Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác
Chương 104: Công nhân mới
【 muốn lập tức triệu hồi Tả Nhiên, và sắp xếp ta vào “Cửa hàng Sơ Sắc” kh? 】
“Sắp xếp!”
Mâu Tiểu Tư vừa đưa ra lựa chọn, giây tiếp theo, cửa hàng đã bị đẩy ra.
Sau đó, một thân hình cao ráo bước vào.
Vóc cao, áo ph trắng, gương mặt th tú, chỉ là sắc mặt hơi tái nhợt.
Nhưng trong số những loại quỷ quái mà Mâu Tiểu Tư từng gặp, ta đã đẹp đến mức phần quá đáng.
“Chào bà chủ!”
“Kể từ hôm nay, là quỷ của cô, xin hỏi sau này sẽ ở đâu ạ?”
Ở đâu?
Dường như kh ngờ đối phương lại thẳng t như vậy.
Mâu Tiểu Tư ngẩn ra, c.h.ế.t , cô thật sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Cô thoáng qua phía sau trai, phát hiện ta còn đang khoác một cái ba lô màu trắng trên vai.
Ối giời, lúc phần thưởng tới cũng đâu nói c nhân còn lo chỗ ăn ở đâu.
Mâu Tiểu Tư vội vàng mở giao diện ra xem.
Kết quả phát hiện, nếu muốn xây dựng một căn ký túc xá c nhân tươm tất trong sân, lại tốn mười vạn Linh Tệ, quả là quá đắt!
Vấn đề là, hiện tại cô kh nhiều tiền như vậy...
Mâu Tiểu Tư cảm th nghẹn lòng.
Nhưng là bà chủ, chuyện thế này làm thể để c nhân ra được.
“Khụ...” Cô g giọng, trấn an nói: “Yên tâm , theo cái gì cũng , sẽ kh bạc đãi .”
“Vâng!” Tả Nhiên cười, vẻ như Mâu Tiểu Tư nói gì, ta tin n.
“Bà chủ, vậy bây giờ cần làm gì ạ?”
“Đi, hôm nay kh cần làm việc, dẫn đến Khu ở Mộng Hạch Thành trước, mua một ít chăn ga gối đệm cho .” Cảm th áy náy, Mâu Tiểu Tư vung tay, móc ra một tấm Phiếu giảm giá trị giá 3000 nguyên của Mộng Hạch Thành.
Hai bỏ ba lô lại, đến ngã tư đường Âm Sơn chờ xe buýt c cộng.
Trên đường , Mâu Tiểu Tư vẫn luôn lén lút đánh giá c nhân mới này.
Lưng thẳng tắp, góc nghiêng dịu dàng, trên còn mùi xà phòng thơm dễ chịu.
Tả Nhiên tr kh giống ác quỷ, trên kh hề chút hơi thở đáng sợ nào, khá là ưa .
Liên tục lướt qua lướt lại giao diện, Mâu Tiểu Tư phát hiện phe phái của Tả Nhiên cũng kh sự phân biệt thiện ác nào.
Phe phái của ta hẳn là biến đổi dựa trên Mâu Tiểu Tư.
Độ trung thành 100% quả nhiên là khác biệt.
Ngồi trên xe buýt, kh ngờ chuyến này lại thuận lợi vô cùng.
Tả Nhiên ở đó, những hành khách khác trên xe hoàn toàn kh ý định đến gần Mâu Tiểu Tư.
Đây là cảm giác một vệ sĩ cấp Lệ Quỷ ?
Tuy rằng Mâu Tiểu Tư kh sợ quỷ, nhưng cô cũng kh muốn gây rắc rối, như vậy là vừa vặn!
nh, xe buýt dừng lại ở trạm.
Hai thuận lợi đến Khu ở Mộng Hạch Thành.
“Xin hỏi hai vị muốn xem gì, cửa hàng chúng vừa về một lô nệm cao cấp, chỉ cần năm vạn Linh Tệ. Loại nệm này thể đo ni đóng giày theo vòng eo, xương sống của hai vị, được làm thủ c bằng vật liệu tự nhiên...”
Đi ngang qua một cửa hàng bán nệm, con quỷ nứt nẻ đứng ở cửa th họ, lập tức ra sức chào mời.
