Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn
Chương 211: Giáo sư Trương kiêu hãnh
"Bạc Mạc, Nguyệt Nguyệt là thiên phú cao nhất trong số tất cả học trò của thầy, y thuật của con bé lẽ còn cao hơn cả thầy."
Lời khen ngợi cao độ của thầy khiến sự coi thường trong lòng Bạc Mạc vơi phần nào.
Thực ra, từ khi thầy nói sẽ dẫn gặp một sư tỷ, đã tò mò.
Nhưng sau khi thực sự th Vân Lãm Nguyệt - được thầy khen ngợi từ đầu đến chân - lại cảm th trừ việc cô xinh đẹp ra thì chẳng gì đặc biệt.
Thái độ của thầy thì kh giả, vậy rốt cuộc sư tỷ này ểm gì hơn ?
Vân Lãm Nguyệt mỉm cười, "Thầy Trương, ngày nào thầy cũng khen con thế này, làm con sắp kiêu ngạo đ."
"Kiêu ngạo thì chứ, con quyền kiêu ngạo mà! Y thuật của con đã được thầy chứng nhận, đứa nào kh phục cứ bảo chúng nó đến tìm thầy!"
Giáo sư Trương ngẩng cằm lên, vẻ mặt đắc chí khiến Vân Lãm Nguyệt kh nhịn được cười.
Lão Trương vẫn hoạt bát như vậy!
"Kh thầy bảo thèm món con làm ? Con đã đặc biệt làm cho thầy , nể mặt mà ăn hết đ nhé!"
Giáo sư Trương làm một động tác giả vờ xắn tay áo, "Chà chà, hôm nay thầy sẽ cho con bé này th, thầy tuy tuổi nhưng khẩu vị kh hề giảm đâu."
Bạc Mạc nghiêm túc các món ăn trên bàn, đều là những món dễ nhai, dễ tiêu hóa, vẻ là được làm riêng cho Giáo sư Trương.
Quan trọng là đủ cả sắc, hương, vị, thể sánh ngang với đầu bếp khách sạn làm.
gắp thử một miếng, vẻ mặt thoáng qua sự kinh ngạc, "Ngon thật."
Giáo sư Trương nuốt miếng thức ăn trong miệng, "Đương nhiên , món ăn Nguyệt nha đầu làm là thơm nhất, trước đây thầy ăn kh ít. Hầy, m năm gần đây ít được ăn quá, nhớ lắm."
Vân Uyên đắc ý vô cùng, "Món chị làm là ngon nhất!"
Khuôn mặt lạnh lùng của Bạc Mạc nở một nụ cười nhạt, "Hôm nay theo thầy, con thật phúc."
Kh ngờ phụ nữ này kh chỉ xinh đẹp, y thuật giỏi, mà ngay cả tài nấu nướng cũng tuyệt vời như vậy, mỗi miếng ăn đều là một sự hưởng thụ.
Mọi vừa ăn vừa trò chuyện, Giáo sư Trương hỏi thăm tình hình gần đây của c ty Vân Lãm Nguyệt.
"Sản phẩm đầu tiên đang trong quá trình phát triển, dự kiến còn cần hai, ba tháng nữa để ều chỉnh và thử nghiệm."
Giáo sư Trương và Bạc Mạc kh hiểu nhiều về c nghệ mạng, nhưng qua lời cô gái nói lại th thú vị, kh tự giác mà lắng nghe.
Đôi mắt sau cặp kính của Bạc Mạc ánh lên, "Thầy luôn nói sư tỷ y thuật giỏi, con cứ tưởng sư tỷ sẽ vào bệnh viện làm bác sĩ."
Nghe vậy, Vân Lãm Nguyệt cụp mắt xuống, "Làm bác sĩ kh nằm trong kế hoạch sự nghiệp của con."
Năm xưa cô học y chỉ để khi bản thân mắc bệnh thì thể tự chữa lành.
Sau khi trải qua sự chèn ép của chú cả, ều cô muốn làm nhất là giành lại tất cả mọi thứ của Vân gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-211-giao-su-truong-kieu-h.html.]
