Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn
Chương 550: Thiên vị
Sau khi ăn tối xong, hầu hết mọi đều ra về, đều nói ngày mai việc.
Hai bà biết đó là sự thật, nhưng vẫn kh khỏi buồn.
Sau khi ăn Tết xong, sự náo nhiệt lớn lao sẽ chuyển thành sự trống rỗng vô tận.
Điều tốt đẹp duy nhất là bạn đời đã cùng nhau suốt cuộc đời ở bên.
Tuổi cao, hai bà kh thức khuya được, đến hơn mười giờ đã về phòng nghỉ ngơi.
Những còn lại tiếp tục thức đêm đón Giao thừa.
Bốn tụ lại đ.á.n.h mạt chược, Vân Uyên ngồi sau lưng Vân Lãm Nguyệt xem và học hỏi.
Mặc Tịch xoa mạt chược, “Lâu kh chơi, hơi nhớ.”
Mạt chược sức gây nghiện, chơi say sưa thể ngồi cả ngày kh mệt.
Mặc Thần Diễm xắn tay áo sơ mi, cánh tay săn chắc với đường nét cơ bắp rõ ràng, rắn rỏi và mạnh mẽ.
xuống, gân x nổi lên trên mu bàn tay, các khớp ngón tay thon dài, quân mạt chược lớn trong tay như món đồ chơi nhỏ.
Vân Lãm Nguyệt lén vài lần, đàn thật đẹp trai.
Bây giờ là của nhà cô.
Cô thu hồi ánh mắt, mím môi cười.
Bốn đều th minh, chơi mạt chược chính là một cuộc đấu trí.
Chơi ba ván, Mặc Tịch lên tiếng phản đối: “Kh được kh được, chúng ta chỉ chơi cho vui thôi mà, hai còn chơi hết sức vậy?”
Cô bé tính bài đến mức đầu óc choáng váng, ba kia, vẻ mặt bình thản.
Đúng là cô bé IQ thấp nhất, nhưng cũng kh đến mức bị bắt nạt như vậy chứ?
Vân Lãm Nguyệt đ.á.n.h ra một quân bài, “Ván giải trí thôi, cứ đ.á.n.h thoải mái.”
Tống Chiêu ngồi dưới cô, cũng kh nỡ bắt nạt cô bạn gái thân yêu của .
“Chỉ hai thôi, đừng bắt nạt bạn gái !”
Việc thức đêm đón Giao thừa năm nay, là lần náo nhiệt nhất mà Vân Lãm Nguyệt từng trải qua.
Trước tám tuổi, cô mong chờ ngày Tết này.
thể cùng đại gia đình ăn cơm đoàn viên, nhận lì xì và quà.
Mỗi năm sau tám tuổi, ngoài ở bên bà nội, cô kh muốn trải qua ngày Tết nữa.
Năm nói cười rôm rả, chơi đến hai giờ sáng, sau đó về phòng nghỉ ngơi.
Trong phòng ngủ, đèn ngủ góc tường tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Trên giường, Mặc Thần Diễm vòng tay ôm l cơ thể Vân Lãm Nguyệt, bàn tay rộng lớn xoa tóc cô.
“Vợ ơi, lại kh vui?”
Cách xưng hô dành cho cô, từ Niên Niên dần chuyển thành vợ.
quan tâm đến cảm xúc của cô hơn trước, cô vừa buồn bã một chút, đã phát hiện ra.
Đầu Vân Lãm Nguyệt tựa vào n.g.ự.c , cô thể nghe rõ tiếng tim đập.
“Năm tám tuổi, bố mẹ gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi trên đường c tác qua đời, cuộc sống của em đã thay đổi hoàn toàn.”
“May mà bà nội bảo vệ em.”
“Nhưng em kh là cháu gái duy nhất của bà nội, bà cũng quan tâm đến Vân Mộc và họ, em cũng lúc bị bỏ quên.”
“Khi Tết đến, em ngồi ở góc bàn, họ kh quan tâm đến em, em như một thừa thãi.”
“Năm nào cũng vậy, ngày đầu năm, các chị đều quần áo mới và lì xì, còn em thì kh gì.”
