Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn
Chương 407: Xem trò vui
M trêu chọc Vân Lãm Nguyệt một lúc, cô lườm một cái, nhớ đến Dạ Kiêu, đàn tà ác đó.
Ban đầu cô so sánh Dạ Kiêu với Simon, sau đó mới phát hiện, Simon tốt hơn Dạ Kiêu nhiều.
“ nghe nói đã đuổi Dạ Kiêu , vậy vườn thú của ta thì ?”
“Tháo dỡ .”
“ ta kh gây rối với ?”
“ chứ, lại kh, nhưng gây rối thì ích gì, bố bây giờ đã tỉnh táo , nhà họ Dạ bây giờ là do làm chủ, Dạ Kiêu và Hồng San kh thể gây sóng gió gì được.”
Dạ Uyên tự tin và mạnh mẽ: “Dạ Kiêu coi vườn thú của như bảo bối, còn xây một Hầm Ngàn Rắn, dùng để trừng phạt những mắc lỗi. bị ném vào đó một ngày còn sống sót ra được, nhưng về cơ bản đều bị rắn dọa phát ên, còn những kh may bị rắn độc cắn, thì trực tiếp lên Tây Thiên.”
Điều ta kh nói là, ta đã nhiều lần suýt bị Dạ Kiêu ném vào Hầm Ngàn Rắn.
Vì vậy, sau khi tiếp quản nhà họ Dạ, việc đầu tiên ta làm sau khi xử lý Dạ Kiêu là chỉnh đốn lại vườn thú của Dạ Kiêu.
“Cái gì bán thì bán, cái gì vứt thì vứt, cái gì g.i.ế.c thì g.i.ế.c, m kh th bộ dạng hối hận của Dạ Kiêu đâu.”
Trong ấn tượng của Dạ Uyên, Dạ Kiêu luôn ở trên cao xuống ta, dường như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát.
Chắc c ta kh ngờ, ta lại chống lại ta, và đã tg.
Dạ Kiêu đã trả giá cho sự kiêu ngạo tự đại của , và là một cái giá t.h.ả.m khốc.
Vân Lãm Nguyệt chợt động lòng: “Vậy con hổ trắng đó, xử lý thế nào?”
Một con hổ trắng lớn như vậy, nếu xảy ra chuyện gì thì thật đáng tiếc.
“ đã liên hệ với của Cục Lâm nghiệp quốc gia đưa nó , nói là sau khi huấn luyện dã ngoại, sẽ thả về rừng.”
Đối với hổ trắng, đây là một tin tốt, nó kh còn chen chúc trong chiếc lồng chật hẹp nữa, một thế giới rộng lớn hơn.
Trên thực tế, ngoại trừ những con vật buộc g.i.ế.c, hầu hết các con vật Dạ Uyên đều liên hệ đưa xử lý thỏa đáng.
ta vẻ ngoài cứng rắn, nhưng thực chất lại tỉ mỉ.
Giống như ta, thể tinh tế nhận ra nhu cầu của Vân Uyên.
Ánh mắt ta lén lút đặt lên Vân Uyên, đã m ngày kh gặp, ta cảm th Uyên Nhi dường như lại đẹp hơn vài phần.
ta chưa bao giờ nghĩ Uyên Nhi ngốc, mà là đơn thuần.
Trong đôi mắt cô , ẩn chứa một dòng nước trong vắt nhất.
Vân Lãm Nguyệt nhận th ánh mắt của ta, nụ cười trên khóe môi giảm vài phần.
“ nhất quyết bảo chúng đến đây, nói là muốn cho chúng xem trò vui, trò vui đâu?”
Ở đây tám chuyện đã được một lúc, mọi mỗi một câu, kh khí thật sự sôi nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-407-xem-tro-vui.html.]
Dạ Uyên thu hồi ánh mắt, đứng dậy: “Trò vui này là sau khi m , một thời gian sau mới phát hiện. Ưm, tin là m sẽ ngạc nhiên.”
ta dẫn ba ra ngoài, Lam Chước đã lái xe đợi ở ven đường.
Đợi m lên xe, Lam Chước lái xe dọc theo con đường.
“Chị Nguyệt, chị đã lâu kh gặp Dạ Kiêu đúng kh? Trong tiệc đính hôn của chị, ta đã xuất hiện.”
Vân Lãm Nguyệt nhướng mày: “ ta đã làm gì?”
Theo tính cách của Dạ Kiêu, cô kh tin ta đơn thuần đến tham dự tiệc đính hôn của cô, tình cảm giữa hai chưa tốt đến mức đó.
Cô cũng chưa từng mời ta.
“Dạ Kiêu này bẩn thỉu, ta thế lực riêng của , kh nhiều nhưng đều là nhân tài, ta thù hận Mặc Thần DIễm đưa chị , khoảng thời gian đó ên cuồng gây khó dễ cho tập đoàn Mặc Thị, đương nhiên, chẳng tác dụng gì.”
Dạ Uyên dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua ba khuôn mặt đang chăm chú lắng nghe ta, giọng nói kích động.
“Đợi đến khi Mặc Thần DIễm phản c, ta bị trấn áp chìm xuống một thời gian dài, lại âm thầm bắt đầu phát triển thế lực của bản thân.”
“Nhưng đây, làm thể yên tâm để ta trỗi dậy được? Mỗi khi sự nghiệp của ta chút khởi sắc, lại đạp ta một cú, cứ thế cho ta hy vọng, lại kh ngừng làm ta tuyệt vọng.”
Trời đất ơi, Dạ Kiêu sẽ kh bị Dạ Uyên tra tấn phát ên chứ?
Nghĩ đến tính cách của Dạ Kiêu, Vân Lãm Nguyệt cảm th khả năng này cao.
Vân Uyên chống cằm: “Vậy tại chúng ta gặp xấu này?”
“Đến nơi sẽ biết.”
Dạ Uyên giữ bí mật, ngay cả Lam Chước ở ghế lái cũng im lặng, sự bí ẩn được đẩy lên mức cao nhất.
Chiếc xe chạy trong trang viên hơn hai mươi phút, dừng lại trước một biệt thự ở góc trang viên.
Đi dọc theo con đường nhỏ vào, là cổng biệt thự, sân trong cổng là một khu vườn nhỏ, vạn hoa tiêu ều, chỉ còn lác đác màu x.
Bên trong sống là Dạ Kiêu và Hồng San ?
Từ biệt thự lớn chủ nhà rộng rãi của nhà họ Dạ chuyển đến đây ở, chắc hẳn sự chênh lệch của hai lớn.
Đúng lúc cô đang thắc mắc rốt cuộc là xem cái gì, cánh cửa lớn bên trong biệt thự mở ra, một phụ nữ cầm chổi bước ra.
phụ nữ mặc một chiếc áo khoác l vũ màu tối, tóc rối bù, khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, Vân Lãm Nguyệt rõ cô .
Là Vân Mộc!
Cô chị họ trên d nghĩa của cô, cô kh nên ở Bắc Thị làm tiểu thư , tại lại xuất hiện ở đây?
Ngón tay cầm chổi của cô đỏ ửng như củ cải, trên đó những vết thương loang lổ.
Sắc mặt tiều tụy, quầng thâm dưới mắt, tr như bị đánh, lại như kh ngủ ngon, môi khô nứt nẻ, y hệt một giúp việc luộm thuộm.
Cô vẻ mặt sợ sệt, cầm chổi quét lá rụng trong sân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.