Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác

Chương 1: Lữ quán Đen (1)

Chương sau

Trung tâm Phục hồi Tâm thần số 1 thành phố An Kinh.

Mâu Tiểu Tư lại một lần nữa bị đưa vào văn phòng của Viện trưởng.

Cách đây kh lâu, bác sĩ chủ trị của cô vừa mới tiến hành một bài kiểm tra giám định cho cô.

Kết quả chẩn đoán: Tâm thần phân liệt hoang tưởng, rối loạn lưỡng cực.

Cơ sở chẩn đoán: Đau đầu, mất tập trung, mất ngủ sớm, giảm trí nhớ, tư duy rối loạn, cảm xúc kh ổn định, cảm giác nội tâm bị phơi bày, kiểm tra toàn thân kh phát hiện bất thường rõ ràng.

Phương án ều trị đề nghị: Tăng liều lượng thuốc, trị liệu tâm lý, sốc ện khi cần thiết.

Mâu Tiểu Tư hài lòng với kết quả này.

Bởi vì cô kh muốn rời khỏi bệnh viện, thế giới bên ngoài trong mắt cô là dơ bẩn và nguy hiểm, chỉ ở trong bệnh viện cô mới đủ cảm giác an toàn.

“Vậy…”

Viện trưởng Hồ đẩy gọng kính trên mũi, thong thả nói.

“Câu hỏi thứ nhất, khi bạn ngang qua cầu lớn Ma Giang, bạn th một vì nợ nần chồng chất mà quẫn bách muốn tự tử, ta kh còn đường lui, đứng một trên cầu, lúc này bạn sẽ làm gì…

A. Giả vờ như kh th gì, tiếp tục về phía trước, nhảy hay kh là tự do của ta. B. Thử giao tiếp, an ủi kh kết quả thì chúc ta sớm ch*ết sớm siêu sinh. C. Đẩy ta xuống, coi như giúp ta một tay, xong việc giả vờ như kh chuyện gì mà rời . D. Châm chọc mỉa mai, nhát gan kh đáng thương. E. Đứng chờ tại chỗ, gọi ện thoại báo cảnh sát đến xử lý.”

Mâu Tiểu Tư hoàn toàn kh nghe Viện trưởng nói chuyện, cô chằm chằm vào chiếc cốc thủy tinh trên bàn làm việc, kh chớp mắt.

Vừa Viện trưởng uống nước xong kh đặt cốc ngay ngắn, nửa đế cốc đang ở trên bàn, nửa còn lại ở trạng thái lơ lửng.

Cô đưa tay ra, thực sự kh thể nhịn được nữa.

Mâu Tiểu Tư xê dịch ghế, cầm chiếc cốc lên, dùng tay áo lau vết nước hình tròn trên bàn, sau đó đặt chiếc cốc lại một cách vững vàng.

Phút cuối cùng, cô còn xoay thân cốc, làm cho logo trên đó đối diện với .

“Mâu Tiểu Tư, làm ơn nghiêm túc trả lời câu hỏi vừa , đây là bài kiểm tra xuất viện, nếu cô trả lời tốt, chúng sẽ xem xét cho cô một cơ hội xuất viện.”

Viện trưởng bệnh viện tâm thần hẳn là vị Viện trưởng kiên nhẫn nhất trên thế giới, kh hề nổi nóng, mà lặp lại câu hỏi vừa một lần nữa.

Mâu Tiểu Tư cắn móng tay, sau khi nghe th đây là bài kiểm tra xuất viện, mới miễn cưỡng l lại tinh thần.

Bài kiểm tra xuất viện, ều này quan trọng với cô, ừm, dù thì cô kh muốn xuất viện, câu này hẳn trả lời cho tốt.

“Thực ra, hơi do dự…” Mâu Tiểu Tư vẻ rối bời.

Khuôn mặt cô nửa ẩn nửa hiện trong bóng râm của mái tóc xoăn ngang tai, lộ ra vài phần bất thường khó nhận th.

“Do dự ều gì? Kh , cô thể nói thẳng ra suy nghĩ nội tâm của .” Viện trưởng khích lệ nói.

“Ừm… kh thích câu hỏi này, năm đáp án, tại kh thể là bốn, nên xóa lựa chọn E.”

Viện trưởng nhíu mày, “Còn gì nữa kh?”

đang lưỡng lự giữa A và C, kh biết nên chọn cái nào, lẽ xem tâm trạng lúc đó, kh trả lời được.”

Mâu Tiểu Tư đã bắt đầu cắn ngón tay còn lại.

