Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác
Chương 29: Nhà thờ Đỏ ( 5 )
Vừa bước vào bên trong nhà thờ, ánh mắt Mâu Tiểu Tư đột nhiên dừng lại.
Chỉ th bức tường bên trong nhà thờ phủ kín xương .
Hàng loạt hộp sọ chen chúc nhau, sắp xếp dày đặc, khiến ta cảm giác rợn tóc gáy.
Khoảng hơn một nghìn bộ xương được “trang trí” ở đây.
Đây đều là ai.
Tín đồ? Hay là vật hi sinh bị hiến tế?
Đèn chùm pha lê màu đỏ m.á.u lấp ló trên đỉnh đầu, tăng thêm một phần kh khí quỷ dị cho bên trong nhà thờ.
Mâu Tiểu Tư dọc theo bức tường vào bên trong.
th sự sắp xếp của xương trên tường dần dần thay đổi, từng bộ xương hoàn chỉnh được tổ hợp thành đủ loại hình thái.
m bộ xương cao lớn cầm đao xương đang chiến đấu.
Lại m bộ xương cả nam lẫn nữ đang giao hợp mượn xương sườn.
Ngoài ra, sinh nở, săn bắt, tế thần, v.v.
nhiều hình ảnh kh thể tưởng tượng xuất hiện trước mắt cô.
xây dựng ngôi nhà thờ này, thật đúng là kiệt tác, Mâu Tiểu Tư kinh ngạc đến mức kh nói nên lời.
Phía dưới một chiếc chén Thánh khổng lồ được khâu từ xương , Mâu Tiểu Tư bất ngờ phát hiện một hàng chữ nhỏ màu đỏ.
Những chữ này cũng được khâu bằng xương vụn, lúc trước hẳn là đã được ngâm trong m.á.u tươi, màu sắc chút đỏ sậm.
“Thi cốt của chúng ta ở đây chờ đợi thi cốt của các ngươi.”
Mâu Tiểu Tư kinh hồn bạt vía những dòng chữ này, kh kìm được mà đọc ra.
Đây là lời chúc phúc, hay là lời nguyền rủa?
Ánh sáng đỏ tươi u ám chiếu lên bức tường, cô đầy tường xương sườn, xương đùi, xương cánh tay……
nhiều xương cốt thậm chí còn được dùng làm đồ trang trí cắm trên các cột hành lang.
Rốt cuộc là lời chúc phúc hay lời nguyền rủa, vậy xem những thi cốt này cảm th nơi đây là thiên đường hay địa ngục.
Mâu Tiểu Tư nhớ lại phần giới thiệu phó bản và th tin thân phận của tiểu shota.
Bên trong liên tiếp nhắc đến 220 d vật hi sinh, con số này vừa vặn khớp với số lượng chơi lần này.
Chẳng lẽ Nhà thờ Đỏ này đã từng tổ chức nhiều lần hiến tế sống, mỗi lần đều là nghi thức hiến tế quy mô lớn m trăm .
220 , con số này đối với vị tà thần kia lại ý nghĩa đặc biệt gì.
Nghĩ đến đây, Mâu Tiểu Tư đột nhiên chút tim đập nh, cô luôn cảm th chuyện kh hay sắp xảy ra.
Nếu những trốn thoát bị diệt đoàn trong phó bản này, thì kết cục của họ, thể sẽ trở thành một phần của bức tường xương này.
“Rắc rắc!”
Ngay lúc Mâu Tiểu Tư đang suy tư, tay cô vuốt ve dòng chữ màu m.á.u kh biết đã mở ra c tắc gì.
Chiếc chén Thánh xương khổng lồ trên tường rung chuyển toàn bộ một chút.
Ngay sau đó, bên cạnh chén Thánh phát ra một trận hồng quang mỏng m, một cánh cổng xương được xây thành cứ thế bị cô mở ra.
Mâu Tiểu Tư cầu thang đen kịt kéo dài xuống phía sau cánh cửa, lúc này mới phát hiện sau bức tường xương hóa ra còn ẩn giấu một căn mật thất ngầm.
