ tuổi như vậy, chắc c tiềm lực tài chính nhất định.
Nhưng cô chưa từng nghe qua họ Khúc hay gia tộc nào tương tự, xem ra kh là thế gia vọng tộc.
Thậm chí hiếu chuyện đã l ện thoại ra chuẩn bị quay phim.
Lạc Thư Nhan chút sợ hãi, ôm chặt cổ Lạc San.
"Mẹ ơi, chúng ta về nhà , Thư Nhan sợ."
Lạc San vỗ nhẹ lưng Lạc Thư Nhan, "Đừng sợ, mẹ sẽ giải quyết."
Khúc Dĩnh th trong đám đ nhận ra , lập tức cũng chút đắc ý, khẽ ngẩng cằm.
Trong mắt Lạc San mang theo một tia khinh thường.
" biết những giàu như cô thích ỷ thế h.i.ế.p , th con cô còn nhỏ, cũng kh muốn truy cứu tiếp, cô xin lỗi Tiểu Hổ, chuyện này xem như bỏ qua."
Lạc San tức đến bật cười.
Cô cũng bình tĩnh lại, đặt Lạc Thư Nhan xuống, giơ ngón tay chỉ vào lâu đài cát cách đó kh xa.
"Vừa nãy con gái đang chơi vui vẻ ở đó, kh hề mâu thuẫn gì với Tiểu Hổ nhà cô, nó vô cớ tới đạp hỏng lâu đài cát, chuyện này nhiều đều th, kh vu oan cho nó, vậy xin hỏi chuyện này tính đây?"
Sắc mặt Khúc Dĩnh hơi khó xử, cúi đầu Tiểu Hổ.
Tiểu Hổ đảo mắt một vòng, lập tức tìm được cớ.
"Mọi đang thi xây lâu đài cát, nhưng cô bé này lại gọi mẹ giúp đỡ, lâu đài cát đó căn bản kh do cô bé làm, cháu th kh c bằng nên mới phá hỏng."
Tiểu Hổ nói năng hùng hồn, cứ như chuyện là như vậy thật.
Lạc Thư Nhan lập tức phản bác, "Đây là con tự làm, kh mẹ con làm, đồ mẹ con làm còn đẹp hơn nhiều!"
Khúc Dĩnh tới quan sát lâu đài cát bị hỏng một nửa, quay đầu xoa đầu Tiểu Hổ, trên mặt nở nụ cười hài lòng.
"Làm tốt lắm, chúng ta kh thể dung túng cho hành vi gian lận này, mới nhỏ tuổi như vậy đã học gian lận , lớn lên thì đây."
Lạc San tức giận vô cùng, "Cô Khúc bằng chứng gì chứng minh con gái gian lận, lúc đó trên bãi biển đ , mọi đều th con gái tự tay xây lâu đài cát, hơn nữa còn những đứa trẻ khác ở đó."
Khúc Dĩnh kho tay, cứng rắn.
", ý cô là, đang nói dối, vu oan cho con cô?"
"Chỉ cần là sống ở Hải Thành đều biết, , Khúc Dĩnh, là c bằng chính trực nhất, chưa bao giờ vô cớ vu oan cho khác."
"Mọi xem , lâu đài cát này làm tinh xảo đẹp đẽ, con gái cô mới bao nhiêu tuổi, nhiều lắm là ba bốn tuổi, làm khả năng làm được."
Quần chúng vây xem tiến lại gần, phát hiện quả thật là như vậy.
Ban đầu quả thực th Lạc Thư Nhan tự làm, nhưng lúc này cũng kh khỏi d.a.o động.
lẽ Lạc San đã nhúng tay vào ở những chỗ họ kh th.
Đương nhiên cũng trẻ con muốn đứng ra bênh vực Lạc Thư Nhan, nhưng đều bị phụ nhà kéo về.
Mọi đều kh muốn gây rắc rối.
Khúc Dĩnh th kh ai phản bác lời , lập tức càng thêm đắc ý, cười lạnh với Lạc San, "Vị phu nhân này, cô còn gì để biện minh kh?"
"Dù hành vi Tiểu Hổ đạp hỏng lâu đài cát của con cô quả thật hơi quá khích, nhưng nó cũng là vì tốt cho con cô, tránh để nó sau này tiếp tục làm kẻ lừa đảo, cô kh cảm kích thì thôi, còn đe dọa một đứa trẻ, bắt nó xin lỗi, nếu kh sẽ ném nó xuống biển, hành vi của cô, thực sự kinh tởm."
"Tiểu Hổ, con nói làm ?" Khúc Dĩnh hỏi bé bên cạnh.
Tiểu Hổ bắt chước dáng vẻ của cô ta, đắc ý ngẩng cằm, giọng ệu kiêu ngạo.
"Bắt cô và con gái cô quỳ xuống xin lỗi cháu , cháu đây là rộng lượng."
Trên khuôn mặt non nớt, là sự độc ác kh thể che giấu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.