Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác
Chương 209: Viện Điều Dưỡng Thiên Thang (12)
Leng keng
Mâu Tiểu Tư móc ra một chiếc d.a.o nhọn hình móc cong, đặt ở một bên.
Nghiêm trang nói: “Dương Quá, bộ phận bệnh của con… Kh tiện gây tê, bất quá con yên tâm, lát nữa bác sĩ sẽ dùng sức đè con lại.”
“???”
Thân thể Dương Quá run lên một cái th rõ bằng mắt thường.
nuốt một ngụm nước bọt, chần chờ nói: “Bác sĩ… Hay là đừng trị , mắt cháu hình như lại kh khó chịu đến vậy, kỳ thật che miếng vải đen… cũng kh ảnh hưởng sinh hoạt.”
“Kh được!”
Mâu Tiểu Tư lập tức xụ mặt, hùng hổ quát: “Kéo dài nữa, bệnh nhẹ cũng kéo thành bệnh nặng! là một bác sĩ đức nghệ song toàn, cần thiết chịu trách nhiệm với mỗi một bệnh nhân!”
Dương Quá lập tức ngậm miệng kh nói.
Hành , cô là một bác sĩ, lại thể ý xấu gì đâu?
Chẳng qua một lòng muốn chữa bệnh cho thôi.
Nghĩ vậy, Dương Quá gật gật đầu, thỏa hiệp nói: “Kh gây tê thì kh gây tê , cháu nhịn một chút.”
Mâu Tiểu Tư nghe xong, sợ đối phương đổi ý dường như, nh chóng móc ra một cái giá đỡ kim loại, kẹp ở hốc mắt Dương Quá, để ngừa chớp mắt.
“Ngoan nha, trị xong bệnh, bác sĩ mua kẹo cho con ăn.”
Nói , Mâu Tiểu Tư lập tức liền giơ lên chiếc d.a.o nhọn sáng choang trong tay.
“A ngao!!!”
Kh cho Dương Quá bất kỳ cơ hội phản ứng nào.
Chiếc d.a.o nhọn hình móc cong kia đã chọc thẳng vào hốc mắt , một hồi dùng sức xoay và xới!
“A a a a a!!!!”
Dương Quá hoảng sợ vạn phần, nhưng đã quá muộn.
ên cuồng giãy giụa, muốn co rụt lại trên giường, trong mắt cảm nhận được một trận đau đớn xé rách.
Nhưng mà ngay sau đó, lại bị Mâu Tiểu Tư bắt l mắt cá chân! Kéo lại!
“Đừng nhúc nhích!”
Mâu Tiểu Tư hét lớn một tiếng.
Sau đó vẻ mặt nghiêm túc, đem d.a.o nhọn ấn sâu vào tròng mắt, hung hăng hất lên!
“Ngao ngao ngao ”
Trong phòng bệnh, tức khắc truyền ra tiếng kêu thảm thiết cực kỳ tàn khốc!!!
________________________________________
Mười phút sau.
Hai viên tròng mắt hoàn chỉnh, rốt cuộc bị d.a.o nhọn mổ ra.
Bên trên từng sợi sợi hồng trùng, giãy giụa, ngọ nguậy lộn xộn trên hình cầu, hầu như muốn nhảy ra ngoài.
Mâu Tiểu Tư thần sắc nhàn nhạt, đem tròng mắt l ra nh chóng ấn vào một cái chậu nước đầy nước sát trùng, bình tĩnh đối với Dương Quá nói: “Điều trị bệnh mắt của con, tổng cộng chia làm ba bước.”
“L ra mắt.”
“Rửa sạch mắt.”
“Lắp mắt trở lại.”
“Cùng ‘đem voi bỏ vào tủ lạnh’, là những bước giống nhau.”
Nói đến đây, mắt Mâu Tiểu Tư bỗng chốc sáng ngời, hắc hắc cười nói: “Ít nhiều con gặp được ta, Dương Quá, coi như con may mắn kh tồi.”
“Ô oa…”
Dương Quá muốn khóc, nhưng cuối cùng chỉ từ trong cổ họng, nặn ra vài tiếng rên rỉ yếu ớt.
Hai tay gắt gao nắm chặt khăn trải giường, toàn thân rét run, run rẩy. Trên giường toàn là máu, mà hốc mắt chỉ còn lại một đôi lỗ thủng đầm đìa m.á.u tươi…
Cứu, mạng, a…
Cái bác sĩ này, cô ta thật là ?
