Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác

Chương 122: Đảo Gi·ết Chóc (15)

Chương trước Chương sau

Mâu Tiểu Tư cúi đầu lại lại hai vòng trong hang động, suy nghĩ lời Đồ Lão Tứ nói.

Sau một lúc lâu, cuối cùng như đã hạ quyết tâm, cô nói: “Thử thì thử , sự việc đã đến nước này, cũng kh còn cách nào khác.”

Cô hiểu rõ loại cơ hội này, được kh dễ.

Phù ma lôi ện tuy rằng nghe vẻ đáng sợ, nhưng nếu thật sự luyện thành, kh chỉ thể xuất động, mà còn thể nâng cao thực lực của bản thân lên một mảng lớn, đến giai đoạn cuối của phó bản chung kết, cũng thể thêm một quân bài tẩy!

Nghĩ đến đây, Mâu Tiểu Tư dứt bỏ mọi lo lắng trong lòng, theo Đồ Lão Tứ đang nhảy nhót, né tránh cổ thụ tới một góc của đại sảnh hang động.

“Cô chuẩn bị kỹ chưa, oắt con, ba đạo lôi đình này kh ai cũng chịu đựng được. Tuy nhiên, để thể xuất động thuận lợi, nhất định sẽ kh để cô ch·ết thật ở đây, nhưng nếu bị tàn tật gì đó, thì kh quản được đâu.”

Đồ Lão Tứ xám xịt lăn một vòng trên mặt đất, lăn đến trước một bức tường làm từ đá lô tước phát sáng, dừng lại.

dùng giọng ệu như đang dọa trẻ con, nhắc nhở Mâu Tiểu Tư: “Uy lực của ba đạo lôi này, đạo sau mạnh hơn đạo trước, nhưng nếu cô chống đỡ được, ha ha, cô nhất định sẽ cảm kích cả đời.”

Mâu Tiểu Tư cắn răng gật đầu: “Được, nếu ngài đã nói như vậy, thì sẽ thử, cứ việc ra tay !”

Cửa ải trọng lực còn nhịn qua được, cô còn sợ ba đạo lôi bé tí này ư?

Huống chi, nay đã khác xưa, sau khi cô mở khóa gen, cơ thể kh biết cường tráng hơn trước bao nhiêu lần.

Chống đỡ vài đạo lôi thì tính là gì, lại kh thiên thạch!

Mâu Tiểu Tư tự an ủi trong lòng, chuẩn bị tâm lý đầy đủ.

“Được lắm, oắt con, tính cô gan, vậy bắt đầu .” Nói xong, Đồ Lão Tứ lặng lẽ lui ra xa, chừa lại kh gian.

Sau đó.

Một khối Rubik thủy tinh lấp lánh, phát ra ánh sáng trắng chói mắt, từ từ bay lên.

“Ha ha ha……”

“Ha ha ha……”

Khối Rubik thủy tinh kh ngừng đóng mở, tách ra...

Cuối cùng hình thành một cái mạng lưới rỗng ruột, lơ lửng trên đỉnh, giống như một đám mây đen.

Mâu Tiểu Tư ngẩng đầu, đứng thẳng tại chỗ, lẳng lặng .

Chỉ ba đạo lôi thôi, nhịn một chút, chắc sẽ nh thôi.

Ngay lúc cô đang suy nghĩ, bên trong hang động, đột nhiên một luồng gió lạnh nổi lên bốn phía.

Cỏ huỳnh quang dưới chân Mâu Tiểu Tư, dường như cảm ứng được ều gì, bắt đầu run rẩy kịch liệt, làm cho những chiếc lá trên rụng xuống đầy đất, bất an co rúm lại thành một đống.

Cô cúi đầu, vẻ mặt mờ mịt những cây x này, bỗng nhiên cảm th mí mắt của giật mạnh, một loại dự cảm chẳng lành.

“Tình huống gì thế này, m ngọn cỏ này bị làm vậy, đột nhiên lại phát ên.”

Cô vừa dứt lời, thực vật trong hang động run rẩy càng thêm lợi hại.

Bụi cây vốn sum suê phát sáng nh chóng gầy một vòng lớn, ngay cả những cây nấm phát sáng bên cạnh cổ thụ cũng run rẩy cúi đầu.