“Kh kh kh, chúng kh mua nệm.” Mâu Tiểu Tư xua tay, sau đó chỉ vào một chiếc lều trưng bày trong tiệm dụng cụ sân vườn đối diện, nói với Tả Nhiên: “Chiếc lều này thật đẹp, th hợp với , thích kh?”
Khóe miệng Tả Nhiên cong lên một độ cong nhỏ, vẻ mặt vô hại nói: “Bà chủ nói hợp thì hợp, Tả Nhiên thích.”
“Được! Nhân viên phục vụ, gói lại giúp !”
Mâu Tiểu Tư nh nhẹn x vào cửa hàng, dùng phiếu giảm giá để mua miễn phí một chiếc lều trị giá 1888.
Bởi vì là ở Khu ở, nơi này chỉ loại lều sân vườn cao cấp này, chứ kh lều trại th thường bên ngoài, nên ngủ chắc c sẽ kh quá thoải mái.
Nhưng Mâu Tiểu Tư cũng kh còn cách nào, cô quả thật kh tiền, chỉ thể chờ tích góp đủ mười vạn Linh Tệ quay lại sắp xếp ký túc xá cho Tả Nhiên.
Sau đó, hai tiếp tục lang thang trong khu nội thất, mua thêm một ít chăn gối, tốn thêm gần một ngàn đồng nữa.
“Bà chủ, thể ăn cái này kh?”
Bất chợt, Tả Nhiên dừng bước, quay lại, chỉ vào chiếc xe bán kem ở khu vực nghỉ ngơi.
Vừa nãy nhân viên bán hàng nói tiêu phí đủ một ngàn ở Khu ở thể nhận miễn phí một cây kem.
Lời này tai trái Mâu Tiểu Tư nghe, tai liền ra, kh ngờ Tả Nhiên vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, khắp nơi tìm xe kem miễn phí.
Giờ thì cuối cùng ta đã tìm th.
“Được thôi, , vừa lúc nghỉ ngơi ở đây một lát.”
Mâu Tiểu Tư đưa hóa đơn trong tay cho ta.
“Vâng.” Tả Nhiên vui vẻ cong hai mắt lên, đồng tử đen nhánh ánh lên một tia sáng.
Chỉ lát sau, ta đã cầm hai cây kem màu sắc tươi tắn quay lại, ánh mắt rạng rỡ Mâu Tiểu Tư nói: “Bà chủ, cái này của cô, kem gạo nếp máu.”
Ngón tay tái nhợt, thon dài và đường nét xương rõ ràng, các đốt ngón tay hơi cong, tr đặc biệt đẹp mắt.
chằm chằm vào tay ta một lúc lâu, Mâu Tiểu Tư mới nhíu mày.
“Huyết gạo nếp? Cái này kh làm bằng m.á.u thật đ chứ...”
“Đúng vậy, m.á.u tươi pha loãng với huyết gạo nếp, siêu ngọt.” Tả Nhiên ăn hết một viên kem cầu chỉ trong nháy mắt, sau vài giây, tròng đen của ta hiện lên một màu đỏ thẫm quỷ dị, ngay cả làn da lộ ra bên ngoài cũng trở nên tinh tế và trong suốt hơn.
Chứng kiến cảnh này, ánh mắt Mâu Tiểu Tư chợt dừng lại, lập tức nghĩ ra ều gì đó.
Cô hình như đã từng nghe nói, ma cà rồng thiếu m.á.u lâu ngày, tròng đen sẽ màu đen tuyền như đá hắc diệu, giống như lúc cô mới th Tả Nhiên.
Mà hiện tại, sau khi ăn kem huyết gạo nếp, trạng thái cả ta rõ ràng đã tốt hơn nhiều, ngay cả khí chất tỏa ra cũng mạnh mẽ hơn kh ít.
Thảo nào ta đột nhiên muốn ăn kem, hóa ra là kem pha máu.
“Bà chủ, ăn kh m.á.u đâu, dân số ở thế giới này khá thưa thớt, những loại kem giá rẻ như thế này sẽ kh dùng nguyên liệu đắt tiền như vậy.”