Cô đương nhiên biết đáp án chính xác, câu hỏi này quá đơn giản, nhưng cô hiện tại chưa muốn xuất viện.

bên ngoài bệnh viện đều kh ý tốt, kh giống cô y tá Tiểu Lan đáng yêu chu đáo, ểm này cô hiểu rõ nhất.

Nghĩ đến đó, cô liếc Viện trưởng một cái.

Cô nghi ngờ Viện trưởng thuật đọc tâm.

Nếu Viện trưởng đoán được cô đang nghĩ gì lúc này, thì gay go .

Cô tiếp tục cắn móng tay, thần sắc chút căng thẳng.

tốt.” Viện trưởng kh dây dưa với câu hỏi này, lại liên tiếp hỏi hơn mười câu hỏi nữa.

Sau khi Mâu Tiểu Tư lần lượt trả lời xong, l mày của cũng càng nhíu chặt hơn.

Một lúc lâu sau.

“Kết quả kiểm tra đã , chúc mừng cô, cô thể xuất viện.”

Rầm! Viện trưởng đóng sổ lại, về phía Mâu Tiểu Tư với vẻ mặt khó đoán.

???

Đầu óc Mâu Tiểu Tư trống rỗng, tại ?

Viện trưởng quả nhiên biết thuật đọc tâm, gài bẫy .

Thực ra đã sớm ra đang nghĩ gì, cố ý dùng m vấn đề này để thử .

Hay nói cách khác, những câu hỏi này trả lời thế nào căn bản kh quan trọng, Viện trưởng đã quyết tâm muốn đuổi ra khỏi bệnh viện!

Mâu Tiểu Tư mãi lâu sau mới phản ứng lại, nhất thời kh thể chấp nhận được.

Cô đứng dậy, ên cuồng hất đổ tất cả đồ vật trên bàn làm việc.

Cốc nước rơi xuống sàn gạch men sứ, mảnh vỡ thủy tinh và nước trà văng tung tóe.

Cô ngẩng khuôn mặt gầy gò tái nhợt lên, hung tợn Viện trưởng nói: “Ông đang đùa đúng kh, đang đùa , hả?”

Viện trưởng lắc đầu, phớt lờ Mâu Tiểu Tư, gọi y tá ngoài cửa vào: “Làm thủ tục xuất viện cho cô , tiện thể dọn dẹp văn phòng của .”

Trưa hôm đó.

Mâu Tiểu Tư đã bị đuổi ra khỏi bệnh viện.

Y tá thậm chí còn kh để lại cho cô bộ quần áo bệnh nhân, đó là bộ đồ bệnh nhân cô thích nhất, trên đó còn thêu một đóa hoa hồng đen khô héo.

Mọi đều nói vào bệnh viện tâm thần dễ, ra khỏi bệnh viện tâm thần khó.

Trừ khi thiếu phí.

Đúng vậy, Mâu Tiểu Tư thiếu phí.

Cô nợ bệnh viện tám vạn tệ, đã vượt quá nghiêm trọng phạm vi thể nợ.

Nếu kh bác sĩ chủ trị của cô nói giúp, cô đã bị đuổi ra ngoài từ hai tháng trước.

Đây là ều cô nghe được từ y tá Tiểu Lan lúc sắp , dù họ cũng đã ở chung nhiều năm.

Tên c.h.ế.t tiệt, cũng kh biết đã chạy đâu, Mâu Tiểu Tư thầm mắng trong lòng.

Từ sau một vụ tai nạn nhiều năm trước.

Cả nhà Mâu Tiểu Tư kh còn ai, chỉ còn lại cô và góa vợ.

Nhưng sau sự kiện đó, trạng thái tinh thần của Mâu Tiểu Tư kh ổn định (lúc đó nói như vậy).

May mắn là một c ty kinh do khá tốt, liền đưa cô đến bệnh viện tâm thần tốt nhất thành phố, ở một mạch 5 năm.

Mâu Tiểu Tư quay đầu cánh cổng bệnh viện, thở dài.

thích nơi này, đã quen biết nhiều bạn bè ở đây.

Nghĩ đến đó, Mâu Tiểu Tư bất giác hạ quyết tâm.

Cô chuẩn bị ra ngoài làm việc tích p tiền, nỗ lực đưa trở lại bệnh viện tâm thần!

Kh sai, tiện thể tìm đột nhiên mất tích kia.

Cho dù ta bỏ trốn với cô hồ ly tinh nào, cũng nên để lại chút tiền cho chứ.