Cánh cổng xương bị mở ra với tiếng kêu kẽo kẹt, lộ ra một cầu thang hoàn toàn đen kịt.
“Vậy làm !”
Baileys: “ sẽ chặn tên Đồ Tể Mưa Đêm này, phụ trách ra ngoài tiếp ứng con cừu nhỏ kia, đừng để cô c.h.ế.t nh như vậy, nếu kh tập hợp được những chơi khả năng, làm gì cũng vô ích.”
Rượu Xái gật đầu nói: “Được.”
Bên kia, Mâu Tiểu Tư vừa ra khỏi nhà gỗ chóp nhọn, phòng chat của những trốn thoát liền ên cuồng gửi đến vài tin tức.
“Đại lão Tiểu Dương Trầm Mặc còn đó kh, Bạch Phu Nhân bỏ mặc chơi bên cánh đồng, bay thẳng đến chỗ cô, th tin n thì nhớ chạy nh.”
“Đại lão đại lão, quỷ y ở phố đổ nát cũng , cần chúng dùng đạo cụ giúp cô kéo dài thời gian kh, cô chạy nh .”
“Ô ô ô, đại lão là chị Dương hay Dương, /chị thể đến nhà thờ bảo hộ kh, sợ lắm, yếu đuối bất lực jpg.”
“Ba thợ săn vây chặn Tiểu Dương Trầm Mặc? đoán thần lần này lành ít dữ nhiều, mọi nhân cơ hội này đổi vị trí trốn lại , đây là một cơ hội tốt hiếm .”
“Phân tích của lầu trên lý, bất kể gặp chuyện gì, nhất định giữ được mạng trước, dù còn rừng x thì sợ gì kh củi đốt.”
Mâu Tiểu Tư: “……”
Cô chỉ là kh cẩn thận lỡ tay g.i.ế.c một tiểu shota, m thợ săn khác liền bị hấp dẫn đến, cô lại xui xẻo thế này.
Mâu Tiểu Tư đang định trả lời, đột nhiên th một bóng chợt lóe qua mặt bên Nhà thờ Đỏ.
!
Cô lại ngẩng đầu về phía con phố bên kia.
Quả nhiên như những chơi trong phòng chat đã nói, Bạch Phu Nhân và quỷ bác sĩ đã hội hợp ở cuối con phố đổ nát.
Lúc này cũng kh rảnh lo nghĩ nhiều, Mâu Tiểu Tư cất bước chạy.
Nh chóng xuyên qua mảnh đất bụi cỏ hơn mười mét, cô phóng nhảy, theo cửa h linh hoạt nhảy lên bậc thềm đá bên ngoài nhà thờ.
Vừa cô th bóng chợt lóe qua hướng này, kh biết là chơi hay thợ săn.
Mâu Tiểu Tư thẳng phía trước, lưng áp sát tường tới, dưới chân bỗng nhiên đá trúng thứ gì đó, suýt chút nữa vấp ngã.
Cô cúi đầu , hóa ra là hai xác vô đầu vừa mới c.h.ế.t kh lâu.
【 Đinh, kiểm tra đo lường được thi thể, sờ thi kh? 】
“Sờ!”
【 Đinh! Ngài nhận được Linh Tệ ×50 】
【 Đinh! Ngài nhận được Linh Tệ ×100 】
【 Đinh! Ngài nhận được 《 Kiến thức dược lý th thường 》×1 】
【 Đinh! Ngài nhận được tiêu bản lá cây ×3 】
【 Đinh! Ngài nhận được nhẫn cầu hôn ×1 】
【 Đinh! Ngài nhận được thư tình của nữ sinh thầm mến cùng lớp ×1 】
【 Kinh nghiệm Sờ Thi +10 】
“!!!”
Nhẫn cầu hôn, lại còn kim cương!
Mâu Tiểu Tư lập tức thu nó vào th vật phẩm.
Kỹ năng sờ thi này, lại cảm giác thái quá hơn cả trộm mộ.