Dương Quá ô ô ô khóc nức nở, nội tâm sinh ra nghi ngờ kịch liệt.
Đây rõ ràng là ác quỷ khoác da , thật là đáng sợ, thật là đáng sợ…
Một bên, Mỹ Lạp cũng theo bản năng nuốt nước miếng. Thủ pháp ều trị này, cũng quá đơn giản thô bạo, đây cũng chính là quỷ, đây nếu là … Kh bị sống sờ sờ đau chết?
Mà bước tiếp theo, thao tác của Mâu Tiểu Tư, càng làm Mỹ Lạp rớt cằm!
Chỉ th cô, đem một quyển sách bìa trắng bày ra trước mặt. Trên sách lờ mờ in năm chữ, hai chữ đầu th kh rõ, ba chữ sau miễn cưỡng thể phân biệt: Bản thuyết minh!
“Cồn i-ốt 199mL…”
“Thuốc sát trùng 50mL…”
“Nước cất 20mL, formalin 300mL…”
Mâu Tiểu Tư đem một đống lớn chất lỏng trong chai lọ hũ bình, toàn bộ đổ vào trong chậu.
Xèo xèo…
Trong chậu nước, tức khắc toát ra một trận khói trắng đáng sợ, sau đó lộc cộc lộc cộc kh ngừng nổi lên bong bóng màu x lục.
“…”
Tiếp theo, dưới sự chăm chú kinh hãi của Mỹ Lạp.
Mâu Tiểu Tư đeo bao tay, hai tay phân biệt bắt l hai con tròng mắt, ên cuồng xoa nắn!
Giống như giặt vớ vậy!
Xoát xoát xoát… Xoát xoát xoát…
Lặp lại xoa giặt ít nhất 20 giây, thẳng đến từng sợi sợi hồng trùng bên trên đều rơi xuống dưới, nhảy loạn xạ trong chậu.
Mâu Tiểu Tư lúc này mới dừng tay.
“Hô cuối cùng thu phục, còn kém bước cuối cùng.”
Mâu Tiểu Tư hoạt động khớp xương, ngẩng đầu nói: “Mỹ Lạp, giúp một tay, cô giúp đè lại Dương Quá, tiếp theo khả năng sẽ chút đau.”
Ánh mắt Mỹ Lạp đều xem ngây dại, phản ứng lại sau, cô lập tức lùi về sau một bước, liên tục lắc đầu: “Kh kh kh, mới kh cần ngược đãi nhi đồng, quỷ đồng cũng kh được!”
Sắc mặt Mâu Tiểu Tư hơi đổi: “Nh lên, chỉ còn kém bước cuối cùng, chẳng lẽ cô hy vọng Dương Quá rớt lại bệnh tật gì ?”
Mỹ Lạp do dự một chút, về phía Mâu Tiểu Tư: “Nhưng mà… Cô lắp tròng mắt thôi, cũng kh cần dùng cây kim cương dài như vậy !”
“Chuyện bác sĩ, cô ít quản!” Mâu Tiểu Tư khẽ quát một tiếng, đồng thời cây kim cương dài hai mét trong tay, nh sáng lấp lánh một chút, phát ra một đạo ánh sáng.
Mỹ Lạp cảm giác trước mắt bị lóa một chút, cô run rẩy cả , cuối cùng vẫn là cưỡng ép dưới uy áp của Mâu Tiểu Tư, móc ra một cái dây trói buộc, đem tứ chi Dương Quá cố định chặt chẽ trên giường.
“A a a a!!! Bu ra! Bu ra a!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-209-vien-dieu-duong-thien-thang-12.html.]
Th âm Dương Quá trở nên càng ngày càng hoảng sợ, vặn vẹo thân thể, kh ngừng giãy giụa trên giường: “ hối hận, kh trị, tròng mắt tặng cho các , dù còn thể mọc ra được nữa! Các bu ra a a a a a!!!”
“Cứu mạng a ”
Từng tiếng kêu to bén nhọn, xuyên thấu toàn bộ khu tầng trên yên tĩnh.
Kh ít bệnh nhân bị kinh động, đều nhịn kh được chạy tới vây xem.
“Xảy ra chuyện gì, xảy ra chuyện gì?”
“Đây kh phòng Dương Quá , lại truyền ra tiếng kêu của heo, bị làm vậy?”