Kh chứ!

Mâu Tiểu Tư kinh hãi, cuối cùng nhận ra sự kh ổn.

Đạo lôi đình này, hình như kh bình thường lắm.

Lôi bình thường, sẽ cảm giác áp bức mạnh mẽ như vậy !

Chưa kịp nghĩ nhiều, chỉ th bên trong khối Rubik thủy tinh, một đạo lôi ện to bằng cánh tay trẻ con đã ngưng tụ thành hình, kh nói hai lời, liền bổ thẳng xuống đầu cô.

“M*ẹ kiếp!”

Nói đến là đến, đạo lôi này cũng quá to !

“Rắc!!!”

Ngay sau đó, lôi ện mang theo lực xung kích cực kỳ khủng bố, hung hăng giáng xuống đỉnh đầu Mâu Tiểu Tư.

Kh bất kỳ đường sống nào để thương lượng.

Mâu Tiểu Tư cả chấn động, như chịu lôi hình, phát ra một tiếng kêu rên, nghiêng cổ ngã quỵ xuống.

“Nằm… M*ẹ nó???”

Theo lôi quang dần dần tan

Mặt đất bốn phía đã sớm cháy đen một mảng.

Mâu Tiểu Tư ngã mạnh xuống đất, đầu tóc nổ tung, cả bị ện giật đến tê dại, mí mắt giật càng lúc càng mạnh.

“Trời ạ, làm sợ ch·ết được!”

Cũng may hữu kinh vô hiểm, hữu kinh vô hiểm.

Mâu Tiểu Tư thở hổn hển, chậm rãi che n.g.ự.c đang đập quá nh, kh dám thả lỏng chút nào.

“Oắt con, mau đứng lên, đừng giả ngu ở đó, đây mới là đạo lôi thứ nhất, cô đã nằm xuống , vậy phía sau còn chơi đùa gì nữa.” Đồ Lão Tứ kh ngừng thúc giục.

biết .” Mâu Tiểu Tư hồi phục một lúc lâu, mới bò dậy, trong lòng kh ngừng rên rỉ.

Khó khăn quá, tồn tại quá khó khăn…

Kh thể trực tiếp vô địch được ?!

Cô run rẩy vịn tường, kinh nghiệm bị sét đánh lần đầu, lần này, cô vội vàng mở ngũ giác, vận dụng toàn bộ cơ bắp trên trước.

“Ầm ầm ”

Theo mỗi khối cơ bắp căng phồng và bành trướng, Mâu Tiểu Tư thoáng an tâm quay lại đứng dưới khối Rubik thủy tinh, một lần nữa chờ đợi sự tẩy lễ của đạo lôi ện thứ hai.

Một lát sau, trong hang động.

Lại một lần nữa truyền đến tiếng sấm sét nặng nề, liên tiếp vài đạo lôi ện như rắn bay hội tụ trong khối Rubik thủy tinh.

“Rầm rầm rầm!!!”

Bảy tám con rắn lôi ngưng tụ thành một trụ lôi lớn bằng miệng giếng.

Bụi cây gần đó đã sớm kh chịu nổi uy áp này, bắt đầu kêu tí tách, nứt ra.

Mâu Tiểu Tư mở to hai mắt, kh thể tin được trụ lôi kia, nội tâm bỗng nhiên sinh ra ý muốn lùi bước.

Nhưng đúng lúc này, một đạo ện quang ngang nhiên giáng xuống, chiếu sáng cả tòa hang động, đất trời một khoảnh khắc trở nên sáng trưng.

“Rắc!!!”

Điện áp khổng lồ giống như một quả cầu lửa, lại một lần nữa, kh chút lưu tình đập thẳng về phía Mâu Tiểu Tư.

Một luồng uy áp cực kỳ cường đại chợt bao trùm toàn bộ hang động.

“Ph!”

Lực xung kích khủng bố này, kéo theo thế mạnh, trực tiếp khiến Mâu Tiểu Tư bị nổ bay ra ngoài.

Tức khắc! Trong hang động dưới lòng đất bụi đất bay mù mịt, mặt đất nứt ra.

Kh đợi phản ứng lại, Mâu Tiểu Tư liền cảm th cổ họng ngọt lịm, một ngụm m.á.u tươi trực tiếp phun trào ra.