Th vẻ mặt Mâu Tiểu Tư kh đúng, Tả Nhiên lập tức giải thích.
Dường như ta sợ cô hiểu lầm ều gì đó.
“ biết, kh thích ăn kem, hai cái ăn hết .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-104-cong-nhan-moi.html.]
Mâu Tiểu Tư đứng dậy, nhét túi đồ đã đóng gói vào lòng Tả Nhiên.
“Đồ đạc mua xong , về thôi.”
Thực tế, Tả Nhiên ăn cái gì, cô căn bản kh bận tâm.
Bởi vì độ trung thành 100% đã sớm đủ để chiến tg bản năng của ta.
Chỉ cần Mâu Tiểu Tư kiên định đứng về phía nhân loại, Tả Nhiên liền vô ều kiện đứng về phía nhân loại theo, đây là ều ta kh thể lựa chọn.
________________________________________
“Bởi vì cửa hàng của chúng ta kinh do 24 giờ, nên cũng túc trực cửa hàng này 24 giờ.”
Trở lại cửa hàng Sơ Sắc, Mâu Tiểu Tư bắt đầu sắp xếp c việc cho Tả Nhiên.
“Nhưng cũng th đó, c việc trong tiệm nhàn hạ, thậm chí trong đa số trường hợp kh cần lộ mặt, chỉ cần ở trong sân sau theo dõi camera là được.”
“Quan trọng nhất là, giúp tr chừng cái sân đó, mọi cỏ cây trong sân này, dùng mạng để bảo vệ, làm được kh?”
“Đương nhiên, nguyện ý dâng hiến sinh mạng cho bà chủ.” Tả Nhiên nghe vậy, vẻ mặt nghiêm túc, cực kỳ giống một cọng hành tây đã bị tẩy não thành c.
“...”
Mâu Tiểu Tư im lặng hai giây, nói tiếp: “Những thứ trong sân này quan trọng đối với , vô cùng quan trọng, kh được đề cập với bất kỳ ai ngoài .”
“Còn về cái cửa hàng này...” Mâu Tiểu Tư l ra chồng poster đã in sẵn trước đó.
“M cái này giao cho , tìm vài vị trí thích hợp dán chúng lên. đã gọi nhân viên lắp ện thoại đến , ngày mai bắt đầu nếu khách gọi ện thoại yêu cầu giao hàng tận nơi, nhớ nh về nh, ừm, tốt nhất là đừng rời khỏi đường Âm Sơn, chỉ giao đến những khu dân cư gần đây thôi.”
Nghĩ nghĩ lại, Mâu Tiểu Tư cảm th giá trị lớn nhất hiện tại của Tả Nhiên vẫn là tr nhà giữ sân, chứ kh giao hàng.
“Kh đâu, bà chủ, biết bay!” Tả Nhiên vẻ mặt tự hào, “Tốc độ giao hàng tận nơi của nhất định sẽ nh, sẽ kh bất kỳ đánh giá tiêu cực nào.”
Biết bay?
Sắc mặt Mâu Tiểu Tư ngẩn ra, biết bay kh nói sớm, một kỹ năng ngầu như vậy, còn ngồi phương tiện giao th c cộng làm gì.
Muốn ta chở bay thử quá...
Cô còn chưa bay bao giờ đâu.
Ý nghĩ trong lòng Mâu Tiểu Tư chợt lóe lên.
Ngay sau đó, cô lại làm ra vẻ cao thâm khó đoán, nhàn nhạt gật đầu.
“Kh tồi, đây là một thiên phú tốt, quả nhiên kh lầm .”
“Tuy rằng cửa hàng của chúng ta hiện tại còn nhỏ, nhưng trong tương lai kh xa, lẽ cả con phố này sẽ thuộc về chúng ta, cho nên làm việc chăm chỉ, biết kh?”
“Nếu bà chủ muốn con phố này, vậy nó nh sẽ là của bà chủ!” Khi Tả Nhiên nói những lời này, ta nghiêm trang, đôi mắt như được tẩm dầu, sáng đến mức khiến ta khiếp sợ.
Đúng là Mâu Tiểu Tư nói gì, ta tin n.
