Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Câm Đắt Giá: Phu Nhân Dẫn Con Bỏ Trốn Rồi - Lạc San & Tô Tân Thần

Chương 823: Nhất quyết không thừa nhận

Chương trước Chương sau

Lạc San vẻ sắc sảo như vậy của Lạc Y Tuyết, càng thêm khẳng định suy đoán của .

“Lạc Y Tuyết, em biết vẻ mặt em bây giờ, đã viết rõ sự chột dạ lên mặt kh.” Lạc San cười lạnh một tiếng, “Đừng giả vờ nữa, nếu kh chuyện gì, cũng sẽ kh đến tìm em.”

Nói , Lạc San ngồi xuống đối diện Lạc Y Tuyết, đó vốn là vị trí của Ninh Thiếu Kh.

Lạc Y Tuyết thực ra đã đoán được mục đích Lạc San đến tìm cô.

Dù trong lòng hoảng sợ, nhưng tức giận thì nhiều hơn.

Lạc Y Tuyết lập tức lao tới muốn kéo Lạc San đứng dậy.

“Chị là gì vậy, chị kh hiểu tiếng , em đã nói , em hẹn hò với Thiếu Kh, tại chị cứ nhất quyết phá hỏng buổi hẹn hò của em, lẽ nào vì chị muốn quyến rũ bạn trai em?”

Lạc Y Tuyết kh hề hạ giọng.

Vốn dĩ đây là nhà hàng kiểu Tây, chú trọng sự yên tĩnh.

Cô la lớn như vậy.

Gần như thu hút mọi ánh mắt của mọi .

Những ánh mắt dò xét đổ dồn vào Lạc San và Lạc Y Tuyết.

Lạc Y Tuyết nghĩ Lạc San phần lớn sẽ kh chịu nổi.

Nhưng kh ngờ Lạc San vẫn vững vàng ngồi đó, kho tay trước ngực, vẻ mặt bình thản.

Khí chất của bề trên tự nhiên tỏa ra khiến Lạc Y Tuyết chút khó chịu.

cảm giác như đang bị thẩm vấn.

Lạc Y Tuyết đến bên cạnh Lạc San, còn muốn đưa tay ra, nhưng nh đã m đàn mặc vest tới.

Xem ra là vệ sĩ bên cạnh Lạc San.

Lạc Y Tuyết nghiến răng nghiến lợi: “Đây là ở nhà hàng của khác, chị nhất quyết muốn gây rối , chị kh th mất mặt ?”

Lạc San cười lắc đầu.

Xem ra là sẽ kh th mất mặt.

nh quản lý nhà hàng đã đến.

Lạc Y Tuyết đang định bảo ta mau đuổi Lạc San .

Nhưng kh ngờ quản lý lại đến bên cạnh Lạc San, cung kính gật đầu khom lưng.

Quản lý là Hoa, liên tục gọi là Lạc Tổng, ý nghĩa đã quá rõ ràng.

Hóa ra ngay cả nhà hàng này, cũng là tài sản dưới trướng của Lạc thị.

Sắc mặt Lạc Y Tuyết lập tức trắng bệch.

Cô tủi nhục siết chặt hai tay, về phía cửa.

Ninh Thiếu Kh vẫn chưa quay lại.

Lạc Y Tuyết nghiến răng với Lạc San: “Được, chị kh , em .”

Nói xong, Lạc Y Tuyết quay muốn bỏ , nhưng tiếc, còn chưa được đã bị chặn lại.

Lạc Y Tuyết chút phát ên: “Rốt cuộc chị muốn làm gì?”

Lạc San lúc này đứng dậy, đưa tay ra, thẳng thừng tát Lạc Y Tuyết một cái.

Lúc này, Lạc San mới lên tiếng: “Em biết tại đến mà kh nói gì kh, vì đang đợi em tự thừa nhận.”

“Lạc Y Tuyết, em gan làm chuyện xấu, tại lại kh gan thừa nhận.”

Lạc Y Tuyết ôm mặt, trong mắt vẫn còn sự tức giận và hoảng sợ, cô vẫn phủ nhận: “ kh hiểu chị nói gì, đã làm gì?”

“Chị đừng chuyện gì cũng đổ lỗi lên đầu .”

biết, kh quyền kh thế, đáng đời bị chị bắt nạt đúng kh.”

Nói xong, nước mắt Lạc Y Tuyết rơi lã chã.

Lạc San Lạc Y Tuyết như vậy, cảm th vô cùng lạnh lẽo.

Cô kh kìm được nói: “Lạc Y Tuyết, nhớ, trước đây em ghét nhất cái kiểu làm màu như thế này.”

“Lẽ nào em cũng muốn trở thành mà em ghét nhất trước đây ?”

Lạc Y Tuyết nghe câu hỏi của Lạc San, sững lại một chút, kh kìm được cười khẩy: “Làm màu gì mà làm màu, nói là sự thật.”

“Dù nhà hàng này là của chị, mọi đều đứng về phía chị, nhưng cũng nói một câu, kh biết đã chọc giận gì chị.”

chỉ cùng bạn trai ra ngoài ăn cơm, chị lại cứ nhất quyết đến…”

Lạc Y Tuyết chưa nói hết câu.

