Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn
Chương 238: Bệnh Viện Thanh Sơn
Ngày đính hôn, cả Kinh Thị đều náo nhiệt.
Bên ngoài khách sạn Kinh Thị, khắp nơi bày đầy hoa tươi và bóng bay, trước cổng khách sạn, từng chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau qua.
Bố Nguyễn và mẹ Nguyễn ăn mặc chỉnh tề, hân hoan tiếp đón khách khứa ở cửa.
Làm thể kh vui?
Với gia thế của nhà họ Nguyễn mà lại kết thành th gia với nhà họ Mặc, ôi chao, đây là phúc khí kh thể tưởng tượng được.
Bố Nguyễn thầm nghĩ, tuy Mặc Thần Diễm trong lòng kh thoải mái, kh đồng ý bất kỳ lợi ích nào cho , nhưng bên nhà họ Mặc thì đã nới lỏng .
Đặc biệt là th gia, nghe nói sắp kết thân, đã hứa kh ít lợi ích.
Chỉ cần quan hệ th gia giữa hai nhà còn đó, sẽ kh sợ kh kiếm được lợi lộc cho gia đình.
Mẹ Nguyễn càng vui vẻ hơn, trước đây tham gia tiệc tụ họp của các phu nhân, những quý phu nhân quyền quý đó ai mà kh hếch mũi lên trời, bây giờ gặp bà, lại cung kính gọi một tiếng Nguyễn phu nhân.
Ôi chao, ều này khiến bà bất ngờ và mừng rỡ khôn xiết, trong lòng càng thêm hài lòng với con gái, cách dạy dỗ của bà quả là hữu hiệu.
Trong hậu trường khách sạn, em trai Nguyễn kinh ngạc Nguyễn Tư Nhu mặc lễ phục đính hôn, khen ngợi: “Chị, chị đẹp quá.”
“Đương nhiên , chị mày đương nhiên đẹp.”
Nguyễn Tư Nhu ngồi trước gương trang ểm, mở mắt chuyên viên tạo mẫu tóc đang búi tóc cho cô.
“Mày ra ngoài xem, Vân Lãm Nguyệt đến chưa?”
Em trai Nguyễn kh hiểu: “Tại chị lại gửi thiệp mời cho cô ta, đây chẳng là tự làm khó chịu ?”
“Hừ, tao muốn cô ta tận mắt chứng kiến hạnh phúc của tao, tao muốn cô ta biết, dù cô ta cố gắng đến đâu, cuối cùng vẫn là kẻ thua cuộc dưới tay tao.”
Vân Lãm Nguyệt, đang bị nhắc đến, đang xem tài liệu bệnh viện trong xe đang chạy, trí nhớ tức thời của cô tốt, xem lại một lần nữa để củng cố.
Quy trình giống như cứu Lam Chước, đầu tiên là vào bệnh viện, tiếp cận Dạ Bưu bằng thân phận bác sĩ.
Tống Chiêu lái xe, giọng nói vang lên trong xe.
“Tất cả tài liệu đã được cập nhật, nhân viên bệnh viện thể truy xuất hồ sơ của chị bất cứ lúc nào, kh cần sợ bị lộ.”
“Ừm, biết sẽ kh thất bại.”
Vân Lãm Nguyệt vừa xem tài liệu, vừa ăn sáng, còn kịp dặn dò Vân Uyên ở nhà ngoan ngoãn, đừng hóng hớt.
Bệnh viện tư nhân Th Sơn, là bệnh viện tư nhân chuyên xây dựng cho giới nhà giàu quyền quý, phần lớn bệnh nhân ở đây đều là những giàu cần ều trị.
Kể từ khi Dạ Bưu bị thương hôn mê, đã ở đây, do bác sĩ chuyên môn phụ trách.
Vân Lãm Nguyệt cầm l trang bị, cười với họ: “Được , đâu kh về được, từng một làm mặt buồn thiu làm gì?”
