Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác

Chương 245: Huấn Luyện Viên Kim

Chương trước Chương sau

Kh thể kh nói, phụ nữ Phán Quan này vẫn chút bản lĩnh.

Sợi Chí Tôn Kiếm Khí kia của Mâu Tiểu Tư, thế mà lại bị cô ta né thoát một cách ngoạn mục!

“Thật kh ngờ, đến Đế Đô mới hai ngày, cô đã theo dõi được . Hiệu suất quả thật nh.” Mâu Tiểu Tư thẳng, sự lạnh lùng trong mắt rõ như ban ngày.

Hai nhau vài giây cách một khoảng cách, như một cuộc đấu sức kh tiếng động.

Một lúc lâu sau, Phán Quan đổi tay rút kiếm. Biểu cảm cô ta từ đầu đến cuối đều bình tĩnh, dường như trời sập cũng sẽ kh hoảng, mặc dù mất một cánh tay, cũng kh hề nhăn một cái mày.

c.h.ế.t thay, hóa ra làm việc cho chính phủ lại nổi tiếng đến vậy.” Giọng Phán Quan như mây đen áp thành, “Nhưng ta đoán cô chỉ một cái bù rơm.”

Mâu Tiểu Tư phóng ánh mắt sắc như viên đạn, hư trương th thế: “Cô thử xem chẳng sẽ biết ! bản lĩnh cô g.i.ế.c thêm lần nữa .”

Phán Quan chằm chằm Mâu Tiểu Tư, từ từ lộ ra một nụ cười vui vẻ nhưng nguy hiểm: “Ta sẽ.”

Dứt lời, cô ta rút kiếm.

Ngay lúc Mâu Tiểu Tư hoàn toàn cảnh giác, cho rằng chiến tr giữa hai sắp nổ ra lần nữa.

Phán Quan lại nghiêng đầu, như thể đột nhiên ngửi th mùi nguy hiểm tiềm tàng, chằm chằm Mâu Tiểu Tư vài giây, sau đó nh chóng bẻ đuôi chạy dọc theo con đường rừng nhỏ bên cạnh, thân ảnh nh chóng biến mất.

“Chạy?”

Mâu Tiểu Tư hướng cô ta biến mất, trầm ngâm, nhưng cũng kh đuổi theo.

Lúc này, cách đó kh xa chợt một đạo hư ảnh thoáng hiện, tựa một trận gió, dần dần ngưng tụ lại.

Cuối cùng biến thành một phụ nữ ngồi xe lăn, đột ngột xuất hiện trước mắt, mang lại cho ta cảm giác áp bách như một ngọn núi lớn.

Mâu Tiểu Tư sững sờ, lộ vẻ kinh ngạc, thầm nghĩ phản ứng của Phán Quan thật nhạy bén, cô ta thế mà cũng kh hề phát hiện ra.

Nhưng nh, khi cô th một bóng khác đang tới từ xa Nghiêm Quân Trạch, mọi thứ đều sáng tỏ.

“Nghiêm Giai Nùng.” Cái tên này hiện lên trong đầu Mâu Tiểu Tư. Cô từng gặp phụ nữ trên xe lăn này một lần ở buổi đấu giá Bí Cảnh. Đối phương kh chỉ là chị gái của Nghiêm Quân Trạch, mà còn là Hội trưởng Hiệp hội Sóng Triều.

“Thảo nào, Phán Quan chưa dứt lời đã chạy, hóa ra là kinh động đến vị chị cả này.”

Mâu Tiểu Tư ánh mắt lóe lên, thở dài. Gây rắc rối trên địa bàn ta, còn để ta dọn dẹp, thật là xấu hổ.

Đế Đô quả nhiên nguy hiểm hơn cô tưởng tượng.

“Mâu Tiểu Tư!!!” Nghiêm Quân Trạch đột nhiên hét lớn một tiếng, bờ vai phẳng phiu như cánh buồm đang căng gió, hưng phấn chạy về phía cô, làm cô giật .

“Cô kh c.h.ế.t à, làm sợ c.h.ế.t được.”

làm sợ c.h.ế.t được!” Mâu Tiểu Tư vội vàng lùi lại hai bước, giống như một con mèo xù l.