“Quần áo của em là đồ chị em mặc lại, lẽ kh tin, được một bộ quần áo mới là ước nguyện sinh nhật trước đây của em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-550-thien-vi.html.]
“Ba năm ở nhà họ Mặc, kh khác gì so với trước đây ở nhà họ Vân, nhưng hôm nay, em cảm nhận được sự khác biệt.”
Sự yêu thương của bà nội, sự quan tâm của thân, sự chân thành của bạn bè, sự chăm sóc của chồng, cô đã mãn nguyện .
Mặc Thần Diễm đau lòng vỗ lưng cô, xét về trải nghiệm thực tế, hai giống nhau.
Lúc nhỏ đều kh bố mẹ bên cạnh, chỉ trưởng bối bảo vệ.
Tình yêu thương của bố mẹ đã mất , kh thể bù đắp lại được.
“Mặc Thần Diễm, em biết tình cảm thời hạn bảo hành, em hy vọng thời hạn này dài hơn một chút.”
Vân Lãm Nguyệt vùi vào n.g.ự.c , giọng nói trầm thấp, nghèn nghẹn.
Cảm xúc về đêm dễ d.a.o động, sau sự náo nhiệt, trở lại sự tĩnh lặng sẽ khó chịu.
“Ừm.”
Lồng n.g.ự.c Mặc Thần Diễm rung lên, cô nói gì cũng đồng ý.
càng thêm xót xa cho Niên Niên, nếu đối xử tốt với cô sớm hơn, cô đã kh chịu đựng oan ức nhiều năm như vậy.
“Niên Niên, em muốn làm gì thì cứ làm, sẽ luôn ở bên cạnh em.”
Cả hai đều thiếu cảm giác an toàn, muốn chứng minh rằng đối phương yêu .
hiểu cảm giác này, vì vậy sẽ dùng hành động của để chứng minh, tình yêu của kh là lời nói su.
Vân Lãm Nguyệt hít hít mũi, thu lại những cảm xúc buồn bã trong lòng.
Cô kh là mãi chìm đắm trong quá khứ, cô bước ra, chào đón cuộc sống mới.
Cô lặng lẽ siết chặt vòng tay ôm eo Mặc Thần Diễm, dụi má vào n.g.ự.c .
Hài lòng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mặc Thần Diễm in một nụ hôn dịu dàng lên trán cô, khẽ nói: “Vợ ơi, ngủ ngon.”
Sau này, cuộc sống hàng ngày của em, đều sự hiện diện của .
Một đêm kh mộng mị.
Ngày đầu năm mới, Vân Lãm Nguyệt tỉnh dậy sớm.
Quay đầu sang, vị trí bên cạnh đã trống.
Mặc Thần Diễm tỉnh còn sớm hơn cô, nhiệt độ ở vị trí bên cạnh đã nguội từ lâu.
Cô dụi dụi mắt, ngồi dậy.
Tay mò tìm ện thoại bên gối, kh ngờ lại chạm vào một phong bao lì xì dày cộm.
Ngón tay khựng lại.
Cô đã nhiều năm kh nhận được lì xì .
Cầm lên xem, phía sau lì xì viết Vợ thân yêu mở.
Cô nhếch môi cười, mở lì xì ra.
Bên trong là một xấp tiền dày cộp.
Phong bao lì xì nặng, sờ vào tiền đã.
Ngày đầu năm mới nhận được lì xì dày, tâm trạng cả ngày đều tốt.
Tài sản trong tài khoản của cô chỉ là một chuỗi số, vẫn là sờ vào tiền như thế này cảm giác hơn.
Lúc nhỏ, cô nằm mơ cũng muốn lì xì, bên trong chứa một xấp tiền dày.
Kh còn cách nào khác, hồi nhỏ sợ nghèo.
Tiền thể mua được nhiều thứ tốt, đối với cô, tốt hơn những thứ phù phiếm.
Truyện hay nhớ nhấn "Donate" cho Bơ nha - Nhớ nhấn theo dõi Bơ để nhận th báo khi truyện mới! Bơ cảm ơn ạ - zalo 034.900.5202
Chưa có bình luận nào cho chương này.