Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn

Chương 254: Đừng ngăn cản tôi

Chương trước Chương sau

Bệnh viện Kinh Thị.

Vân Lãm Nguyệt đích thân giúp Vân Ưng xử lý vết thương, y tá đứng bên cạnh phụ giúp đưa dụng cụ.

Kiểm tra đến cuối cùng, mắt cô đen lại.

Từng chùm lỗ kim, rắc muối, rắc đường, còn cả kiến sâu vào vết thương.

Cô dùng nhíp, gắp từng con kiến ra.

Mắt Tống Chiêu đỏ hoe, quay đầu kh nỡ .

"Ưm..."

Trong cơn đau dữ dội, Vân Ưng run rẩy mở mắt.

"Chị."

Cô yếu ớt gọi một tiếng: "Em biết mà, chị nhất định sẽ đến cứu em."

Sống mũi Vân Lãm Nguyệt cay cay: "Ừm, ráng chịu một chút nữa, vết thương sắp được xử lý xong ."

"Vâng."

Vân Ưng đau đến co giật, cố gắng kh kêu thành tiếng, để chị gái và Chiêu kh lo lắng.

Chỉ là chút thương tích ngoài da thôi, cô kh sợ đau, cô sợ chị gái bị thương.

Vết thương trên hai cánh tay được xử lý xong và băng bó lại, Vân Lãm Nguyệt cầm l bàn tay của Vân Ưng, nhẹ nhàng chạm vào các ngón tay cô bé.

"Đau."

Ngũ quan trên khuôn mặt Vân Ưng nhăn lại thành một khối: "Chị, tay của em, bị gãy kh?"

Vân Lãm Nguyệt làm động tác nhẹ nhàng, xoa bóp nhẹ nhàng chỗ nối giữa khớp ngón tay và lòng bàn tay.

"Kh , tin chị, sẽ sớm khỏe lại thôi."

Vân Lãm Nguyệt mặt mày âm u, đối phương muốn bẻ gãy bốn ngón tay này, nhưng lại kh hiểu rõ về cấu tạo cơ thể .

Ngón tay của Ưng Nhi chỉ bị giãn gân, kh dấu hiệu bị gãy, thật là may mắn trong bất hạnh.

Đồng thời, ều này cũng hé lộ một chi tiết, đối phương biết Ưng Nhi biết chơi piano.

Cô xoa bóp các ngón tay cho cô bé, làm dịu cơn đau.

Thuốc trên cánh tay từ từ phát huy tác dụng, l mày nhăn nhó của Vân Ưng giãn ra đôi chút, cô bé lơ mơ buồn ngủ.

"Muốn ngủ thì cứ ngủ , chị ở đây c chừng em."

Vân Ưng muốn nói chuyện thêm với chị gái, nhưng khi bị hành hạ lúc nãy, cô bé đã tiêu hao hết sức lực.

Giờ đây được thả lỏng, mí mắt cô bé cứ đ.á.n.h nhau.

"Chị, đừng ."

"Kh , chị c chừng em."

Hơi thở của Vân Ưng trở nên đều đặn, Vân Lãm Nguyệt đặt tay cô bé trở lại trong chăn, đắp chăn cho cô bé.

Vân Lãm Nguyệt em gái, nhưng em gái ruột lại đ.á.n.h đập và mắng nhiếc cô.

Mãi đến khi Vân Ưng ở bên cạnh, cô mới biết, yêu thương em gái thật lòng, là mong muốn đối xử tốt với em, kh muốn th em chịu bất kỳ ấm ức nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-254-dung-ngan-can-toi.html.]

Tình chị em giữa cô và Vân Ưng, là sự đồng lòng từ hai phía.

Đợi đến khi hơi thở của Vân Ưng hoàn toàn ổn định, Vân Lãm Nguyệt đưa tay vuốt phẳng những nếp nhăn giữa hai đầu l mày cô bé, liếc mắt ra hiệu cho Tống Chiêu.

Hai ra ban c tầng này, gió lạnh thổi vù vù, làm đầu óc ta tỉnh táo hơn vài phần.