Lần này, dòng ện trực tiếp xuyên qua nội tạng, cơ thể cô cũng giống như con cá giãy giụa, ngã trên mặt đất bắt đầu kh tự chủ được run rẩy.

“Ước ước ước…”

Mâu Tiểu Tư chảy nước dãi, nói kh thành lời, hai chân ên cuồng run lên.

Toàn bộ l tơ trên cô đều dựng đứng, quần áo trên cũng bị vô số hồ quang ện nhỏ bé cắt rách.

Mà lôi đình, lại chậm rãi kh tiêu tan.

Cứ tiếp tục như vậy, cô nh sẽ bạo y (rách hết quần áo), ch·ết trần truồng ngay tại chỗ.

“Đồ Lão Tứ, đang làm bừa cái gì, muốn đánh ch·ết cô ta à!”

Ngay lúc Mâu Tiểu Tư lung lay sắp đổ, Đồ Lão Tam ở bên cạnh kh nổi, nhịn kh được lên tiếng, “Ông mà đánh ch·ết cô ta, chúng ta còn làm xuất động, dừng lại là được .”

“Ông hiểu cái rắm à, lôi đình này thể cường hóa kỹ năng gen, chỉ cần kh bị đánh ch·ết, đều là lời, đừng qu· r·ối , cảnh cáo đ, ai bảo keo kiệt như vậy, kh muốn bỏ chút sức lực nào.” Đồ Lão Tứ đỏ mặt hét lên, sợ Đồ Lão Tam ra tay qu· r·ối.

cần thiết như vậy kh, lợi dụng Kim Hoa Thời Gian, để cô ta tu luyện khoảng một trăm ngày nữa là hoàn toàn thể xuất động, lại bày trò thiêu thân này làm gì, làm bừa làm bậy.”

“Ông câm miệng, chuyện luyện thể, kh quyền lên tiếng, lòng biết rõ!”

“Hơn nữa, khoảng một trăm ngày nữa, chờ được nhưng chờ kh nổi, hiện tại lập tức lập tức muốn rời khỏi cái hang rách nát này!”

...

Ngay lúc hai đang cãi vã.

“O

Giữa hang núi, đột nhiên tản ra ện quang chói mắt.

Chợt, trong khối Rubik thủy tinh.

Tia chớp ngưng tụ thành, bắt đầu hiện ra từng mảng màu đỏ sẫm quỷ dị.

Giờ khắc này, ngay cả lá cây trên cổ thụ, cũng theo đó phát ra tiếng “Rào rào” đổ vỡ.

Mâu Tiểu Tư hít sâu một hơi, trong lồng n.g.ự.c truyền đến một trận đau nhức, mũi và cổ họng cũng giống như bị lửa đốt.

Mà trên đỉnh đầu, lôi ện vẫn đang kh ngừng lập lòe, ấp ủ, chậm rãi tụ tập…

Mâu Tiểu Tư chút sợ hãi nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Đây là đạo lôi cuối cùng, sẽ kh thật sự đánh ch·ết cô .

Lúc này, ánh mắt cô mơ màng, ý thức tan rã, chỉ cần suy nghĩ, trong mắt sẽ xuất hiện một thoáng thất thần.

Trạng thái đã tồi tệ đến cực ểm!

So với lúc trước ở phòng trọng lực còn suy yếu hơn.

th cô ta sắp kh chịu nổi , nh chóng thu cái khối Rubik rách đó lại , cái gì kỹ năng gen, kh luyện cũng chẳng .”

Đối mặt với lời châm chọc của Đồ Lão Tam, Đồ Lão Tứ lại vẫn kh hề d.a.o động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-122-dao-giet-choc-15.html.]

vẻ mặt kích động, hướng về phía Mâu Tiểu Tư hô: “Oa a, gần xong , đừng c·hết c·hịu, l cái cốt giản của cô ra dùng , cốt giản của cô bây giờ cứng lắm.”

Nghe vậy, Mâu Tiểu Tư nâng mí mắt, khí huyết trong n.g.ự.c cuộn trào.

Cô rót xuống m bình thuốc nhỏ màu đỏ còn lại trong ba lô, nằm gần như hôn mê lâu, mãi đến khi phục hồi thể lực sau.