Vô d khiến ta một cảm giác chột dạ.
Cô cẩn thận phía sau, xác định kh ai gần đó, mới xoay vào nhà thờ.
Nhưng ngay khoảnh khắc bước vào nhà thờ, thân hình Mâu Tiểu Tư ngẩn ra, lập tức bị cảnh tượng trước mắt chấn động sâu sắc.
Vừa bước vào bên trong nhà thờ, ánh mắt Mâu Tiểu Tư đột nhiên dừng lại.
Chỉ th bức tường bên trong nhà thờ phủ kín xương .
Hàng loạt hộp sọ chen chúc nhau, sắp xếp dày đặc, khiến ta cảm giác rợn tóc gáy.
Sơ sơ qua, ít nhất hơn một nghìn bộ xương được “trang trí” ở đây.
Đây đều là ai.
Tín đồ? Hay là vật hi sinh bị hiến tế?
Đèn chùm pha lê màu đỏ m.á.u lấp ló trên đỉnh đầu, tăng thêm một phần kh khí quỷ dị cho bên trong nhà thờ.
Mâu Tiểu Tư dọc theo bức tường vào bên trong.
th sự sắp xếp của xương trên tường dần dần thay đổi, từng bộ xương hoàn chỉnh được tổ hợp thành đủ loại hình thái.
m bộ xương cao lớn cầm đao xương đang chiến đấu.
Lại m bộ xương cả nam lẫn nữ đang giao hợp mượn xương sườn.
Ngoài ra, sinh nở, săn bắt, tế thần, v.v.
nhiều hình ảnh kh thể tưởng tượng xuất hiện trước mắt cô.
xây dựng ngôi nhà thờ này, thật đúng là kiệt tác, Mâu Tiểu Tư kinh ngạc đến mức kh nói nên lời.
Phía dưới một chiếc chén Thánh khổng lồ được khâu từ xương , Mâu Tiểu Tư bất ngờ phát hiện một hàng chữ nhỏ màu đỏ.
Những chữ này cũng được khâu bằng xương vụn, lúc trước hẳn là đã được ngâm trong m.á.u tươi, màu sắc chút đỏ sậm.
“Thi cốt của chúng ta ở đây chờ đợi thi cốt của các ngươi.”
Mâu Tiểu Tư kinh hồn bạt vía những dòng chữ này, kh kìm được mà đọc ra.
Đây là lời chúc phúc, hay là lời nguyền rủa?
Ánh sáng đỏ tươi u ám chiếu lên bức tường, cô đầy tường xương sườn, xương đùi, xương cánh tay……
nhiều xương cốt thậm chí còn được dùng làm đồ trang trí cắm trên các cột hành lang.
Rốt cuộc là lời chúc phúc hay lời nguyền rủa, vậy xem những thi cốt này cảm th nơi đây là thiên đường hay địa ngục.
Mâu Tiểu Tư nhớ lại phần giới thiệu phó bản và th tin thân phận của tiểu shota.
Bên trong liên tiếp nhắc đến 220 d vật hi sinh, con số này vừa vặn khớp với số lượng chơi lần này.
Chẳng lẽ Nhà thờ Đỏ này đã từng tổ chức nhiều lần hiến tế sống, mỗi lần đều là nghi thức hiến tế quy mô lớn m trăm .
220 , con số này đối với vị tà thần kia lại ý nghĩa đặc biệt gì.
Nghĩ đến đây, Mâu Tiểu Tư đột nhiên chút tim đập nh, cô luôn cảm th chuyện kh hay sắp xảy ra.
Nếu những trốn thoát bị diệt đoàn trong phó bản này, thì kết cục của họ, thể sẽ trở thành một phần của bức tường xương này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-29-nha-tho-do-5.html.]
“Rắc rắc!”
Ngay lúc Mâu Tiểu Tư đang suy tư, tay cô vuốt ve dòng chữ màu m.á.u kh biết đã mở ra c tắc gì.
Chiếc chén Thánh xương khổng lồ trên tường rung chuyển toàn bộ một chút.