Tống Chiêu mặt mày nặng nề: "Chị, lúc nãy chị nói Nguyễn Tư Nhu là hung thủ, là thật ?"

ều kiện tin tưởng chị gái, nhưng chuyện này hiện tại chưa tìm th bằng chứng.

Nếu kh đã gắn thiết bị định vị lên Ưng Nhi từ trước, lẽ Ưng Nhi còn chịu đựng nhiều đau khổ hơn nữa.

Vân Lãm Nguyệt gật đầu: "Là cô ta, những lời cô ta nói, là cố ý kích động cảm xúc của chị, để chị ra tay đ.á.n.h cô ta."

Khi th Nguyễn Tư Nhu đang cười dựa vào Mặc Thần Diễm, cô đã hiểu ý đồ của cô ta, nhưng cô vẫn chọn ra tay.

Cô kh thể làm được việc th Ưng Nhi bị thương t.h.ả.m như vậy, mà còn thể tươi cười đối diện với Nguyễn Tư Nhu.

"Việc Ưng Nhi bị hành hạ, kh thể tách rời khỏi cô ta."

Tống Chiêu nắm chặt tay: "Mặt cô ta giả vờ yếu đuối vô tội, nhưng thực chất lại là kẻ lòng dạ độc ác hơn ai hết."

Nếu là lạ th màn trình diễn của Nguyễn Tư Nhu, chắc c đã bị cô ta lừa gạt.

Ai thể nghĩ rằng, cô ta mới là hung thủ làm hại Ưng Nhi?

Vết thương trên Ưng Nhi, cũng th xót xa.

Ưng Nhi ngoan ngoãn nghe lời từ khi gặp mặt, rõ ràng kh hề làm sai ều gì.

"Chị, em làm một số việc, chị đừng ngăn cản em."

Vân Lãm Nguyệt nói nhỏ: "Chú ý đừng để bị cơ quan an ninh chú ý, cấp trên mà để ý thì sẽ khó giải quyết. Hơn nữa, làm cho sạch sẽ, đừng để lại bằng chứng."

"Tay nghề của em, chị còn kh tin ? Em về nhà một chuyến, tối nay sẽ quay lại giao ban với chị."

Vân Lãm Nguyệt định trả lời kh cần, đột nhiên cảm th mắt tối sầm.

Cơ thể cô lắc lư, vịn vào lan can để giữ thăng bằng.

Tống Chiêu giật , vội vàng đỡ l cô: "Chị, chị vậy?"

Vân Lãm Nguyệt ều chỉnh hơi thở, nhắm mắt từ từ ngồi xuống: "Đầu hơi đau, chị nghỉ một lát."

"Chị về nghỉ , em bảo Dạ Uyên mang máy tính đến cho em, chị, chị kh thể gục ngã."

Vân Lãm Nguyệt xua tay, còn muốn cố gắng, nhưng mắt tối sầm, hoàn toàn mất ý thức.

Dạ Uyên đã đến Bệnh viện tư Th Sơn, tìm th chiếc tai nghe siêu nhỏ mà Vân Lãm Nguyệt giấu trong bụi cỏ.

cảm th thứ này lưu lạc bên ngoài kh an toàn lắm, nên đã dành chút thời gian đặc biệt đến tìm.

thoáng qua tầng cao nhất của khu nội trú, kh dám nán lại lâu, nh chóng rời .

Vẫn còn nhiều của nhà họ Dạ ở đây.

Nghe ện thoại xong, Dạ Uyên quay về Vân Thượng Phủ một chuyến, mang máy tính của Tống Chiêu đến Bệnh viện Kinh Thị.

"Chị Lãm Nguyệt cũng ngất xỉu vậy?"

Tống Chiêu nhận l máy tính: "Bác sĩ nói là do tinh thần quá căng thẳng và một loạt các nguyên nhân khác, ngất xỉu là để nghỉ ngơi cho tốt."

Dạ Uyên quấn quýt bên cạnh, mắt mong chờ : "Ưng Nhi thì , cô bé thế nào ? Vết thương trên là tình trạng gì?"

Tống Chiêu vừa máy tính, vừa kể lại tình hình của Vân Ưng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...