Mới cắn răng, gắng gượng, đứng dậy một lần nữa.

“Ngâm ”

Một tiếng giản minh uyển chuyển nhẹ nhàng vang lên.

Sau gáy, Bạch Cốt Giản tùy tâm mà động, giống như một con giao long, từ phía sau lưng lượn lờ bò ra.

Cùng lúc đó, tứ chi Mâu Tiểu Tư tràn ngập khí bạo liệt.

“... Cốt giản này, mạnh quá, hoàn toàn kh giống như trước đây.” Mâu Tiểu Tư trợn to mắt, lòng kinh hãi.

Chỉ th dưới ện quang, bên ngoài cốt giản, lại từng đạo ện hoa màu trắng tinh mịn kh ngừng nhảy nhót lập lòe.

Chỉ cần cầm trong tay, liền thể cảm nhận được một luồng cảm giác áp bách kinh thiên động địa.

Thế nhưng, ngay lúc Mâu Tiểu Tư thầm vui mừng, trên vách tường đỉnh hang động, trên đầu Mâu Tiểu Tư, lại ngưng tụ ra từng cụm lôi quang dày đặc màu đen kịt!

“Ầm ầm ầm ”

Trong nháy tức, trong hang động, hồ quang lôi ện lan khắp nơi!

Uy áp khủng bố truyền ra từ giữa, khiến ta khó lòng bỏ qua.

Tia chớp màu tím đen sôi trào cuộn trào, giống như một con chân long, chiếu sáng cả đại sảnh rộng lớn.

Mà lần này, trụ lôi kia, quả nhiên giống như thiên thạch rơi xuống, toàn bộ xung qu, đều bao phủ một vòng quang mang nhàn nhạt.

“Đồ Lão Tứ! Ông ên ! Đạo lôi thứ ba này, sẽ đánh ch·ết cô ta!” Đồ Lão Tam nôn nóng, mắng mỏ kh ngừng, dường như cũng kh ngờ Đồ Lão Tứ lại ngang ngược như vậy, trực tiếp phóng ra đạo lôi đình thứ ba!

“Ông hiểu cái rắm! Kh đạo lôi đình này, cốt giản của cô ta vĩnh viễn kh thể lột xác! Oắt con, chuẩn bị sẵn sàng, thí luyện cuối cùng sắp đến!” Đồ Lão Tứ mặc kệ nhiều như vậy, trên mặt lộ ra nụ cười chút ên cuồng, kích động chút kh bình thường.

Trong chớp mắt, bụi mù nổi lên bốn phía, cát bay đá chạy ập tới, hình thành một cơn lốc, hướng tới lôi đình kích động!

Và trong khối Rubik thủy tinh, một đạo tia chớp màu tím đen thô to, như rồng ngẩng đầu, phát ra tiếng gầm thét kinh về phía bên dưới!

“Ầm ầm ầm!”

“Trời ơi, đạo lôi này, thành tinh !”

Giờ khắc này, l tơ Mâu Tiểu Tư dựng ngược, một loại cảm giác t·ử v·ong ngạt thở nháy mắt tràn ngập toàn thân.

Cô trừng mắt, theo bản năng liền ném cốt giản, c trước .

“Ầm vang!!!”

Theo một tiếng nổ lớn, hắc long uốn lượn thân hình, từ lôi quang đáp xuống!

Ngay sau đó, mặt đất dưới lòng bàn chân mọi , dưới uy thế này thế nhưng ầm ầm sụp đổ!

Tiếng rồng gầm kèm theo ện tím, chạm vào cốt giản trong nháy mắt, một tiếng nổ mạnh lôi ện kịch liệt, bỗng nhiên vang lên!

“Thứ lạp ”

Giây tiếp theo, ện long màu tím đen thế mà kh hề giữ lại, toàn bộ chui thẳng vào giữa cốt giản.

Trong lúc nhất thời, dòng ện bùm bùm lập lòe kh ngừng.

Dưới sự kích thích của lôi ện ên cuồng này, cốt giản dường như được tái tạo, những gai xương hình răng cưa ở hai bên, lại lần nữa sinh trưởng ra ngoài!

“Ngâm ”

Cốt giản giản thân bạo toát lôi quang, ù ù kịch liệt.