Ngay sau đó, bên cạnh chén Thánh phát ra một trận hồng quang mỏng m, một cánh cổng xương được xây thành cứ thế bị cô mở ra.
Mâu Tiểu Tư cầu thang đen kịt kéo dài xuống phía sau cánh cửa, lúc này mới phát hiện sau bức tường xương hóa ra còn ẩn giấu một căn mật thất ngầm.
Cánh cổng xương bị mở ra với tiếng kêu kẽo kẹt, lộ ra một cầu thang hoàn toàn đen kịt.
Mâu Tiểu Tư thò ra vào.
Phát hiện đây là một cái cửa bí mật dẫn xuống tầng hầm, bóng tối và ẩm ướt đột nhiên ập đến sau cánh cửa, bao trùm l toàn thân cô.
Ngay lúc cô do dự nên xuống xem kh, cánh cổng xương đã lặng yên kh một tiếng động từ từ đóng lại phía sau cô.
“Hô ”
Trong bóng đêm, một sợi lửa đỏ u ám sáng lên.
Một chiếc đèn dầu khảm trên tường một lần nữa chiếu sáng cầu thang phía dưới.
【 Tên: Hồn Đèn Thần Phụ 】
【 Cấp bậc: D 】
【 C năng: Chiếu sáng trong đêm tối, phân biệt phương hướng. 】
【 Độ bền: Bình thường. 】
【 Giới thiệu: Chỉ thể chiếu sáng xung qu 3 mét, ác mộng là nhiên liệu hoàn hảo nhất của nó. 】
Vừa đến gần bức tường, hệ thống của Mâu Tiểu Tư liền tự động xuất hiện một đoạn nhắc nhở như vậy.
Hóa ra là một đạo cụ.
Thử xem thể l xuống kh.
Mâu Tiểu Tư thu lại d.a.o găm, áp mười ngón tay lên hồn đèn, dùng sức bẻ ba bốn lần.
“Rắc rắc” một tiếng, theo ngọn lửa hơi lắc lư, thân đèn cứ thế bị cô l xuống.
Ừm, hơi chút tì vết, nhưng kh ảnh hưởng sử dụng.
Cô nâng tay áo lên lau chùi bụi trên chụp đèn, ngọn lửa dường như càng cháy mạnh hơn một chút.
Mâu Tiểu Tư vẫn giữ bình tĩnh, giơ hồn đèn một đường xuống.
Trong cầu thang hẹp hẹp âm u, tràn ngập hơi thở lạnh băng và âm trầm.
Nơi này vì qu năm kh ánh mặt trời chiếu vào, mà vẻ c.h.ế.t chóc u ám.
Xuyên qua cầu thang.
Phía trước trên mặt đất xuất hiện một vệt m.á.u chưa khô.
Mâu Tiểu Tư đột nhiên kh kịp phòng ngừa dẫm lên, lập tức để lại hai dấu chân m.á.u nhão dính dính.
Một cảm giác dính nhớp kh thể dùng ngôn ngữ hình dung ập đến.
Chân cô dừng lại trên mặt đất ẩm ướt, lại cảm giác nặng nề như bước vào mộ địa.
Mâu Tiểu Tư dùng chân cọ lung tung trên mặt đất, xuyên qua ánh đèn đỏ tươi, cô th nhiều hộp sọ nhỏ hơn, khung xương nhỏ hơn.
Tr vẻ…… là trẻ con.
Hồn đèn trong tay vì nhiên liệu kh đủ, dường như lại yếu vài phần, chỉ thể chiếu sáng được một phần kh gian cực kỳ hạn chế.
Trong tầng hầm tối tăm, Mâu Tiểu Tư lòng mang sợ hãi và bất an, cố gắng dán sát tường một bên dò xét về phía trước.
Chỉ chốc lát, phía trước cô xuất hiện một cái bệ thờ hình tròn, dường như trên đó đổ m thi thể.
Bước chân Mâu Tiểu Tư cứng lại, cô nhận ra, đó là quần áo của “ trốn thoát”.