Khóe miệng Mâu Tiểu Tư giật giật, trong chốc lát cảm th hơi diễn kh nổi nữa.
Đúng lúc này, nhân viên giao hàng đến giao lều trại vừa lúc gõ cửa.
Dịch vụ của Khu ở Mộng Hạch Thành này cũng khá chu đáo, hàng miễn phí kh chỉ hóa đơn, mà đồ lớn còn được giao hàng tận nơi.
Sau khi nhân viên giao hàng đặt lều trại xuống, ta đầu tiên là biển hiệu cửa hàng, sau đó lại dùng ánh mắt kỳ quái đánh giá hai họ một hồi, mãi đến khi ện thoại bên kia gọi giục, ta mới vội vàng rời .
Đối diện với ánh mắt kỳ lạ đó, Mâu Tiểu Tư cũng kh quá để tâm.
Trở lại sân, né tránh suối phun.
Mâu Tiểu Tư ều chỉnh lại vị trí của Tháp tên và thiết bị cảnh báo, tiện thể tạo một tài khoản gia đình và kéo Tả Nhiên vào.
Sau khi thao tác như vậy, Tả Nhiên kh những sẽ kh bị các thiết bị trong sân coi là kẻ địch, mà còn thể tùy thời xem xét và thao tác tất cả c cụ trong sân cửa hàng.
Lắp đặt lều trại xong, trải chăn đệm, thắp đèn lên, c việc hoàn thành.
Bỗng dưng cảm giác như đang cắm trại dưới bầu trời vậy.
“Chỉ là buổi tối thể hơi bị muỗi, tạm bợ một chút nhé.”
Mâu Tiểu Tư vỗ vỗ vai Tả Nhiên, nhỏ giọng nhắc nhở.
Tả Nhiên kh cho là đúng mà lắc đầu: “ kh sợ muỗi, muỗi sẽ kh bao giờ dám đến gần .”
Thật sự mà nói...
Mâu Tiểu Tư qu, hình như từ khi Tả Nhiên đến, muỗi trong sân đã biến mất hết, thần kỳ vậy .
“Vậy được, nếu kh việc gì, trước đây.”
“ ngủ ngon, lúc kh ai trong tiệm, thể ra ngoài săn mồi, ở chỗ chúng ta kh nhiều quy tắc như vậy.”
Mâu Tiểu Tư biết ma cà rồng cần hút m.á.u định kỳ, cho nên cố ý bổ sung một câu.
Cô sợ nếu cô kh nói lời này, Tả Nhiên sẽ đói c.h.ế.t mất, dù đứa trẻ này tr vẻ thật thà.
Lúc cô đang định .
“Bà chủ.” Tả Nhiên bỗng nhiên gọi Mâu Tiểu Tư lại.
“Cô thể cho số ện thoại di động của cô kh?”
Tả Nhiên gãi gãi đầu, “Ý là, ngày thường liên lạc với cô bằng cách nào?”
Mâu Tiểu Tư: “...” Im lặng trong chốc lát.
“ kh cần liên lạc với , thời gian sẽ tự qua.”
Hai im lặng một lát.
Tả Nhiên kh nói gì, gật đầu chui vào lều trại.
chiếc lều dần khép lại.
Mâu Tiểu Tư suy nghĩ một chút, trước khi .
Cô l tấm 【 Thẻ Tuyên Truyền Cửa Hàng Sơ Sắc 】 ra, chọn sử dụng.
【 Đinh, Thẻ Tuyên Truyền Cửa Hàng Sơ Sắc đã hiệu lực, thời gian quảng cáo: Một tuần, xin Chủ cửa hàng chú ý bổ sung hàng hóa kịp thời. 】
Phù...
Mâu Tiểu Tư thở phào một hơi!
Cuối cùng, cũng xong việc!
Kh biết hiệu quả của tấm thẻ tuyên truyền này thế nào, dù cũng chỉ một cái, dùng sớm dùng muộn cũng là dùng.
Chỉ cần nhớ bổ sung hàng kịp thời là được.
Đóng cổng sân.
Mâu Tiểu Tư cửa hàng đã dán đầy poster.
Ý niệm vừa động, cô trực tiếp chọn rời khỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.