Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn
Chương 66: Hai người giúp việc
Vân Lãm Nguyệt trở về khu nhà chính.
Tối hôm qua cô ngủ trong phòng tạp vụ ở tầng hai, chỉ một chiếc giường, một bộ chăn đệm, kh gì khác, sống còn kh bằng giúp việc trong biệt thự.
Bác cả kh cho cô gặp bà nội, cô nhân tiện giải quyết vấn đề chỗ ở của .
Vân Mộc và Phương Ngọc đều né tránh kh gặp cô, cô kh bận tâm.
Được, vậy cô tự quyết định vậy.
Cô quen thuộc với biệt thự này, cô đã xem qua, căn phòng nhỏ trước đây cô ở đã trở thành phòng tạp vụ, chất đầy đồ đạc.
Cô tự chọn một phòng khách ở tầng ba, diện tích rộng rãi, tủ quần áo và giường lớn.
Cô đến phòng thay đồ của Vân Hân Nhiên tìm một bộ chăn ga gối đệm bốn món, ôm tính thay vào phòng.
giúp việc Tiểu Phương đứng ở cửa chặn lại: “Tam tiểu thư, phòng phu nhân chuẩn bị cho cô ở tầng hai, cô kh nên đến đây.”
Cô ta gần năm mươi tuổi, vẻ mặt khắc nghiệt.
Là giúp việc đã chứng kiến Vân Lãm Nguyệt lớn lên từ nhỏ, cô ta nói chuyện kh sự cung kính của mới.
Tiểu Phương và Tiểu Phân đã làm giúp việc ở đây từ lâu, khi Vân Lãm Nguyệt sống ở đây, cô đã kh ít lần bị họ bắt nạt.
“Nếu cô tùy tiện lung tung, đành nói với phu nhân thôi.”
Nói , cô ta liếc mắt khinh thường, “Bao nhiêu năm , Tam tiểu thư, cô sống ở nhà họ Vân như thế nào, cô kh tự biết ?”
“Gọi cô một tiếng Tam tiểu thư, cô thật sự nghĩ là Tam tiểu thư nhà họ Vân , nếu kh lão gia phu nhân nhân từ, cô đã c.h.ế.t ở bên ngoài .”
lẽ những lời này nói quá nhiều, tạo thành phản xạ tự nhiên, gặp lại Vân Lãm Nguyệt, Tiểu Phương nói thành thạo.
“Về thì cố gắng thể hiện một chút, đừng ăn kh ngồi , cô giờ cũng kh còn nhỏ nữa, đến lúc đó bị đuổi ra ngoài, cô chỉ còn nước lang thang đầu đường xó chợ.”
Vẻ ác ý trên khuôn mặt phụ nữ trung niên rõ ràng, Vân Lãm Nguyệt cúi mắt, lạnh lùng nói một câu.
“Tránh ra.”
Tiểu Phương kh ngờ nói cả một tràng lại chỉ nhận được câu trả lời này, trợn tròn mắt kh thể tin được.
“Cô bảo tránh ra?”
“Ngoài cô ra, còn ai khác?”
Chưa kịp để Tiểu Phương mắng, Tiểu Phân bước đến.
“ kh cha mẹ dạy dỗ thì đừng chấp, đã sống nhờ còn dám to gan như vậy, cô nên giống như trước mới , đứa trẻ nghe lời mới được khác yêu thích.”
Những lời nói quen thuộc, ngay lập tức kéo Vân Lãm Nguyệt trở lại ký ức.
Năm mười tuổi, cô còn đang học tiểu học.
Một hôm, cô bé học giỏi được cô giáo thưởng một cuốn sổ tay xinh xắn.
Tan học về nhà, Vân Hân Nhiên giành l nó.
“Đây là nhà của , tất cả mọi thứ đều là của , cô kh nghe lời, sẽ mách bố mẹ.”
Mặt Vân Lãm Nguyệt đỏ bừng, giằng co với cô bé, “Cái này là của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-66-hai-nguoi-giup-viec.html.]