Cuối cùng cô cũng kh mang súng, quá bất tiện, cô mang theo một con d.a.o nhỏ bằng ngón tay, dùng để đối phó với tình huống bất ngờ.
Lam Chước mặt đầy rối rắm, kh muốn nói gì đó khiến cô Vân sợ hãi lúc này, nhưng Dạ Kiêu này, thực sự nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-238-benh-vien-th-son.html.]
Dạ Uyên thì kh cần nói, là đã đấu với Dạ Kiêu từ nhỏ đến lớn, cũng hiểu sự đáng sợ của .
Vân Uyên kéo tay Vân Lãm Nguyệt: “Chị, kh được kh?”
Cô bé th mọi đều kh muốn chị , chị sẽ gặp nguy hiểm kh?
“Chị lý do kh thể kh , Uyên Nhi, ngoan.”
Cô vỗ đầu Vân Uyên, nhảy xuống xe, quẹt thẻ vào cổng bệnh viện.
Tống Chiêu đã tạo dựng thân phận cho cô xong xuôi, ở Bệnh viện Th Sơn, cô là bác sĩ nội trú Diêu Nguyệt.
Một thân phận tạm thời, nhưng Tống Chiêu lại thể chuẩn bị sẵn sàng mọi tài liệu cho cô, bao gồm cả các gi tờ th hành trong bệnh viện, đều là và Lam Chước cùng nhau bàn bạc mà làm.
Bệnh viện Th Sơn vô cùng xa hoa, bên trong, giống như vào một trang viên.
Cô đến khu nội trú báo d, trùng hợp là, gần đây bệnh viện vừa tuyển một loạt bác sĩ, hồ sơ của cô được đặt chung với những bác sĩ này.
Đến văn phòng, đợi mọi đến đ đủ, chủ nhiệm bắt đầu họp.
Mặc dù chưa từng làm việc trong bệnh viện, nhưng tất cả các quy định của bệnh viện đều gần như nhau.
Cô đã từng phẫu thuật ở Bệnh viện Kinh Thị, đã nắm rõ tất cả các quy định.
Họp xong, Vân Lãm Nguyệt mang theo sổ, mượn cớ học hỏi, hỏi thăm tin tức từ các y tá trong bệnh viện.
Y tá cúi đầu viết tài liệu ở quầy y tá: “Khu nội trú khá nhiều , nói ai vẻ lớn nhất, chính là vị ở tầng cao nhất, cửa ra vào nhiều vệ sĩ c gác, mỗi lần kiểm tra đều đặc biệt cẩn thận.”
Vân Lãm Nguyệt đẩy ly trà sữa qua: “Ồ, vậy ai là phụ trách phòng bệnh ở tầng cao nhất vậy?”
“Là chủ nhiệm, kể từ khi bệnh nhân ở tầng cao nhất chuyển đến, luôn do chủ nhiệm tiếp nhận. Đối phương bí ẩn, nhân viên y tế trong bệnh viện đều tò mò về .”
“Chắc là gia tộc giàu nào đó ở Kinh Thị, thật tò mò là bệnh nhân nhà nào?”
Vân Lãm Nguyệt trở lại văn phòng, vừa lúc th chủ nhiệm ôm tập bệnh án chuẩn bị ra.
“Chủ nhiệm, ngài đâu vậy?”
“Kh liên quan đến cô.”
Chủ nhiệm thái độ lạnh nhạt: “Tài liệu bảo cô xem đã xem chưa, báo cáo viết chưa?”
Ông bước nh về phía thang máy, Vân Lãm Nguyệt theo.
“Em mới đến bệnh viện, luôn muốn học hỏi thêm từ chủ nhiệm, gì cần làm cứ gọi em, việc lặt vặt ghi chép em vẫn làm được.”
Vân Lãm Nguyệt cũng kh nài nỉ, nói xong liền quay chuẩn bị rời .
Một, hai, ba…
Đếm đến mười, cô nghe th tiếng gọi từ phía sau.
“Này, cô tên Diêu Nguyệt đúng kh, lại đây giúp một tay.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.