Cô cảm giác nếu kh đề phòng, tên ngốc này nói kh chừng thể treo cô lên kh trung xoay hai vòng.

Đôi mắt Nghiêm Quân Trạch sáng như bóng đèn nhỏ, lồng n.g.ự.c rung lên tiếng cười khẽ. Mâu Tiểu Tư như một bức tr, xác định cô kh , lập tức bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Cô kh biết đâu, vừa suýt chút nữa đã nghĩ là hại c.h.ế.t cô, hận kh thể tự đ.â.m một nhát. Đầu cô cứ nằm chình ình trên mặt đất kia, m.á.u chảy lênh láng như quả bóng cao su, còn máu, đỏ rực như hoa hồng...”

Mâu Tiểu Tư mặc kệ , trực tiếp lướt qua bên cạnh , bước lên vài bước, hướng tới phụ nữ trên xe lăn nói: “Hội trưởng Nghiêm, thật sự xin lỗi, đã gây phiền phức cho ngài.”

“Vừa đó là của tổ chức tà ác, là một kẻ thù đã gây ra khi chấp hành nhiệm vụ ở An Kinh trước đây. sự việc này sẽ quay lại bẩm báo rõ ràng với Thánh Sở, tuyệt đối sẽ kh gây thêm phiền phức cho các ngài. Còn đa tạ ngài vừa đã trượng nghĩa ra tay.”

Mâu Tiểu Tư cảm th vẫn cần thiết nói rõ sự tình, tránh để sau này phát sinh hiểu lầm gì đó.

Nghe vậy, Nghiêm Giai Nùng dường như cười một chút. Ánh mắt cô ta d.a.o động trên khuôn mặt Mâu Tiểu Tư, ẩn chứa sự đánh giá và dò xét, nhưng lại kh làm ta cảm th mạo phạm. Một lúc lâu sau mới mở miệng: “Thì ra là gây ra khi chấp hành nhiệm vụ à.”

“Kh , cô kh cần khách sáo như vậy. Diệt trừ chức nghiệp tà ác vốn là chuyện mọi nên làm, chỉ tiếc là để cô ta trốn thoát.”

Nụ cười Nghiêm Giai Nùng ôn hòa bình thường, giống như một học tỷ. bên ngoài ngầm gọi vị Hội trưởng Nghiêm này là một “Hổ Mặt Cười” tiếng.

Nhưng Mâu Tiểu Tư cũng kh nghĩ nhiều. Dù lời nói là vậy, nhưng Sóng Triều cũng kh nghĩa vụ truy sát một chức nghiệp tà ác cấp cao vì cô. Chạy thì chạy thôi, kh chĩa vào Sóng Triều là được. Ai lại muốn vô cớ gây thêm kẻ thù đâu.

Mâu Tiểu Tư cong mắt, một lần nữa bày tỏ lòng cảm ơn, và đề nghị một ngày khác sẽ đến bái phỏng. trang phục của Nghiêm Giai Nùng, cô đoán tối nay chị em nhà họ Nghiêm lẽ là tham gia tiệc tùng gì đó, bản thân kh tiện làm chậm trễ thời gian nữa.

“Này, hai lại tự nói chuyện với nhau, phớt lờ vậy?” Nghiêm Quân Trạch bất mãn tiến lên hai bước, “Chị, em nói chuyện với cô vài câu, nh thôi.”

Nói xong, mặc kệ ánh mắt đầy ý vị của Nghiêm Giai Nùng, trực tiếp kéo Mâu Tiểu Tư sang một bên.

muốn văn kiện đâu?” Kh đợi mở miệng, Mâu Tiểu Tư cứng rắn hỏi.

Nghiêm Quân Trạch chớp mắt, cố ý giả vờ kh để ý: “Cô đừng cả đầu chỉ nghĩ đến văn kiện được kh, còn đang chờ cô cảm ơn đây này.”