Mâu Tiểu Tư mang theo gói đồ y tá Tiểu Lan đưa cho, dựa theo địa chỉ trên tờ gi trở về nhà .

Tiền xe là Tiểu Lan cho, ừm, Tiểu Lan quả nhiên là y tá chu đáo nhất, cô yêu Tiểu Lan!

Vừa vào nhà, Mâu Tiểu Tư đã ngây .

Trong nhà như vừa bị cướp phá, phòng ốc bừa bộn đến mức kh thể tin được, khắp sàn đều là dấu vết bị lục soát.

Là trộm cắp, hay là đối tác làm ăn của , bọn họ đang tìm cái gì?

Mâu Tiểu Tư l.i.ế.m môi, chút hưng phấn, cô thích nhất loại trò chơi này.

Hồi nhỏ cô luôn thể tìm được chính xác tiền riêng mà bố giấu , sau đó lén mua que cay ăn.

Mâu Tiểu Tư đặt gói đồ xuống, bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.

Cô tìm được một ít tiền mặt, khoảng hơn một nghìn tệ, quả nhiên giàu .

Còn tìm được một chiếc đồng hồ, tr cũng thể đáng giá kh ít tiền.

Vớ chưa kịp giặt, dây sạc bị bong da, và một tấm thẻ đen…

Ừm? Thẻ đen?

Mâu Tiểu Tư cầm tấm thẻ trong tay cẩn thận xem xét.

Trên mặt thẻ kh số thẻ, sờ lên trơn nhẵn bằng phẳng, chắc kh thẻ ngân hàng.

Mặt sau thẻ một đóa hoa hồng đen khô héo đang nở rộ, yêu dã mà tinh xảo.

Điều này làm cô nhớ đến bộ đồ bệnh nhân ở bệnh viện tâm thần, Mâu Tiểu Tư thích mê mẩn.

đến phòng khách, lúc này trong phòng đã hơi tối, nhưng Mâu Tiểu Tư kh bật đèn.

Màu đen thể mang lại cho cô cảm giác an toàn, như thể trốn trong bóng tối, sẽ kh ai thể phát hiện ra cô.

Mâu Tiểu Tư ngồi xuống chiếc ghế sofa da mềm mại, vừa định cẩn thận nghiên cứu tấm thẻ đen kia.

Lại phát hiện nó đã kh còn trong tay, một tấm thẻ rõ ràng như vậy cứ thế biến mất kh th.

rơi ở đâu kh.

Mâu Tiểu Tư đột nhiên cảm th một trận lo âu.

lại lại, bất đắc dĩ bật đèn lên.

Nhưng cô kh hề nghe th tiếng thẻ rơi xuống đất, làm thể biến mất một cách kỳ lạ như vậy.

Mâu Tiểu Tư dần trở nên bực bội, kh tìm th, chỗ này kh , chỗ kia cũng kh , cảm giác này quá khó chịu .

Cô nắm l tóc, hai tay kh ngừng vò trên mặt.

Trước đây cô kh thích uống thuốc, nhưng giờ cô cảm th nhất định uống chút gì đó để trấn tĩnh lại.

Trong gói đồ Tiểu Lan cho hẳn là thuốc, là Viện trưởng kê cho cô trước khi xuất viện, nghe nói loại thuốc này thể chữa bách bệnh! Linh nghiệm lắm!

Mâu Tiểu Tư x đến chỗ huyền quan, tay tháo gói đồ càng lúc càng luống cuống, như thể mãi kh tháo ra được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-1-lu-quan-den-1.html.]

Mâu Tiểu Tư gấp đến mức muốn đập phá đồ đạc.

Cuối cùng, mở ra !

th những viên thuốc nhỏ màu đỏ trong lọ thuốc màu trắng, vẻ ngoài cực kỳ giống tiên đan của đạo sĩ, nước mắt suýt chút nữa trào ra, cô nhấn mạnh lại một lần nữa, cô yêu Tiểu Lan!

Mâu Tiểu Tư vơ đại một nắm thuốc nhét vào miệng, dù cũng là thuốc chữa bách bệnh, uống nhiều một chút sẽ nh khỏi hơn, nhưng vừa mới nuốt thuốc vào, trước mắt cô đột nhiên tối sầm lại.

Đầu đau như búa bổ, như một ngọn lửa đang cháy trong đầu cô.

Một vầng sáng quỷ dị lóe lên, một giao diện đếm ngược hiện ra trước mắt cô.

