Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn
Chương 135: Đánh đổi tương đương
Vân Mộc dẫn Phương Ngọc lên lầu, "Mẹ, Vân Lãm Nguyệt vừa bị nhốt một đêm, lại bị đói lâu như vậy, ý chí chắc c yếu ớt.
Lát nữa chúng ta nói chuyện liên hôn, nhân lúc nó kh tỉnh táo lừa nó ký tên, đến lúc đó nó kh muốn gả cũng gả."
Phương Ngọc 'ai da' một tiếng, "Mộc Mộc, vẫn là con th minh, mẹ còn chưa nghĩ ra."
Vân Mộc đắc ý, "Cha nói giải quyết trong m ngày này, xác định sớm là tốt nhất."
Phương Ngọc lên lầu l hợp đồng, mang tìm Vân Lãm Nguyệt.
Bị nhốt một đêm, trạng thái của Vân Lãm Nguyệt kh tốt lắm.
Vân Mộc mở cửa, Vân Lãm Nguyệt nheo mắt lại.
Vân Mộc và Phương Ngọc ở cửa ngược sáng, tr như ác quỷ.
Cô đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh, lướt qua họ mà .
Phương Ngọc kéo cổ tay cô lại, "Khoan đã, Niên Niên, chuyện muốn nói với con."
Đổi bước chân, ba đến ban c lớn ở tầng bốn.
Thời tiết đẹp, ánh nắng lười biếng chiếu xuống mặt đất.
Vân Lãm Nguyệt đột nhiên tiếp xúc với ánh sáng mạnh, mắt vô thức nheo lại.
Ba ngồi xuống dưới chiếc ô che nắng.
Sắc mặt Vân Lãm Nguyệt khó coi, cô ôm bụng, giọng yếu ớt: "Chuyện gì?"
Cô còn nghĩ sẽ bị bỏ đói đến trưa hoặc tối mới được thả ra.
Phương Ngọc cười hiền từ, "Niên Niên à, thím biết con muốn l lại cổ phần của cha con, còn muốn chuyển hộ khẩu ra ngoài, để Vân Uyên ở cùng con, chú con kh đồng ý, nhưng thím đây lại thương con cơ."
"Con mất cha mẹ từ nhỏ, sống ở nhà thím từ bé, thím thật lòng thương con."
Bà ta giả vờ dịu dàng, Vân Lãm Nguyệt gióng lên hồi chu cảnh báo trong lòng.
Phương Ngọc xưa nay cay nghiệt, bà ta làm bộ như vậy, e rằng lại đang ý đồ xấu xa gì.
Còn Vân Mộc cười toe toét bên cạnh, hôm qua cô đã tát cô ta một cái, hôm nay gặp lại, cô ta lại kh hề vẻ tức giận.
Họ quá bất thường.
Phương Ngọc nói tiếp: "Thím đã cầu xin chú con, để chú đồng ý yêu cầu của con, chú chỉ đồng ý trả lại 5% cổ phần cho con.
Và hộ khẩu, cũng đồng ý cho con chuyển ra ngoài, chỉ một ều kiện."
Vân Lãm Nguyệt âm thầm cảnh giác, "Điều kiện gì?"
"Con chỉ cần ký tên vào bản hợp đồng này."
Phương Ngọc đẩy một bản hợp đồng kh bìa qua, là bản cam kết tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế các cổ phần khác.
Họ vẫn chưa từ bỏ ý định.
" sẽ kh ký!"
Cô chỉ liếc mắt một cái, dời tầm mắt .
Vân Mộc cười độc ác, "Vân Lãm Nguyệt, cô dựa vào đâu mà nghĩ chúng sẽ vô ều kiện nhường cô? Cô muốn l lại đồ, thì đổi thứ gì đó ra."
Nụ cười trên mặt cô ta kỳ quái, "Nếu cô kh chịu ký, còn một cách khác, l hôn sự của cô ra đổi."