“Cảm ơn?” Mâu Tiểu Tư ngước mắt. Cô th hôm nay mặc áo sơ mi màu ấm, nút áo cài chỉnh tề, hoàn toàn kh dáng vẻ lơ đễnh thường ngày, vừa là biết đang chuẩn bị tham gia tiệc tối, liền nhắc nhở: “ thể hiểu chuyện một chút kh, bản thân kh nghiêm túc thì thôi, chị gái còn đang chờ đ.”

Nghiêm Quân Trạch thậm chí kh thèm liếc mắt , vẫn chuyên chú cô: “Kịp mà, giống loại kh đáng tin cậy ?”

Mâu Tiểu Tư phiền: “ kh muốn làm khác chờ, chuyện kh thể nói sau à? với chị đâu thân, mau đưa văn kiện cho .”

“... Thôi được.” Nghiêm Quân Trạch thở dài nhẹ, vai lập tức sụp xuống, “Chị th báo của Thánh Sở , phỏng chừng sắp đến. Cô đừng về một , ở đây đợi thêm lát nữa .”

“Vậy, ngày mai tìm ?”

Mâu Tiểu Tư chép miệng: “ kh rảnh, kh chuyện gì đừng tìm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-245-huan-luyen-vien-kim.html.]

Sắc mặt Nghiêm Quân Trạch lập tức khó coi, giống một đứa trẻ thất sủng: “Vì ?”

Mâu Tiểu Tư: “ sợ xã hội.” (xã khủng)

“???”

Nghiêm Quân Trạch mở to mắt: “Cô sợ xã hội? th xã hội đ.”

...

...

Mâu Tiểu Tư lờ lời đánh giá về tính "xã hội" của Nghiêm Quân Trạch.

em nhà họ Nghiêm , cô cũng đợi được của Thánh Sở đến.

“Kim huấn luyện viên?!”

th mái tóc ngắn vàng óng chói lóa kia đang kh ngừng tiếp cận, trong lòng Mâu Tiểu Tư đột nhiên dâng lên một cảm giác ấm áp, lập tức nhảy nhót chạy qua.

“Kim huấn luyện viên... lại là chị chứ.” Giọng cô l lảnh.

Vừa mới trải qua sinh tử, lúc này rốt cuộc ở Đế Đô gặp được quen cũ ở An Kinh Thị, nội tâm Mâu Tiểu Tư kh chỉ bất ngờ, mà còn chút kích động!

“Ồ, còn nói nữa, kh biết đứa vong ân phụ nghĩa nào, đến Thánh Sở cũng kh thèm đến thăm .” Kim Na Lạp xụ mặt, giả bộ tức giận.

Mâu Tiểu Tư mạnh mẽ hít mũi, đáng thương vô cùng: “Huấn luyện viên, chị suýt nữa thì kh còn được gặp nữa . bị phụ nữ Phán Quan kia c.h.é.m đầu!”

Sắc mặt Kim huấn luyện viên biến đổi, chút đau lòng xoa đầu Mâu Tiểu Tư: “ trên đường nghe Nghiêm Giai Nùng nói . Phán Quan là trưởng lão của Giáo Hội Đèn Đen, tuy đã từ cấp Bảy rớt xuống cấp Sáu, nhưng cũng kh thể đối phó. Huống hồ lần trước cô ở An Kinh, nằm vùng phá hủy phân bộ của cô ta, lừa cô ta, g.i.ế.c cô ta, cô ta đã sớm hận cô thấu xương.”

Mâu Tiểu Tư lập tức cảm th cũng quá xui xẻo. Cô uể oải nói: “Chỉ một Phán Quan thì thôi, nghe nói tổng bộ Giáo Hội Đèn Đen nằm ngay ở Đế Đô. sợ lần sau Phán Quan sẽ dẫn nhiều hơn đến gây phiền phức cho .”

“Điều này là tất nhiên.” Kim Na Lạp khẽ thở dài, “Nhưng cô cũng kh cần lo lắng, phiền phức này, thể giúp cô giải quyết.”

Mâu Tiểu Tư ngẩn ra: “Ai vậy ạ? kh mặt mũi lớn đến mức thể tìm được giúp giải quyết Phán Quan.”

