Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn
Chương 124: Tên mới
Quyết định này được cô đưa ra khi Yến Nhi đỡ d.a.o cho cô. Mặc dù cô chỉ một , nhưng cô khả năng để Yến Nhi một cuộc sống tốt hơn.
Ở Kinh Thành, cô vài bất động sản, bản thân cô tài sản, việc nhận nuôi một hoàn toàn kh thành vấn đề. Hơn nữa cô đã đủ tuổi trưởng thành, khả năng tự chủ để nhận nuôi cô bé.
Nữ cảnh sát suy nghĩ một lát: “ thể.”
Nhưng hộ khẩu của Vân Lãm Nguyệt hiện đang thuộc về Vân Minh, nếu muốn Yến Nhi trở thành em gái hợp pháp của cô, cô chuyển hộ khẩu của ra trước.
Cô kể về chuyện gia đình , nữ cảnh sát nói sẽ giúp đỡ. Cô nhờ đồng nghiệp làm cho Yến Nhi một chứng minh thư tạm thời, và một gi chứng nhận. Sau khi Vân Lãm Nguyệt về Bắc Thị chuyển hộ khẩu xong, thể làm hộ khẩu cho Yến Nhi.
Đến phần đặt tên, nữ cảnh sát nhẹ nhàng hỏi: “Yến Nhi, con muốn đổi tên kh?”
Vân Lãm Nguyệt nghe vậy, quay sang hỏi cô bé: “Yến Nhi, tại con lại tên này?”
Yến Nhi mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng: “Dưới mái hiên nhà thờ tổ một tổ chim én, mỗi mùa xuân chúng lại đến, em là chim én nhỏ, chúng là gia đình của em.” Cô bé muốn trở thành một con chim én vô tư, nhưng làng Đại Hoa đã giam cầm cô bé b nhiêu năm.
“Tên kh quan trọng với em, chị Tinh Tinh, chị thể đặt tên cho em kh?” Sau này cô bé thể theo chị, cô bé muốn đổi tên, đổi một cuộc sống mới.
Vân Lãm Nguyệt dùng lòng bàn tay xoa xoa khuôn mặt kh nhiều thịt của cô bé: “Ừ, được.”
Cái tên cuối cùng được quyết định là Vân Diên. Cô muốn Yến Nhi giống như diều bay, tự do tự tại. Đương nhiên, là em gái cô, mang họ cô .
Nữ cảnh sát đọc tên liên tục m lần, kh nhịn được cười: “Đúng là một cái tên hay.”
Yến Nhi ngây thơ mà gặp may mắn, sau này theo chị, chắc c sẽ kh chịu khổ nữa.
Sau khi chứng minh thư tạm thời, Vân Diên vui vẻ cầm chứng minh thư xem xem lại. Đương nhiên, cô bé kh biết chữ, chỉ xem cho vui.
Vân Lãm Nguyệt tìm th Tiểu Tuyết ở phòng chờ khác, hai đứa trẻ đều ở bên cạnh cô , sợ hãi ôm l cô .
“Cô định , đúng kh?” Đợi Vân Lãm Nguyệt ngồi xuống, Tiểu Tuyết ngẩng đầu hỏi cô.
“Ừ, đến chào cô.” Dù cũng là bạn đồng hành cùng nhau trải qua cảnh trốn thoát, cô kh muốn lặng lẽ rời .
“Về lũ trẻ, cô nghĩ ?” Hai đứa trẻ, đứa nhỏ nhất mới hai tuổi, tr thật đáng thương. Những phụ nữ được cứu hôm nay, ai mà kh một đứa trẻ bên cạnh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-124-ten-moi.html.]
“Cô biết kh, trong số những nạn nhân được cứu hôm nay, kh muốn rời , họ muốn quay về sống bên chồng con.” Tiểu Tuyết chuyển chủ đề: “Chúng ta đã cố gắng hết sức để chạy thoát, nhưng những lại kh muốn rời .”
“ khác nghĩ gì kh liên quan đến chúng ta, cuộc sống của thế nào, tự quyết định. Tiểu Tuyết, trước hết cô là cô, sau đó mới là những vai trò khác.”
“Lũ trẻ vô tội, nhưng sẽ kh nhận chúng. Bà nội chúng sẽ chăm sóc chúng tốt. đã gọi ện cho bố mẹ, lát nữa họ sẽ đến đón . Năm năm, cuối cùng cũng thể về nhà.” Nói đến đoạn sau, giọng Tiểu Tuyết nghẹn lại.
So với một số bi thảm, Tiểu Tuyết rõ ràng là may mắn, cô vẫn còn bố mẹ yêu thương. Vân Lãm Nguyệt sẽ kh can thiệp vào hành động của cô : “Chúc cô mọi ều tốt lành trong tương lai.”
“ nghe nói cô nhận nuôi Yến Nhi .”
“Ừ.”
“Tinh Tinh, cô là tốt, cũng mong quãng đời còn lại của cô tràn ngập hạnh phúc.” Tiểu Tuyết mỉm cười với cô, chúc phúc chân thành.
Vân Lãm Nguyệt rời khỏi phòng chờ, trong lòng trăm mối suy tư. Tư tưởng và hoài bão của mỗi là khác nhau, muốn xây dựng sự nghiệp, chỉ muốn sống một cuộc sống bình lặng. Mục tiêu của cô là giành lại số cổ phần từ tay bác cả.
Làm xong biên bản, họ thể rời . Điện thoại của Vân Lãm Nguyệt đã mất trong vụ bắt c, đồn cảnh sát nói thể mua vé xe về cho họ, nhưng cô từ chối. Mặc Thần Diễm vẫn đang đợi cô ở đây.
Cô dẫn Vân Diên thẳng đến nhà nghỉ lớn nhất thị trấn. Thị trấn thậm chí kh một khách sạn hạng nào, với tính cách của Mặc Thần Diễm, mọi thứ từ quần áo, ăn uống, ở đều là tốt nhất.
Quả nhiên, đến đây hỏi thăm, chẳng m chốc Lâm Trạch đã vội vã xuống.
“Vân tiểu thư, cô cuối cùng cũng đến .”
Lâm Trạch dẫn cô lên lầu: “Cô kh biết đâu, Mặc tổng vừa nhận được tin cô mất tích là chúng đã máy bay riêng đến ngay lập tức.”
Vân Lãm Nguyệt mím môi: “ đến làm gì?”
Lâm Trạch định nói, nhưng lại nghĩ việc này để Mặc tổng tự nói thì tốt hơn. “Đợi cô gặp sẽ biết, Vân tiểu thư, Mặc tổng thực sự lo lắng cho cô.”
Vân Lãm Nguyệt kh tin câu này, trước đây theo Mặc Thần Diễm, cô chưa bao giờ th bất kỳ cảm xúc lo lắng nào. Đối với cô còn kh bằng một xa lạ. Cô tin rằng, nếu kh thỏa thuận, cô sẽ giống như hai cô gái bên hồ bơi hôm đó, hoàn toàn kh thể đến gần một bước. luôn kh thích khác giới tiếp cận, chỉ một Nguyễn Tư Nhu là ngoại lệ.
Lâm Trạch tò mò Vân Diên: “Vân tiểu thư, đây là ai?”
“Em gái , Vân Diên.” Vân Lãm Nguyệt trả lời qua loa, kh để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của Lâm Trạch.
Vân Diên vui vẻ gật đầu: “Chào , em là Diên Nhi, Diên trong diều gi.” Cô bé thích cái tên mới, cứ cười mãi. Cô bé ngây thơ quên nỗi đau, dùng nụ cười chào đón cuộc sống mới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.