Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn
Chương 278: Tùy sự lựa chọn của con
Hai gặp lại nhau, Mặc Tịch kh kể gì về những chuyện cô bé đã chịu đựng m ngày nay, cô bé chỉ thể hiện sự vui mừng của .
“ Ba, kh biết đâu, m ngày nay em đọc sách đến mức muốn nôn luôn .”
Mặc Thần Diễm kh né tránh sự gần gũi của cô bé, liếc Đường Cầm, “Em kh làm c việc thiết kế nữa ?”
biết, khi Mặc Tịch nói về thiết kế, đôi mắt cô bé rực sáng.
C việc thiết kế thực tập mà cô bé làm, lương kh cao, hoàn toàn là để tích lũy kinh nghiệm.
Mặc dù vậy, cô bé vẫn làm vui vẻ.
Mặc Tịch cụp mắt xuống, “Vâng, kh làm nữa.”
Cô bé cười gượng gạo, “Em th lẽ kh là duyên với nghề thiết kế, mẹ nói đúng, em nên học kiến thức quản lý, vào c ty làm việc.”
Trái tim Đường Cầm đang treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi xuống, bà ta biết ngay mà, giữa mẹ con ruột thịt làm gì thù hằn qua đêm?
Tịch Tịch chỉ là bị Vân Lãm Nguyệt và Mặc Thần Diễm làm hư thôi, thực chất vẫn là đứa con gái ngoan ngoãn nhất.
“Tiểu Diệm à, dì đã nói với , đây đều là sự lựa chọn của Tịch Tịch, chúng ta ủng hộ con bé.”
Nói xong, bà ta quay sang Mặc Tịch nói: “Bị cảm thì nghỉ ngơi cho tốt.”
Mặc Tịch thất vọng nói: “Vâng, Ba, em chưa hết cảm, cảm ơn hôm nay đã đến thăm em.”
Cô bé ho khan hai tiếng, khóe mắt hoe đỏ, vẫy tay với Mặc Thần Diễm, quay lại ghế ngồi đọc sách.
Bóng lưng cô độc.
Đường Cầm bất lực nói: “Tịch Tịch tính cách nó là vậy đó, Tiểu Diệm, chúng ta ra ngoài ?”
Mặc Tịch hợp tác, Đường Cầm nói chuyện cũng tự tin hơn.
Nhưng Mặc Thần Diễm kh động đậy, từ từ quay đầu bà ta, đáy mắt sự bực bội càng lúc càng sâu.
“Bà nghĩ rằng, bảo Tịch Tịch hợp tác nói vài câu, là thể lừa được ?”
Đường Cầm sững lại: “Ý là gì?”
Ngay cả Mặc Tịch cũng kh khỏi quay đầu , kh hiểu lời nói là ý gì.
“Bắt Tịch Tịch từ bỏ c việc, ép cô học, đều là do các nói, nhưng nhà ai cho con cái học hành lại là giam cầm con bé?”
“Hiểu lầm , chúng để Tịch Tịch ở trong phòng học hành cho tốt, kh giam cầm.”
“Kh cho cô tiếp xúc với bên ngoài, cũng kh cho cô biết tin tức, đả kích tinh thần và ngược đãi bạo hành, ểm nào kh tính là giam cầm?”
Lâm Trạch đang đứng ở cửa kinh ngạc vào, quả nhiên th trên cánh tay Mặc Tịch những vết bầm tím.
Đây chỉ là phần cổ tay lộ ra, khó mà tưởng tượng được những nơi bị quần áo che khuất, còn những vết thương nào khác kh?
Đường Cầm cuống quýt, “Tiểu Diệm, lời này kh nên nói, Tịch Tịch là con gái , yêu thương con bé còn kh kịp nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-278-tuy-su-lua-chon-cua-con.html.]
Mặc Tịch kéo ống tay áo xuống, che cổ tay, “ Ba, hiểu lầm , là em tự nguyện ở đây học kiến thức, kh liên quan đến mẹ.”
Mặc Thần Diễm đã nói thẳng ra hết , Mặc Tịch vẫn giúp Đường Cầm nói.
chút thất vọng, cứ nghĩ, Mặc Tịch suy nghĩ của riêng , sẽ đứng lên phản kháng.
“ nói rõ ở đây, Tịch Tịch, em chắc muốn ở lại căn phòng này, sống dưới sự đả kích cả đời kh?”
Mặc Tịch mím môi, lại một lần nữa im lặng.
“Chỉ cơ hội này, lựa chọn thế nào, hoàn toàn phụ thuộc vào em.”
Mặc Thần Diễm kh là kiên nhẫn, nhưng sau khi về Mặc gia, dưới sự dạy dỗ của bà nội, tính tình của đã thay đổi nhiều.
Mặc Tịch bày tỏ thiện ý với , mới sẵn lòng giúp cô bé.
“Mặc Tịch, em nghĩ kỹ .”
Đầu ngón tay Mặc Tịch bấm chặt vào lòng bàn tay, trong đầu lướt qua tất cả những ký ức từ nhỏ đến lớn.
Là con gái út của bố mẹ, cô bé được bố mẹ và trai cưng chiều, lớn lên trong sự nu chiều, hình thành tính cách ngoan ngoãn và dịu dàng.
Cô bé kh chủ kiến, quen nghe lời họ.
Sau khi Ba về nhà, cô bé tò mò về , cố gắng tiếp cận , nhưng luôn kh nhận được phản hồi. Cho đến sau này, Ba và chị Nguyệt kết hôn, cô bé th một khía cạnh đầy màu sắc từ Vân Lãm Nguyệt.
Cô thể tự chọn cuộc sống của , chứ kh là một con búp bê ngoan ngoãn dưới sự kỳ vọng của cha mẹ.
Và cái đêm đó, trên con đường cao tốc lúc nửa đêm, cô bé ôm chặt vòng eo Tống Chiêu trên chiếc xe mô tô đang phóng nh.
Tiếng gầm rú của xe mô tô, cũng kh thể ngăn được tiếng trái tim đập mạnh của cô bé.
Hai vừa mới gần gũi một chút, đã bị buộc chia xa.
Mặc Thần Diễm khẽ nâng cổ tay, kim giây trên chiếc đồng hồ cơ quay từng chút một, ngay khi kim chỉ vào số mười hai, nghe th giọng nói của Mặc Tịch.
“ Ba, em nghĩ kỹ , em muốn ra ngoài cùng .”
Đường Cầm kh thể tin được gọi cô bé: “Tịch Tịch!!! Con đang nói linh tinh gì vậy?”
Mặc Tịch kiên quyết nói: “Em kh muốn ở lại căn phòng nhỏ này, kh muốn làm những ều em kh thích, kh muốn sống dưới sự đả kích cả đời.”
Cô bé nói rõ từng chữ, “Em muốn lựa chọn, sống cuộc sống em muốn.”
Trong tiếng níu kéo đẫm nước mắt của Đường Cầm, Mặc Tịch cùng Mặc Thần Diễm rời .
Cô bé là con gái của bố mẹ, nhưng trước hết, cô bé là chính .
Cô bé sẽ gánh vác trách nhiệm nên , đồng thời chọn cuộc sống mà cô bé muốn.
Đứng trước cửa nhà, cô bé quay đầu lại, đây là nơi cô bé lớn lên từ nhỏ.
Bây giờ, cô bé chủ động bước ra, cố gắng sống một , tìm kiếm một chân trời rộng lớn hơn.
Trên bầu trời x, một chú chim nhỏ dũng cảm bay ra, sải cánh trên kh trung.
Chưa có bình luận nào cho chương này.