Kim Na Lạp cười khẽ: “Trưởng phòng các cô, Sơn Lễ Hoa, khoảng thời gian trước đã triệt hạ phân bộ Giáo Hội Đèn Đen tại Giang Tân Thị. Khoảng thời gian này vẫn luôn ều tra tung tích tổng bộ.”

“Cô nhịn thêm một đoạn thời gian nữa. biết, Phán Quan hận cô bao nhiêu, Sơn Lễ Hoa hận cô ta b nhiêu. Nhưng mục tiêu của Sơn Lễ Hoa lớn hơn, cô muốn là toàn bộ Giáo Hội Đèn Đen.”

Mâu Tiểu Tư nghe vậy, chợt th khó hiểu: “Cô một ? Làm nhiều chuyện như vậy? Cô là thần tiên à.”

Kim Na Lạp bĩu môi thần thần bí bí: “Hiện tại phái chủ chiến của Giáo Hội Đèn Đen đã gần như nguội (giảm sút), phái bảo thủ thì kh chịu được một đòn, gặp chuyện là trốn. Hơn nữa Sơn Lễ Hoa cũng kh một , cô quan hệ tốt với Giáo Đoàn Vinh Quang, cùng nhau xóa sổ phân bộ Giang Tân. Nhưng nếu muốn đánh sập tổng bộ, e rằng còn mượn lực lượng của Thiên Môn.”

“Thiên Môn...” Mâu Tiểu Tư nhớ rõ Thiên Môn là tổ chức tà ác lớn nhất, cũng ở Đế Đô. Cô biết Thiên Môn Bích Lạc và Thiên Môn Di Âm đều xuất thân từ tổ chức này.

“Nhưng Kim huấn luyện viên, Thiên Môn là tổ chức tà ác, mượn lực lượng của họ, chuyện này... sẽ kh xảy ra chuyện gì chứ?”

Kim Na Lạp lắc đầu: “Chỉ cần thể hợp tác, thể lợi dụng, phương pháp đúng thì sẽ kh xảy ra chuyện. Cô hiểu rằng, chức nghiệp tà ác trên thế giới này là kh bao giờ đánh hết được. Chúng nó giống như cỏ dại, chỉ cần ánh mặt trời chiếu tới, góc khuất nào cũng thể sinh sôi nảy nở.”

“Sự tồn tại của các tổ chức tà ác thể mang lại cho tất cả các chức nghiệp tà ác một loại cảm giác được c nhận và lòng trung thành. Chúng ta tuy là quan hệ đối lập, nhưng cũng kh thể ép quá chặt, nếu kh những đó phát ên lên thì khủng khiếp. Cho nên ở một mức độ nào đó, Thánh Sở cho phép chúng ta hợp tác với chức nghiệp tà ác, chỉ là cái chừng mực này, nắm chắc cho tốt.”

Mâu Tiểu Tư lần đầu tiên biết còn thể như vậy, cô bừng tỉnh gật đầu. Một lúc lâu sau, dường như lại nghĩ đến ều gì: “Đúng Kim huấn luyện viên, chức nghiệp tà ác đều là xấu ? Chẳng lẽ kh cơ hội biến thành chức nghiệp chính phái?”

Cô nhớ đến cô gái tóc bạc và cô gái tóc đen thẳng. Theo những gì cô biết, tính cách hai này đơn thuần, trọng tình trọng nghĩa, hoàn toàn kh giống loại lưu m tụ tập vì lợi ích như "Đội Đúng Đúng A" trong ấn tượng của cô. Còn về việc tại vừa kích hoạt Thẻ Nhân Vật đã là chức nghiệp tà ác, cô cũng kh thể hiểu được.

“Vấn đề này của cô... nói đây.” Kim huấn luyện viên suy nghĩ vài giây, chút dở khóc dở cười: “ một câu nói kh biết cô nghe qua chưa, Luận tích bất luận tâm, luận tâm vô hoàn nhân (Luận việc chứ kh luận ý định, luận ý định kh ai hoàn hảo).”