Trong khối Rubik thủy tinh, lôi quang gần như kh ngừng nghỉ, giống như dòng nước chảy vào cốt giản, vây qu trên trụ giản dài.

“Cái này… Đây là chứa đựng lôi ện vào cột sống?”

Mâu Tiểu Tư bên ngoài cốt giản, tầng tầng lớp lớp, chi chít hồ quang màu tím, trong lòng chấn động.

Cô nắm chặt cốt giản, theo giản thân run lên, Mâu Tiểu Tư lập tức cảm giác được, một luồng lực lượng mạnh mẽ đến cực ểm đang kích động trong cột sống.

Đáy mắt hiện lên một tia mừng rỡ, Mâu Tiểu Tư thử nhẹ nhàng vung lên, cốt giản trong tay liền như một chiếc roi mềm, kích lên liên tiếp dòng ện.

Bá đạo nhưng kh mất sự linh hoạt.

“Thứ lạp lạp…”

Từng đạo hồ quang màu tím từ giản thân trút xuống, bộc lộ mũi nhọn, dường như chân long ẩn núp.

Lần này, Mâu Tiểu Tư cuối cùng đã thể nghiệm được, thế nào là thế như chấn lôi, nh tựa tia chớp!

“Oắt con, gần xong , phù ma lôi đình thành c, cô mau thử xem thể phá vỡ thác nước nguyên tố kh.”

Mâu Tiểu Tư nghe vậy, sắc mặt vui vẻ.

Rốt cuộc thể ra ngoài!

Kênh chat c cộng, kh ít đang thảo luận về việc nhảy dù, đã một làn sóng lớn đang đổ xô tới.

Nếu lúc này thể xuất động, cô lẽ còn thể đuổi kịp!

Bước nh đến chỗ cửa động.

Mâu Tiểu Tư lại lần nữa múa may cốt giản.

Lần này, khí thế càng thêm kinh !

Theo cốt giản vung lên, cửa động nháy mắt đã bị một trận quang mang màu tím bao phủ.

Lúc này, cốt giản giống như ện xà di chuyển, bộc phát ra lực lượng kinh .

Lõi của nó vẫn là xương sống, hai bên lại lẫn lộn tia chớp, ện hoa tinh mịn kh ngừng cuồn cuộn, như sóng to gió lớn.

Mâu Tiểu Tư chỉ là nhẹ nhàng huy động cốt giản, kh khí xung qu liền sáng lên vô số hồ quang nhỏ bé, “Bùm bùm” vang lên kh ngừng.

“Bang ”

Giống như roi quất mạnh xuống.

Chỉ trong nháy mắt, thác nước nguyên tố phía trước liền nở hoa trên phạm vi lớn, nháy mắt xuất hiện nhiều vết nứt!

Sau một tiếng vang lớn, một vết nứt sâu hơn xuất hiện trên thác nước màu lam, tấm c trực tiếp bị xé rách một khe hở, vừa vặn thể chứa một th qua.

Chẳng qua, khe hở này chỉ duy trì hai giây, liền lại khép lại.

“Thành c , oắt con!”

“Mau mang chúng ta !!”

Hai lão đều kích động kh thôi, thậm chí chút khẩn trương, khoảnh khắc ánh sáng xâm lấn kia, xem đến mắt họ đều đờ ra, hô hấp nghẹn lại trong cổ họng, sợ lại xảy ra biến cố gì.

Cũng may Mâu Tiểu Tư kh vong ân phụ nghĩa, đã nói sẽ mang hai ra ngoài, liền sẽ làm được!

vết hổng đang nh chóng khôi phục trên thác nước quầng sáng, Mâu Tiểu Tư giờ phút này cũng vô cùng vui sướng, cô gật đầu mạnh mẽ, “Được!”

một lần thử thành c, trong lòng m lập tức an tâm hơn nhiều.

Mâu Tiểu Tư trở lại bên cạnh cổ thụ, nhấc hai cái đầu lên, dùng tóc nhẹ nhàng quấn lại, liền buộc chúng vào bên h.

Đang định rời , cô ngẩng đầu , bỗng nhiên phát hiện ánh sáng xung qu trong hang động ảm đạm, dường như gì đó kh giống.

“Hả? Những đá lô tước trên tường này đâu , lại trọc lóc hết vậy.”