“Vị bác sĩ này hình như là chuẩn bị l kim cương, đem toàn bộ bọc mủ trong hốc mắt đ.â.m thủng hơn nữa cạo sạch sẽ, xì… Dương Quá lần này bị tội .”
Bản tính hóng chuyện của con , quỷ cũng giống vậy.
Xôn xao, m chục con ác quỷ lập tức x tới, chen chúc ở cửa phòng bệnh, kh ngừng ngó nghiêng vào trong. con thậm chí móc ra camera chuẩn bị ghi hình.
Mâu Tiểu Tư trước sau như một bình tĩnh, dùng khăn trải giường lau lau m.á.u trên kim cương.
“Này này này… Đây là hiện trường g.i.ế.c ?”
Đám ác quỷ về phía Dương Quá nằm sấp sụm trên giường bệnh vẫn kh nhúc nhích.
“Ai, thật là đáng tiếc, còn nhỏ tuổi, gặp cái ác y như vậy…”
Kh để ý tới những lời nghị luận ngoài cửa, Mâu Tiểu Tư bảo Mỹ Lạp cố định đầu Dương Quá, sau đó thay cho một đôi bao tay sạch sẽ.
“Mỹ Lạp, tiếp theo là quan trọng nhất, cô ngàn vạn đè chặt…”
Tới phân đoạn cuối cùng, Mâu Tiểu Tư cầm l một viên tròng mắt cực lớn, dùng sức nhét vào hốc mắt Dương Quá.
Dương Quá vốn đã thẳng cẳng, thân thể theo bản năng mà run lên, đột nhiên giãy giụa kịch liệt lên!
Cầu xin ên cuồng: “Dừng tay! Dừng tay a a a a a ~~~”
“Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích.”
Mâu Tiểu Tư nói, tay lại càng thêm vội vàng, bởi vì tròng mắt bị cô dùng nước thuốc ngâm phù to, nhất thời, thế mà nhét kh vào được.
“Mỹ Lạp, đè chặt!”
Bất đắc dĩ, cô chỉ thể tìm kiếm c cụ phụ trợ từ thùng dụng cụ.
Dao dịch cốt… Kh đúng.
Chuỳ khóa xương… Cũng kh đúng.
Dao mổ heo… thùng dụng cụ lại loại đồ vật này?
Mâu Tiểu Tư giống như ảo thuật vậy, kh ngừng từ thùng dụng cụ móc ra một cái lại một cái đồ vật hình thù kỳ quái.
Rốt cuộc, cô tìm th một cái máy bấm kim cỡ nhỏ, thoạt , hẳn là thể tạm dùng một chút.
“Chọn cô.”
Tiếp theo, dưới sự chăm chú của một đám ác quỷ ngoài cửa, tiếng răng rắc răng rắc răng rắc kh ngừng vang lên, xem đám ác quỷ thắt chặt m, chỉ cảm th một trận gió lạnh từ dưới chui lên.
Một con quỷ đầu trâu giơ camera ngoài cửa, bám khung cửa, cắn răng n, sợ tới mức toàn thân xương cốt đều đang run rẩy ên cuồng.
“Mẹ ơi, câu cửa miệng nói vỏ quýt dày móng tay nhọn, nước lã mà vã nên hồ, phòng 110, một Dương Quá cấp Quỷ Vương, đã bị một nhân loại áp chế .”
“Thật là đáng sợ, vốn dĩ tao còn tưởng rằng, chuyện bác sĩ biến thái này khẳng định là lời đồn đâu, hiện tại vừa th, lời đồn còn chưa đáng sợ bằng!”
Quỷ đầu trâu hoảng sợ vác camera, lại lần nữa chĩa màn ảnh vào trong phòng bệnh.
“Ân, cũng tạm ổn, tuy rằng về mặt thẩm mỹ còn kém một chút, nhưng tính năng thực dụng coi như khôi phục bình thường, hơn nữa tròng mắt này… Hẳn là sẽ tự động loại trừ .” Mâu Tiểu Tư chung vẫn là vô cùng tán thưởng trình độ phẫu thuật của .
Lúc này Dương Quá đã nằm liệt trên giường, lời nói đều cũng kh nói ra được, chỉ đôi mắt co giật co giật, trong miệng phun bọt trắng.
Thoạt , tinh thần đã sắp hỏng mất.