Trong đó một cô bé mặc quần yếm màu vàng, lúc mới vào phó bản còn đứng bên cạnh cô.
Những t.h.i t.h.ể này là lúc nào, lại là bị ai vận vào, lòng bàn tay Mâu Tiểu Tư đầy mồ hôi lạnh.
Ngay đúng lúc này, trong bóng đêm, đột nhiên truyền đến một tiếng cười khàn khàn vô cùng âm trầm.
Một bàn tay to lớn bỗng dưng bắt l vai cô, đồng thời hô lớn: “Chuột bắt được mèo con nha.”
【 Chỉ số SAN -5! 】
【 Chỉ số SAN -10! 】
Mâu Tiểu Tư sợ đến mức vai run lên, l tơ trên lập tức dựng đứng, trái tim gần như muốn ngừng đập.
Toàn thân như bị một tấm mạng nhện lớn và chắc c bao vây, quấn chặt l, kh thể hô hấp.
Cô nắm chặt cây búa trong tay, chậm rãi quay đầu lại.
Một khuôn mặt cười tươi sáng lọt vào tầm mắt cô.
“Hô……”
“Xin lỗi, dọa đến , chỉ là muốn đùa một chút thôi.”
Nam sinh đeo kính gọng đen gỡ bỏ nụ cười, lập tức thay bằng một giọng ệu châm chọc.
“……”
Mâu Tiểu Tư đứng đơ tại chỗ, trầm mặc hai giây.
“Ê! kh chứ……” Nam sinh đeo kính th cô ngây , vội vàng xua tay hỏi.
“Tốt nhất nên cẩn thận một chút, thề, lần sau sẽ g.i.ế.c .” Mâu Tiểu Tư cầm hồn đèn, sắc mặt tái nhợt, răng hàm sau cắn vào nhau kêu ken két.
Cô nhận ra trước mắt, chính là nam sinh đeo kính đã đề nghị tổ đội dưới gốc cây lớn ở cánh đồng trước đó.
“Đừng kích động vậy chứ, chân trước vừa vào căn mật thất ngầm này, sau lưng liền theo tới, nếu nói bị kinh hãi trước hết là , tin kh.”
Giọng nam sinh đeo kính kh cao, nhưng rõ ràng và chắc c, thể th này mang vài phần ngạo khí.
Mâu Tiểu Tư bản năng phản cảm đàn trong ngoài kh đồng nhất này, ngữ khí nói chuyện cũng thay đổi.
“ kh tin, đây là trò chơi trốn tìm, kh chuyện gì chạy loạn khắp nơi chạy đến chỗ này làm gì? Những nằm trên tế đàn kia là đồng đội bị hại c.h.ế.t ?”
“Ê ê ê, đừng nghe Baileys bịa đặt vài câu, liền ngậm m.á.u phun đổ oan lên a, m kẻ pháo hôi cấp một kia, muốn làm đồng đội còn khinh thường đ.” Nam sinh đeo kính dùng giọng ệu cà lơ phất phơ nói.
“Baileys lại là ai?” Mâu Tiểu Tư hơi nhíu mày.
“Baileys cũng kh quen biết a, xem ra kh trong tổ chức.” Ý vị trào phúng trong giọng nói của nam sinh đeo kính càng rõ ràng hơn.
“Cô chính là mặc đồ thể thao màu x lam, c khai gây khó dễ cho trước mặt mọi , nói đến, cô cũng coi như là thành viên cũ của câu lạc bộ Nắng Gắt, và cô luôn kh hợp nhau, cho nên cô bôi nhọ cũng bình thường, biết, thành viên câu lạc bộ Nắng Gắt và c hội Sóng Triều chạm mặt nhau thường xuyên là như thế.”
“ kh, vậy còn thích cô , bởi vì và cũng kh hợp nhau.”
Mâu Tiểu Tư đẩy ra, giơ hồn đèn, tự tiếp tục về phía trước.