Ánh mắt Bạc Mạc cô đầy thăm dò, tài năng y học tốt như vậy mà lại kh muốn đào sâu, thật đáng tiếc.
"Nếu sư tỷ thể nghiên cứu sâu trong lĩnh vực y học, tin rằng tên tuổi sư tỷ sẽ sớm vang d khắp giới."
Vân Lãm Nguyệt cong mắt, "Kh ngờ sư đệ Bạc Mạc tr lạnh lùng mà thực ra miệng ngọt như vậy."
Đây là lần đầu tiên nói như vậy, giọng ệu trêu chọc như đang thì thầm bên tai .
Bạc Mạc cảm th một luồng nhiệt bắt đầu lan từ vành tai, hàng mi rủ xuống run rẩy.
Điều kh biết là cả hai tai của đã đỏ bừng lên.
Tống Chiêu th, suýt chút nữa sặc thức ăn, sự tương phản này thực sự quá lớn.
Vân Lãm Nguyệt nói với Giáo sư Trương, "Hèn gì thầy lại dẫn sư đệ Bạc Mạc ra ngoài, vừa biết ăn nói lại vừa giỏi y thuật, học trò như thế này chắc thầy mừng thầm trong lòng."
Giáo sư Trương vui vẻ thêm bát cơm thứ hai, "Đương nhiên là vui , mắt học trò của thầy kh tồi chút nào."
Vừa dứt lời, niềm vui trên mặt cứng lại, sự mất mát lướt qua đáy mắt.
Kh để ai phát hiện, cười hề hề chuyển đề tài, "Mong ước của thầy là các con thể chuyên tâm nghiên cứu y thuật, chữa bệnh cứu . Tiểu Mạc, thầy đặt kỳ vọng vào con cao đ."
Bạc Mạc mím chặt môi, "Con nhất định sẽ kh phụ lòng kỳ vọng của thầy."
"Trò giỏi, đều là trò giỏi. Ừm, món này ngon. Tiếc là kh ăn được m lần."
"Thầy rảnh rỗi ở Kinh thành thì cứ đến tìm con thôi, thêm một ăn khó gì đâu."
"Haha, chủ yếu là bên trên lại sắp xếp cho thầy m buổi diễn thuyết nữa, bay khắp cả nước, thầy muốn ăn cũng kh được."
Giáo sư Trương là một chuyên gia về tim mạch trong giới y học. Ông thường diễn thuyết khi kh việc gì ở viện nghiên cứu.
"Tr thủ lúc còn sức lực, đóng góp thêm chút c sức cho đất nước."
Ông cười nói về những sắp xếp tiếp theo, nhưng Vân Lãm Nguyệt kh là kh nhận ra thoáng hối hận vụt qua trong mắt .
Cô theo Giáo sư Trương từ khá sớm, nên chút ấn tượng về sư chưa từng gặp mặt kia.
sư đó đã theo Giáo sư Trương học y thuật gần mười năm, nhưng lại đ.á.n.h cắp c thức t.h.u.ố.c đặc trị mà Giáo sư Trương đã mất nhiều năm nghiên cứu, mang theo c thức cao chạy xa bay.
"sư " này đã ra nước ngoài, bán c thức cho cơ quan chính phủ nước ngoài, t.h.u.ố.c đặc trị được ều chế lại bán với giá cao ngất ngưởng về trong nước.
Giáo sư Trương kh kh nghĩ đến việc phản kích, nhưng "sư " đã chặn đứng mọi khả năng.
Trong lòng đó, thầy kh quan trọng bằng lợi ích mà c thức t.h.u.ố.c mang lại.
Từ đó, Giáo sư Trương kh còn tự nghiên cứu t.h.u.ố.c đặc trị nữa.
Ông gia nhập Viện nghiên cứu Kinh thành, tham gia vào các nhóm nghiên cứu chung, giúp giải quyết các vấn đề gặp .
ngoài nghe th cũng thở dài tiếc nuối vài câu, huống chi là chính bị phản bội.
Chưa có bình luận nào cho chương này.