“Thánh Sở chúng ta chưa bao giờ bắt ‘chức nghiệp tà ác’, chúng ta bắt chính là ‘chức nghiệp tà ác làm chuyện xấu’. Giống như Đạo sĩ trừ yêu, chẳng lẽ yêu quái đều là xấu ?”

“Cô hiểu biết về chức nghiệp tà ác vẫn còn quá ít. nhiều xấu đều bị hoàn cảnh ép buộc mà thành, thậm chí xấu bị ép buộc mà thành, còn đáng sợ hơn những kẻ hư hỏng bẩm sinh, tâm lý trả thù càng mạnh. So với họ, chúng ta đều là những may mắn, còn trong những hoàn cảnh cực đoan, là kh quyền lựa chọn.”

Nói như vậy, cô gái tóc bạc và cô gái tóc đen thẳng, lúc trước cũng thể là kh quyền lựa chọn ? Mâu Tiểu Tư nghe xong, thầm suy nghĩ, đột nhiên phát hiện căn bản chưa từng tìm hiểu kỹ về hai đó.

Cứ như vậy, Mâu Tiểu Tư trở về Thánh Sở dưới sự đồng hành của Kim huấn luyện viên, cảm giác an toàn tăng lên gấp bội.

Hai lâu ngày kh gặp, nói chuyện bất tri bất giác cho đến tối.

Cũng chính lúc này Mâu Tiểu Tư mới biết được, Kim huấn luyện viên lại là trợ giáo dưới trướng Đại trưởng lão. Sở dĩ trước đây cô đến An Kinh Thị hỗ trợ là vì Sơn Lễ Hoa cũng là được Đại trưởng lão bồi dưỡng, mối quan hệ cá nhân giữa họ tốt.

“Kỳ lạ, đều là của Đại trưởng lão, hóa ra mọi hành động của ở An Kinh Đại trưởng lão đều biết.” Mâu Tiểu Tư đột nhiên cảm giác càng nghĩ càng th ớn lạnh, cô cân nhắc chuyện này trong lòng vài giây.

“Đúng , thời gian cô thể đến Diễn Võ Thất tìm nhé, hai chúng ta so tài một chút.” Kim Na Lạp qu năm ngâm trong Diễn Võ Thất, làm trợ giáo ở đó, thỉnh thoảng sẽ dạy cho tân sinh một vài lớp học nhỏ.

“Lúc trước học lớp đấu vật, nhớ rõ cô đấu vật là hạng nhất. Kh biết lâu như vậy tiến bộ kh.”

Mâu Tiểu Tư kh vui chút nào, lập tức giơ hai tay đầu hàng: “Xin tha cho , về nghỉ ngơi, khó khăn lắm mới nhặt về được cái mạng nhỏ, hiện tại chỉ muốn nằm thôi.”

“Hay là chị hành hạ Kiều San , cô ở Diễn Võ Thất cả buổi chiều thêm cả đêm đ, cô kh sợ khổ kh sợ mệt, ngài mau hành hạ cô .”

Kim Na Lạp phụt một tiếng cười phá lên: “Vậy thì tốt quá, thích nhất màn ngược đãi . Nếu đã như vậy, cô cứ nghỉ ngơi sớm . Ừm, ở Thánh Sở nếu gây phiền phức cho cô, mặc dù kh chắc c, nhưng nếu , cô thể đến tìm .”

“Được!” Mâu Tiểu Tư dùng sức ôm Kim huấn luyện viên một cái, “ bắt nạt , liền đưa tới Diễn Võ Thất, để chị c báo tư thù mà ngược tơi bời!”

Hai phụ nữ ngấm ngầm tạo ra một kẻ địch tưởng tượng, cùng nhau ngược đãi đối phương tàn tạ.

Nhưng khi trở lại ký túc xá, nằm trên giường, Mâu Tiểu Tư vẫn cảm th bóng ma tử vong quấn qu tâm trí, lâu kh thể tan biến, ngủ cũng kh thể ngủ sâu. Cứ như nhắm mắt lại, Phán Quan liền cầm Kiếm Mây xuất hiện xung qu cô bất cứ lúc nào, dễ dàng c.h.é.m đứt đầu cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...