00:00:10 00:00:09 00:00:08 …… …… Cái quái quỷ gì thế này.

Mâu Tiểu Tư giơ tay lên vẫy vẫy trước mắt, ảo giác?

00:00:00

Đếm ngược về kh!

Ngay khi Mâu Tiểu Tư nghĩ rằng thứ này sắp kết thúc.

Trước mắt cô đột nhiên lại xuất hiện một con dê đang chạy vội, con dê chạy càng lúc càng nh, chằm chằm lâu còn chút ma mị, giống như giao diện tải của m trò chơi rác rưởi.

Con dê đang chạy về phía đường chân trời phía dưới, một th tiến độ nhấp nháy, hiển thị: 60%.

Con số đang từ từ nhảy lên, rốt cuộc đây là cái gì? 90% 96% 100%

Leng keng, một âm th cơ giới lạnh băng vang lên.

【Thẻ nhân vật đã kích hoạt…】 【Th tin chơi nạp xong.】 【Họ tên: Chờ đặt tên (Vui lòng chơi đặt tên ngay lập tức)】 【Nghề nghiệp: Sứ giả bóng đêm (D hiệu: U linh)】 【Giá trị sinh mệnh: 100/100 (Giá trị sinh mệnh về kh, chơi tử vong, vui lòng luôn chú ý đến sinh mệnh của )】 【Giá trị năng lượng: 10/10 (Sử dụng kỹ năng tiêu hao giá trị năng lượng)】 【Giá trị SAN: 100/100 (Độ tỉnh táo của bạn khiến khác kinh ngạc thán phục)】 【Cấp độ: 1 (Bạn chỉ là một tân binh, vui lòng nỗ lực thăng cấp)】 【Giá trị kinh nghiệm: 0 (Hoàn thành nhiệm vụ thể nhận được phần thưởng)】 【Thiên phú: Mò xác, Đâm lén, Mắt quỷ dị.】 …

Các mục còn lại như Túi đồ và Linh tệ đều tạm thời trống, chờ kích hoạt.

giao diện giống như trò chơi hiện ra trước mắt.

Mâu Tiểu Tư vẻ mặt mờ mịt, a, là thật ?

Khoan đã.

Cái hàng chữ trong mục Thiên phú kia lại là cái quái gì.

Mò xác, Đâm lén, Mắt quỷ dị?

Cái hệ thống này kh nhầm đ chứ.

Hình như cô đã kích hoạt một loạt kỹ năng âm phủ quá đáng.

giao diện thiên phú, Mâu Tiểu Tư lập tức đắm chìm.

Cảm giác đau đầu dần tan biến, kh kịp suy nghĩ quá nhiều, cô qu bốn phía, phát hiện đã kh còn ở phòng khách nhà nữa, mà đang ở trong một kh gian hư ảo.

Làm thế nào cô lại đến được nơi này, chẳng lẽ là uống thuốc quá liều, gây ra phản ứng bất lợi?

Mâu Tiểu Tư dùng sức véo mặt .

Cảm giác đau đớn cho cô biết, đây kh ảo giác, là thật.

【Vui lòng chơi đặt tên ngay lập tức!】

Lời nhắc của hệ thống lại nhảy ra.

Là tên nhân vật trong trò chơi ? Mâu Tiểu Tư nghĩ nghĩ, gõ đại một cái tên vào ô nhập:

Dê con trầm mặc.

Kh biết như vậy được kh, Mâu Tiểu Tư theo bản năng tránh sử dụng tên thật, cô luôn đặc biệt cẩn thận với thế giới bên ngoài bệnh viện.

【‘Dê con trầm mặc’ đặt tên thành c! Kh thể sửa đổi, chúc ngài may mắn!】

【Đinh! Chào mừng đến với Bí cảnh Luân hồi, vui lòng nghiêm túc đối đãi với nhiệm vụ do hệ thống c bố, nhiệm vụ thất bại, tước đoạt sinh mệnh.】

【Tải xuống trò chơi Bí cảnh xong, phó bản mở ra, chào mừng vào “Bí cảnh – Lữ quán Đen”.】 【Cấp độ khó: S.】 【Hình thức: Đơn (Kiểu quy tắc quái đàm)】 【Nhiệm vụ chính tuyến một: Tồn tại trong lữ quán một đêm, và thành c trả phòng.】 【Nhiệm vụ chính tuyến hai: Tìm th nhân viên bảo an đã biến mất, tiến độ tìm kiếm hiện tại 0%.】 【Ghi chú: Vật phẩm kh thuộc phó bản kh thể mang vào.】 【Giới thiệu Lữ quán Đen: Lữ quán thần bí của thế kỷ trước, sau khi khách trọ vào, chưa từng trả phòng, tỷ lệ khen ngợi 100%.】 【Gợi ý th quan: Phó bản này thuộc dạng quy tắc, vui lòng lưu ý tờ gi xuất hiện trong Lữ quán Đen, và tuân thủ quy tắc trên đó, nếu kh tự chịu hậu quả.】

??? Chưa từng ai trả phòng.