Cuốn sổ tay mỏng m bị hai cô bé kéo về hai phía, chỉ nghe th một tiếng “xoẹt”, cuốn sổ bị xé rách.
“Oa oa oa.”
Vân Hân Nhiên khóc lóc chạy mách Phương Ngọc.
Phương Ngọc thậm chí còn kh nghe hết lời Vân Hân Nhiên nói gì, giơ tay tát cô một cái.
“Vân Lãm Nguyệt, con nghe hiểu tiếng kh? Mọi thứ trong nhà đều là của Nhiên Nhiên, dù con bé muốn gì, con cũng kh được giành.”
Cô khóc kh ngừng, ôm khuôn mặt đau rát bị nhốt vào phòng tối.
Đói cả đêm.
Ngày hôm sau, giúp việc mang đến cơm thiu.
Tiểu Phân đứng ở cửa, giọng nói chế giễu vang lên: “Chỉ đứa trẻ nghe lời mới được khác yêu thích, đứa trẻ kh nghe lời, sẽ bị bỏ đói và nhốt vào phòng tối.”
Mỗi lần Vân Mộc và Vân Hân Nhiên gây ra chuyện gì, đều đổ lên đầu Vân Lãm Nguyệt.
Lời giải thích của cô kh quan trọng, mọi đều mặc định cô là đứa kh nghe lời.
Lâu dần, những giúp việc cũng bắt chước, thậm chí còn bắt nạt cô ngay trước mặt Phương Ngọc và những khác.
Họ tẩy não cô, chỉ đứa trẻ nghe lời mới được khác yêu thích.
Là Tam tiểu thư nhà họ Vân, cô lại sống cuộc sống tệ nhất, thậm chí còn làm việc cùng giúp việc.
Phạm lỗi, sẽ bị nhốt vào phòng tối chịu đói.
Ăn kh đủ no, mặc kh đủ ấm, chỉ sự quan tâm của bà nội mới giúp cô tạm thời thở được.
Đôi mắt xếch của Tiểu Phân vô cùng hung ác, “Tam tiểu thư, cô cũng kh muốn lão gia lại nhốt cô vào phòng tối chứ?”
“Bao nhiêu năm , phòng tối vẫn giữ cho cô đ, cô đã lớn , nghe lời một chút, biết kh?”
Lời phụ nữ kéo Vân Lãm Nguyệt trở lại ký ức.
thể nói, Tiểu Phương và Tiểu Phân cũng là nỗi ám ảnh tuổi thơ của cô, đóng vai trò là những kẻ bạo hành.
Họ dùng roi tre nhỏ để phạt cô khi cô phạm lỗi, cố ý cho cô ăn cơm thiu, từng việc từng việc một.
Chỉ vì cô kh là đứa trẻ được cưng chiều trong nhà họ Vân.
Nhưng bây giờ, họ kh dọa được cô nữa.
“Hai làm tốt vai trò con ch.ó nghe lời của là được, đừng lôi vào, cút.”
Cô ôm bộ chăn ga gối đệm cotton, định vòng qua Tiểu Phương đang đứng c cửa.
Tiểu Phương đã nghe một lần, nghe thêm lần nữa, vẫn kh nhịn được tức giận.
Họ kh thể chấp nhận được việc một luôn thấp kém từ nhỏ lại dám chống đối họ.
Tiểu Phương gằn giọng: “Cô bảo chúng cút? Vân Lãm Nguyệt, cô dám nói chuyện với chúng như vậy?”
Cảm xúc Vân Lãm Nguyệt nhàn nhạt: “ là tiểu thư nhà họ Vân, tại lại kh thể?”
“Hehe, buồn cười, lão gia c nhận cô là tiểu thư nhà họ Vân kh? đã nói , cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi kh cha kh mẹ.”
Tiểu Phân bồi thêm: “Đứa nhỏ đáng thương sống nhờ nhà khác, kh ai quan tâm cô.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.