"Nhà họ Vân thể soạn hợp đồng, con đồng ý gả từ nhà họ Vân, 5% cổ phần sẽ là của hồi môn của con, hộ khẩu của con chuyển ra ngoài, muốn ai làm nhà cũng được, kh thành vấn đề."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-135-d-doi-tuong-duong.html.]
Vân Lãm Nguyệt chằm chằm cô ta, hóa ra họ đang tính toán đến hôn sự của cô.
"Kh thể nào!"
Phương Ngọc giả vờ mệt mỏi, "Vân Lãm Nguyệt, con bây giờ là tiểu thư nhà họ Vân, chúng ta thể c khai bán con.
Cho con những thứ này, đã là nể mặt con lắm , đừng được voi đòi tiên."
Vân Mộc chút thất vọng, cô ta còn tưởng thể lừa cô ký hợp đồng chứ.
"Thôi mẹ, nó kh đồng ý, chúng ta cứ làm mạnh tay thôi."
"Nhà họ Hoàng sẽ đến đón dâu vào ngày kia, m ngày này cứ nhốt nó lại, kh cho nó bước ra khỏi nhà họ Vân nửa bước."
Phương Ngọc cất hợp đồng , hừ lạnh một tiếng: "Vân Lãm Nguyệt, tất cả là do mày tự chuốc l."
Ngay cả 5% cổ phần này, bà ta cũng kh muốn cho .
Vân Lãm Nguyệt toát mồ hôi lạnh, nhà họ Vân muốn ép cô gả ?
Lơ mơ trở về phòng, cô phát hiện vết đỏ trên mặt Vân Uyên.
"Ai đ.á.n.h em?"
Vân Uyên th Vân Lãm Nguyệt trở về thì vui.
Cô bé lắc đầu, "Là tự em đ.á.n.h ạ, Vân Mộc nói, làm vậy em thể l được chìa khóa."
Sắc mặt Vân Lãm Nguyệt lập tức lạnh xuống, thảo nào lần này Phương Ngọc lại bất thường, thả cô ra sớm.
Cô xuống bếp tầng một tìm một ít đá và đồ ăn lên lầu, làm túi chườm lạnh đắp lên mặt cô bé.
"Vân Uyên, lần sau kh được kh nghe lời!"
Vân Lãm Nguyệt nghiêm mặt, lạnh giọng quát.
Cô hiểu Vân Uyên ý tốt, nhưng cô bé xinh đẹp, lại kh tâm cơ, nhỡ bị lừa gạt mất, xảy ra chuyện gì thì ?
Vân Uyên bị chị lớn tiếng mắng, mắt lập tức đỏ hoe, hàng mi dài run rẩy, mắt ướt đẫm.
"Em, em biết ."
Giọng cô bé khản đặc, nắm cổ tay cô nhẹ nhàng lay, "Chị ơi, đừng giận."
Rõ ràng là tủi thân vô cùng, nhưng lại bảo Vân Lãm Nguyệt đừng giận.
Giọng Vân Lãm Nguyệt dịu lại, "Uyên Nhi, chị kh giận, chị sợ em xảy ra chuyện."
Vân Uyên hít hít mũi, "Em biết mà, lần sau em sẽ kh làm vậy nữa."
"Ừm, má còn đau kh?"
"Kh đau lắm ."
Được dỗ dành vài câu, tâm trạng Vân Uyên khá hơn.
Vân Lãm Nguyệt cô bé chằm chằm, tâm trạng bực bội dần tốt lên.
Ngày kia, tức là hai ngày nữa, là ngày cô đã định quay về Kinh Thị.
Phương Ngọc và Vân Mộc đã nói thẳng là kh thả cô ra, rõ ràng là muốn giam lỏng cô, cho đến ngày cưới.
Chuyện hộ khẩu, cô tự lo liệu.
Bỏ trốn, cũng kế hoạch.
Cô nheo mắt lại, suy nghĩ trong lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.