Đồ Lão Tam và Đồ Lão Tứ lắc lắc đầu: “Hắc hắc, vừa nhân lúc cô bị sét đánh, chúng bám vào tường, cắn được cái gì thì cắn xuống hết , những đá lô tước này giữ lại sau này trọng dụng, kh thể lãng phí vô ích.”

“A? Dùng răng cắn?” Mâu Tiểu Tư sững sờ, thầm nghĩ hai lão này cũng thật tài, răng khỏe thật.

Dưới sự thúc giục kh ngừng của hai , Mâu Tiểu Tư cũng kh trì hoãn nữa, mang theo hai cái đầu treo bên h, một lần nữa quay lại cửa động.

“Rốt cuộc sắp xuất động , ta chờ giờ khắc này, đợi lâu lắm.”

“Kh ngờ một ngày, , Đồ Lão Tứ, còn thể th ánh mặt trời nữa, ha ha ha!”

Lúc này, Mâu Tiểu Tư như cảm ứng, bỗng nhiên quay đầu lại thoáng qua phía sau.

Trong hang động, cây cổ thụ cao lớn che trời vẫn đứng sừng sững, th·i th·ể đàn áo trắng cô đơn nằm trong tán cây, giống như đang ngủ, tất cả mọi chuyện này giống như một giấc mơ.

Sau khi khắc sâu cảnh tượng trong hang động vào trong óc, Mâu Tiểu Tư hít sâu một hơi, sau đó xoay , lại lần nữa giơ cốt giản lên.

Sau đó nhắm thẳng vào thác nước nguyên tố, đột nhiên quất mạnh xuống!

Cùng với tiếng nổ “Ầm vang”, tiếng đánh kịch liệt vang vọng trong hang núi, giống như đất rung núi chuyển!

Giây tiếp theo.

Hầm ngầm rung chuyển một trận, cuối cùng, thác nước nguyên tố màu lam kia lại lần nữa bị bổ ra một khe hở thật dài.

“Tốt quá!”

Ngay lúc Mâu Tiểu Tư nắm bắt thời cơ, lao ra khỏi cửa động, thác nước nguyên tố cũng thuận thế nh chóng khép lại, cuối cùng hóa thành gợn sóng, tiêu tan vào kh khí, mắt thường rốt cuộc kh thể bắt được dấu vết của nó.

Mà bên ngoài hang động.

Từng đợt gió nhẹ trong lành, thoải mái thổi qua…

Từng mảng ánh mặt trời ấm áp, l chim lả tả bay từ trên đầu xuống, chiếu rọi ra một mảnh màu x lá cây đầy sức sống.

Đồ Lão Tam hướng về phía mặt trời giơ đầu lên, ngửi được mùi vị tự do trong kh khí, kích động run giọng nói: “Là mặt trời, là mặt trời đó, đã bao lâu kh th mặt trời.”

Đồ Lão Tứ đảo mắt nhỏ xung qu, sau đó, cũng kh dám tin hô lên: “Tự do ? , Đồ Lão Tứ, là thật sự tự do ?!”

Hai lão già bị nhốt trong hang sâu nhiều năm, vào khoảnh khắc này, rốt cuộc thoát ly bóng tối, th ánh mặt trời, sự kích động trong nội tâm này, thể tưởng tượng được.

Mặc dù hoàn toàn mất thân thể, chỉ còn lại hai cái đầu , nhưng đây đã là kết cục tốt nhất.

Hai mừng đến phát khóc, hiếm th ngừng nghỉ, sự chú ý đều bị thế giới bên ngoài hấp dẫn, nhất thời thế mà kh cãi nhau nữa.

Mâu Tiểu Tư tự nhiên cũng vui mừng.

Chuyến hang núi này, cho cô một cảm giác sống sót sau t·ai n·ạn, cũng làm cô càng dũng khí đối mặt với trò chơi tiếp theo.

“Hai lão, tiếp theo các tính toán gì kh, hoặc là nói, làm thế nào mới thể giúp các trùng tu thân thể.”

Mâu Tiểu Tư chưa quên lời hứa của , hai lão giúp cô tăng cường thực lực, còn cô phụ trách mang hai lão xuất động và trùng tu thân thể.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...