Mâu Tiểu Tư th thế, vui mừng cười: “Dương Quá, con chịu khổ , bất quá tỉnh lại sau, con cuối cùng sẽ cảm kích ta.”
Nói xong, cô để lại một nắm kẹo rực rỡ.
Sau đó bưng lên cái chậu chứa đầy sợi hồng trùng đang nhảy nhót, về phía bên ngoài phòng bệnh.
Xoát
Th Mâu Tiểu Tư muốn ra.
Một đám ác quỷ vô cùng tự giác, hướng tới hai bên nhường ra một con đường.
Mâu Tiểu Tư mắt thẳng, bưng chậu chậm rãi ra ngoài. Lúc này, chiếc áo blouse trắng trên cô, quả thực trắng đáng sợ!
qua, liền giống như quần áo đưa ma tống táng vậy!
Đám ác quỷ lảng tránh ánh mắt, sôi nổi thầm nghĩ, may mắn bị bệnh, kh bọn họ!
“Tiểu Tư… C việc này của cô cũng quá dọa , bình thường thật đúng là kh làm được.” Mỹ Lạp xoa xoa cánh tay, bắt đầu chút bội phục Mâu Tiểu Tư.
Nếu là hệ thống bảo cô làm bác sĩ, cô kh diễn được thành như vậy.
Chủ yếu là, mỗi lần Mâu Tiểu Tư chữa bệnh cho quỷ, vĩnh viễn là một vẻ khí định thần nhàn.
Mặc kệ phương thức trị liệu bao nhiêu thái quá, trên cô luôn một loại tự tin áp được cả sân, thậm chí so với m vị bác sĩ hành nghề m chục năm, xuống tay còn tàn nhẫn hơn, gan còn lớn hơn!
Nếu kh khí chất này của cô, đổi làm khác, cũng căn bản kh áp được những con lệ quỷ khủng bố này.
Mâu Tiểu Tư vào WC, đem một chậu sợi hồng trùng, tất cả đều đổ vào bồn cầu, sau đó xả nước.
Theo sau mới nói: “Xong , nên ăn cơm.”
“Ăn… Ăn cơm???” Mỹ Lạp một trán dấu chấm hỏi, vừa mới trải qua cảnh m.á.u me, cô còn tâm trạng ăn cơm?
Lại xem Mâu Tiểu Tư một chút ảnh hưởng cũng kh , cô hỏi ngược lại: “Chứ , ăn cơm xong còn việc làm.”
________________________________________
Cùng lúc đó, bên kia.
Y tá trưởng Elsa, mang theo một cô y tá nhỏ lén lút, đứng ở bên ngoài một căn phòng, khu ký túc xá.
“Y tá trưởng… Thật… Thật sự muốn khóa chặt ?”
Một cô y tá nhỏ toàn thân mọc đầy l trắng, đ tây hành lang, chút chột dạ nói: “Một khi khóa lại, đêm nay đã thể sẽ xảy ra đại sự.”
“Nơi này ở, trừ hai cô y tá ra, còn một cô bác sĩ nữa.”
L mày Y tá trưởng Elsa nhướng lên: “Tao bảo mày khóa, mày liền khóa, mày đâu ra lắm lời vô nghĩa như vậy.”
“Lát nữa mày nhớ rõ th tri những khác, bảo mọi tan ca đều trước tiên một giờ về ký túc xá, buổi tối khóa kỹ cửa. Nếu gõ cửa cầu cứu, ai cũng kh được mở!”
“Đã rõ…” Y tá nhỏ l trắng kh dám phản kháng, run rẩy lên trước, cùm cụp một tiếng, liền đem cửa ký túc xá khóa lại từ bên ngoài.
Y tá trưởng Elsa th thế, cười lạnh, sau đó giơ tay chỉ chỉ: “Còn m cái phòng kh ký túc xá này, tất cả đều khóa chặt, một cái cũng đừng lưu.”
Cùm cụp cùm cụp cùm cụp…
Chỉ trong chốc lát, một loạt phòng kh ký túc xá trên hành lang, toàn bộ được khóa lại.
Lúc này, trong lòng Y tá trưởng Elsa thoải mái hơn nhiều.
“Bác sĩ Tiếu Ân… Hà hà… Dù hôm nay cô kh chết, về sau cũng sẽ chết, đến đẩy cô một phen, kh quá đáng ?”
“Tối nay kh thể ngủ, qua 10 giờ tối, là trò hay để xem .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.