Vậy những đã vào ở đâu hết , lữ quán này sẽ kh ăn thịt đ chứ, càng nghĩ càng th rợn.

Mâu Tiểu Tư khó hiểu cảm th một tia hưng phấn, cô bình tĩnh lại, tiếp tục xem.

【Trưng bày bình luận tinh tuyển của khách trọ: Buổi tối lữ quán sẽ buổi biểu diễn dị dạng xuất sắc, chỉ cần một ngón tay làm vé vào cửa, giá cả hợp lý, kiến nghị nếm thử.】

【Đánh giá hai: Đầu bếp nhiệt tình, nửa đêm gõ cửa gọi ăn khuya, kết quả th bạn bị hấp chín trong nồi, chúng vừa ăn vừa trò chuyện cả đêm, đầu bếp thật sự quá nói nhiều, à, bữa khuya hôm đó kh tính phí.】

【Đánh giá ba: Chiếc giường của lữ quán này là chiếc giường từng th tuyệt vời nhất, nằm trên đó, bạn thậm chí kh bao giờ muốn tỉnh lại.】 【…】 【…】

Tất cả các bình luận trên đều là khen ngợi năm , nhưng Mâu Tiểu Tư càng xem càng th quái dị.

Bình luận tinh tuyển của nhà khác đều là để hấp dẫn khách hàng, tại lữ quán này lại làm ngược lại.

Chẳng lẽ thực sự ” sẽ bị những nội dung này hấp dẫn đến ở?

Vừa xem xong th tin phó bản, hình ảnh trước mắt Mâu Tiểu Tư liền như mặt hồ bị gió thổi nhăn, dần dần vặn vẹo.

Đến khi cô l lại tinh thần, cô đã xuất hiện trước cửa một lữ quán màu đen.

Mâu Tiểu Tư vẻ mặt mờ mịt qu bốn phía.

Khu vực lân cận hoang vắng, bên ngoài lữ quán là sương đen mờ ảo, kh chút sinh khí.

Dưới chân, xương trắng mục nát chất thành đống, dày đặc dưới ánh trăng, gió lạnh thổi qua, tro cốt đầy đất bám lên cẳng chân cô.

Xì, những bộ xương trắng này là ý gì, sẽ kh đều là chơi chứ.

Gió lạnh thổi qua, Mâu Tiểu Tư kh kìm được run rẩy.

Vừa cô rõ ràng còn ở phòng khách nhà , giờ lại bị một lực lượng thần bí nào đó kéo đến vùng hoang vu này.

Điều này kh giống như đùa giỡn, và chắc c kh ều sức bình thường thể làm được.

Cô chú ý đến nhiệm vụ yêu cầu dùng hai chữ “tồn tại”, ều này nghĩa là, một khi cô bước vào lữ quán, khả năng sẽ gặp bất trắc.

Nhưng nếu kh vào, chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất, đó chính là tước đoạt!

Mâu Tiểu Tư do dự, cô nên đánh cược rằng tất cả chuyện này chỉ là một giấc mơ do tưởng tượng ra, hay ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của hệ thống để hoàn thành nhiệm vụ?

Cô đứng tại chỗ suy nghĩ ba phút, cuối cùng vẫn chọn cái sau.

Bởi vì cái giá trả cho cái trước quá lớn, cô kh dám đánh cược.

Cho nên hiện tại, cô cần coi chơi của trò chơi này, trước hết là vào lữ quán ở lại đã.

Nghĩ đến đó, vẻ mặt Mâu Tiểu Tư dần trở nên nghiêm túc.

Cô cúi lưng, giẫm lên một khối xương khô.

“Rắc” một tiếng, cô kéo xuống một cánh tay khô khá chắc c.

bạn an giấc ngàn thu, cho mượn cánh tay này làm vũ khí, nếu thể sống sót ra ngoài thì sẽ trả lại .”

Nói xong, cô kh chút khách khí bước qua xác khô.

kiến trúc cao lớn phía trước, sự tập trung của Mâu Tiểu Tư khó khăn lắm mới tập trung cao độ được.