Bởi vì cô th thứ Lạc San l ra.

Là một bức ảnh, trong ảnh là Tư Giác đang hôn mê bất tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cam-dat-gia-phu-nhan-dan-con-bo-tron-roi-lac-san-to-tan-than/chuong-823-nhat-quyet-khong-thua-nhan.html.]

Sắc mặt Lạc Y Tuyết lập tức thay đổi, ánh mắt càng thêm hoảng loạn.

Cô lập tức thay đổi biểu cảm, làm ra vẻ ngây thơ kh biết gì.

“Chị cho xem cái này làm gì, đây là ai?”

Lạc San cười lạnh: “Lạc Y Tuyết, còn muốn giả vờ ?”

hy vọng em thể tự nói thật với , em biết đ, nếu ra tay, lẽ sẽ kh nhẹ tay đâu.”

“Em cũng kh muốn, đến lúc đó cạy miệng em ra chứ.”

Lạc Y Tuyết dường như nghĩ đến ều gì đó, sắc mặt trắng bệch.

Nhưng cô biết, kh thể thừa nhận.

Cô đã mua chuộc hai đó , chỗ đó kh camera giám sát, Lạc San dựa vào đâu mà nghĩ là cô làm.

Cho dù là suy đoán, dựa vào lời của con bé đó, cũng kh thể trở thành bằng chứng.

Lạc San chỉ đến để dọa cô thôi.

Nghĩ đến đây, Lạc Y Tuyết lại bình tĩnh lại, nhất quyết kh thừa nhận: “ thực sự kh hiểu chị đang nói gì, cũng kh quen trong bức ảnh này.”

“Nếu cô bé bị khác hãm hại, chị muốn tìm đổ tội, nên tìm đến chỗ , muốn ép nhận tội, thì cũng kh còn cách nào.”

Những vị khách xung qu kh dám sang.

Nhưng tai thì luôn lắng nghe động tĩnh bên đó.

Vì kh biết rõ tình hình thế nào.

Cứ tưởng mọi chuyện thực sự giống như Lạc Y Tuyết nói, lập tức vô cùng khinh thường Lạc San.

Lạc San đột nhiên cười hỏi ngược lại một câu: “Thế thì hơi lạ, chỉ cho em xem bức ảnh này, bảo em thừa nhận, nhưng đâu nói, cô bé này bị khác hãm hại.”

“Tại em lại biết?”

Lạc Y Tuyết kh ngờ tự đào hố chôn , nhất thời kh biết trả lời thế nào.

Cô chỉ cắn răng cố gắng: “Kh , chỉ là đoán thôi, chuyện này chị cũng nghi ngờ ?”

“Dù nữa, chuyện kh làm thì sẽ kh nhận, trừ khi chị g.i.ế.c .”

Nói xong, Lạc Y Tuyết ngậm nước mắt tủi thân Lạc San.

Trong lòng cô đắc ý.

Cô cá là Lạc San kh dám dẫn cô ngay giữa ban ngày ban mặt.

Lạc San quả thực là như vậy.

Cô vốn nghĩ, Lạc Y Tuyết bây giờ đã thay đổi, ít nhất cũng dám làm dám chịu.

Nhưng cô ta bây giờ dường như đã hoàn toàn trở thành một khác.

Hại ta ra n nỗi đó , bây giờ còn nhất quyết kh thừa nhận.

Lạc San thể ều tra ra là nhờ kiểm tra camera giám sát xung qu.

Đúng là đã th Lạc Y Tuyết và Tư Giác cùng xuất hiện trên con phố đó.

Cộng thêm Tô Noãn Noãn cho Lạc San xem chiếc hộp quà bị hỏng.

Trẻ con thể kh biết, nhưng Lạc San cái là nhận ra.

Đó là dấu giày cao gót giẫm lên.

Mà Lạc Y Tuyết xuất hiện trong video, lại đúng là đang giày cao gót.

Làm gì chuyện trùng hợp đến vậy.

Cộng thêm thái độ vừa của Lạc Y Tuyết, càng khiến Lạc San khẳng định suy đoán của .

Chỉ là tiếc, nơi xảy ra chuyện, kh camera giám sát.

Đây chính là lý do Lạc Y Tuyết đắc ý như vậy.

Bây giờ Tư Giác đã tỉnh lại.

Nhưng tiếc, cô bé vẫn bị mất trí nhớ.

Chỉ là kh quên mọi .

Chỉ quên ký ức trong giai đoạn đó.

Chỉ nhớ là mua quà cho mọi , còn sau đó xảy ra chuyện gì, thì kh biết nữa.

Lạc San Lạc Y Tuyết đang muốn chối tội, ánh mắt lạnh: “Em biết đ, nếu báo cảnh sát, em cũng kh thoát được đâu.”

Lạc Y Tuyết vẻ mặt kh sợ hãi: “Vậy chị cứ báo cảnh sát , chuyện kh làm thì sẽ kh nhận.”

“Chị ép cũng vô dụng.”

Lạc San đương nhiên biết tại Lạc Y Tuyết lại tự tin như vậy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...