“Kh đâu kh đâu, chỉ vì dọa , liền tức giận đến vậy ? đáng kh chứ, chỉ đùa một chút thôi mà.” Nam sinh đeo kính theo phía sau cô, dường như kh hiểu lắm vì cô lại tính khí lớn như vậy.
Mâu Tiểu Tư dừng bước, cô quay đầu lại, bỗng nhiên túm chặt cổ áo nam sinh đeo kính, kề sát nói.
“Chỉ đùa một chút thôi? cuối cùng nói với câu này là bạn học cấp hai của , sau đó xương sườn bị đánh gãy, cằm khâu 7 mũi.”
Nam sinh đeo kính th cô đột nhiên bùng nổ, vội vàng giơ hai tay lên, vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Được được , kh so đo với con gái như vậy, lần sau kh đùa với nữa là được.”
Mâu Tiểu Tư trừng mắt , cố gắng chịu đựng cơn tức giận.
Cái gì gọi là kh so đo với cô gái như cô, đàn này làm thế nào mà mỗi câu nói đều dẫm trúng ểm cấm của cô.
“Ph!”
Đúng lúc này, hướng cầu thang đột nhiên truyền đến tiếng cửa bí mật đóng lại, sau đó, một tràng tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Lại đến!
Trong lúc Mâu Tiểu Tư luống cuống tay chân, nam sinh đeo kính đã dẫn đầu thoát ra, ngược lại chế trụ cổ tay cô, thấp giọng nói: “Đi theo , nơi này quen thuộc hơn .”
Kh cần giải thích, Mâu Tiểu Tư bị đưa đến sau đống tạp vật ở một góc sát tường, lẳng lặng ẩn nấp.
“Mau tắt đèn của .” Nam sinh đeo kính hạ giọng nói.
“Tắt thế nào.” Mâu Tiểu Tư luống cuống tay chân nghịch nửa ngày, phát hiện hồn đèn này căn bản kh c tắc hay nút bấm gì, hơn nữa thổi thế nào cũng kh tắt được.
“Đặng đặng đặng……”
Tiếng bước chân trên cầu thang càng lúc càng gần.
Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Mâu Tiểu Tư trực tiếp thu hồn đèn vào th vật phẩm.
Ngay trước khi Vu sư áo đen bước xuống cầu thang, ánh sáng trong phòng cuối cùng cũng rút lui trở về trong bóng tối.
Thay thế, là một chiếc hồn đèn mới trong tay Vu sư áo đen.
Hồn đèn được treo ở giữa phòng, ánh sáng ấm áp màu đỏ tươi giống như một chiếc đèn chiếu nhỏ, chỉ hơi hơi chiếu sáng kh gian bệ thờ kia.
Vu sư áo đen mặc một chiếc áo choàng đen cỡ lớn, khuôn mặt ẩn trong áo choàng, chỉ lộ ra một đôi tay thô ráp như da cây tùng già.
Sau khi treo xong hồn đèn, hơi cúi đầu, vừa lúc th trên mặt đất, xuất hiện một chuỗi dấu chân m.á.u chưa khô.
Dấu chân này, trước đó qua còn chưa .
Vu sư áo đen so sánh với chân , dấu chân trên mặt đất rõ ràng nhỏ hơn nhiều, hình thể chủ nhân dấu chân cũng rõ ràng nhẹ hơn.
vào mật thất?
cảnh giác lên, ánh mắt theo dấu chân máu, chậm rãi chuyển đến gần đống thùng tạp vật trong góc.
Dấu chân biến mất ở chỗ đó.
Mới vừa trở về, liền phát hiện hồn đèn ở cầu thang kh sáng.
Hồn đèn kh bị hỏng, cũng kh hết nhiên liệu, mà là trực tiếp biến mất, như thể bị ta bẻ xuống một cách thô bạo.
Nhất định là lợi dụng lúc kh chú ý, lẻn vào!
“Keng!”
Vu sư áo đen rút ra một th kiếm bạc dính m.á.u từ phía sau bệ thờ, xoay chằm chằm dấu chân máu, từng bước một, kh nh kh chậm về phía góc tường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.