Lữ quán Đen đứng lặng từ xa, như một bia mộ cô độc.

Một vầng trăng tròn ửng đỏ lấp ló từ phía sau lữ quán, phủ lên kiến trúc trước mắt một tầng màu đỏ tươi ma huyễn.

Chậm rãi đến gần, cô phát hiện tấm biển của Lữ quán Đen, tr vẻ cổ kính.

Mâu Tiểu Tư hít một hơi thật sâu, ổn định tinh thần bước tới đẩy cánh cửa lớn của lữ quán.

“Đinh ~~ nh ~~”

Một con búp bê cầu nắng màu trắng treo sau cánh cửa, phát ra tiếng chu leng keng theo động tác của Mâu Tiểu Tư.

Nhân viên lễ tân mỉm cười tiêu chuẩn, lộ ra tám chiếc răng trắng tinh với khách, trên thẻ tên của cô ghi: Gia Tuệ.

“Kính chào quý khách, ngài cần giúp đỡ gì kh ạ?”

muốn làm thủ tục nhận phòng.”

“Đã rõ, đây là bảng giá, ngài thể xem qua trước.”

Lễ tân l ra một cuốn sổ tinh xảo, mở lớp vỏ dày cộp ra, để lộ bảng giá bên trong:

Phòng Suite Tối thượng: Giá 1080 linh tệ ( thể đổi: Một trái tim đang đập) Phòng Giường đôi Sang trọng: Giá 699 linh tệ ( thể đổi: Một đôi tròng mắt linh hoạt) Phòng Đơn Bình thường: Giá 259 linh tệ ( thể đổi: Ba ngón tay chưa hoàn toàn mục rữa)

Trời ạ, chơi lớn vậy ?

Mâu Tiểu Tư giật , suýt nữa ném cuốn sổ , nhưng nhớ ra đây chỉ là một trò chơi, cô lại cố gắng trấn tĩnh.

Khả năng chịu đựng tâm lý của cô tương đối mạnh, ma quỷ gì đó, trong m năm bệnh tình nghiêm trọng, kh biết đã xuất hiện bao nhiêu lần trong giấc mơ .

“Linh tệ, kh thứ đó.”

“Kính chào quý khách, ngài thể nhận phòng trước, th toán phí vào sáng mai khi trả phòng, nếu kh linh tệ, cũng thể dùng đồ vật trong ngoặc để chi trả.”

“Lữ quán Đen niêm yết giá rõ ràng, kh lừa dối già trẻ con, ngài nhu cầu thể tìm bất cứ lúc nào, chúc ngài chơi vui vẻ, đừng quên cho chúng đánh giá năm .”

Đôi mắt của nhân viên lễ tân kh chớp, nụ cười vẫn ôn hòa, hoàn hảo như vậy.

Nhưng Mâu Tiểu Tư kh th một tia ý cười nào trên khuôn mặt cô ta, lâu còn khiến ta cảm th lạnh lẽo khó hiểu.

“Vậy cho một phòng giường đôi .” Mâu Tiểu Tư đóng bảng giá lại, vẻ mặt ềm nhiên.

Kh ngờ giá cả ở đây lại đắt như vậy, nhưng nếu thể nợ trước, chứng tỏ sau khi vào ở chắc c cách kiếm được tiền.

Một ở phòng giường đôi?

Nhân viên lễ tân hơi nghi ngờ thoáng qua sau lưng cô.

Ở đó chỉ Mâu Tiểu Tư một , mái tóc ngắn hơi xoăn che phần lớn khuôn mặt cô.

Lúc này, cô đang cầm một cánh tay khô héo đứng trước quầy, vẻ mặt vô cảm, tr vẻ tinh thần kh được bình thường lắm.

Nhưng xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp, lễ tân vẫn nh chóng thu hồi tầm mắt.

“Đây là số phòng của ngài, phòng 1303, ngài rẽ trái thang máy nhấn tầng 14 là được.”

“Kh tầng 13 ?”

“Tầng 1 của lữ quán kh ở, phòng 1303 ở trên tầng 14.”

“Được .” Mâu Tiểu Tư nhận l thẻ phòng, nhịn kh được thêm lễ tân một cái, nụ cười trên mặt cô ta đã cứng đờ, nhưng vẫn cố gắng duy trì hình ảnh hoàn hảo.

Thì ra phòng 1303 thực chất là ở 1403, lữ quán này còn kỳ lạ hơn cô tưởng nhiều.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...