Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác

Chương 293: Thuyền Ma Bắc Hải (12)

Chương trước Chương sau

Mâu Tiểu Tư bị Nghiêm Quân Trạch đẩy ngã xuống đất.

ta cúi xuống, ngón tay khẽ đặt lên cổ cô, thăm dò mạch đập. Quả nhiên phát hiện hơi thở cô hỗn loạn, mạch đập càng lúc càng nhảy chậm.

bất ngờ kh.”

Nghiêm Quân Trạch xắn tay áo cô lên, l ra một chiếc hộp da đặt trên mặt đất. ta dùng răng cắn nắp thiếc của lọ thủy tinh, phun ra theo thói quen, dùng ống tiêm mới hút chất lỏng, chọc mạnh vào cánh tay Mâu Tiểu Tư, kim tiêm đ.â.m vào một cách dứt khoát.

Tiếp theo, cứ cách vài phút, Nghiêm Quân Trạch đều lặp lại thao tác này một lần, cho đến khi tất cả lọ thủy tinh trong hộp da được tiêm hết, ta mới dừng tay.

“Kh c.h.ế.t được, thì coi như ngươi mạng lớn. Bất quá nhiều liều thuốc như vậy, dù ngươi kh c.h.ế.t được, chỉ sợ cũng…” Phế , ta kh nói hết, nhưng thần sắc lộ ra sự lãnh đạm. Một loại lãnh đạm xa lạ khiến ta rùng .

Mâu Tiểu Tư bỗng nhiên cảm th cơ thể lạnh, cô liên tục run rẩy, toàn thân mất hết sức lực, chỉ đầu ngón chân là nóng. Cơn nóng đó đôi khi sẽ di chuyển lên đầu, đốt cháy thái dương, khi lại kéo co ruột, dạ dày, tim cô. Đau đớn đến tột cùng.

Cảm giác buồn nôn mãnh liệt dâng lên từ bụng, răng cô lạnh toát, bắt đầu kh nhịn được vừa ho vừa nôn mửa. Chất vàng nhầy chảy xuống cằm cô. Cô muốn ngăn chặn tất cả những thứ c.h.ế.t tiệt này, nhưng cô kh thể ngăn được.

“Ngươi cho ta… cái gì…”

“Ngươi muốn hỏi ta tiêm cho ngươi cái gì ?” Nghiêm Quân Trạch cất hộp da, “Kỳ thực cũng kh gì, chỉ là một loại mê huyễn tề thôi, kh là loại độc dược chí mạng.”

Mê huyễn tề?

Cảm giác lạnh lẽo nhảy vọt dọc theo xương sống, cả Mâu Tiểu Tư như bị cuốn vào lốc xoáy.

Nói trắng ra chẳng là cái loại mà nghề nghiệp tà ác thường dùng, thứ khiến con nghiện cả về thể chất lẫn tâm lý .

Tại lại tiêm cái này cho

Ý thức Mâu Tiểu Tư dần mơ hồ, đầu nặng trịch, cô cúi cố gắng bò dậy, nhưng hai chân hai tay dường như đã ngâm lâu trong đầm lầy ẩm ướt và mục nát. Cô rên rỉ lại ngã xuống, ăn một miệng cát, lẽ còn sâu. Giống như gián biển hay thứ gì đó, cô cũng kh thể biết được.

Giờ phút này, khuôn mặt Nghiêm Quân Trạch trong mắt cô méo mó, vặn vẹo, cằm kéo dài như một yêu quái biến hình, giống như tội phạm trong phim truyền hình.

“Biết khống chế não là gì kh?”

Nghiêm Quân Trạch cô, đứng từ trên cao.

“Mỗi một quản lý cấp cao của các tổ chức lớn, đều được bồi dưỡng từ nhỏ. Họ bắt buộc là nhân viên nội bộ, là nghe lời, kh thể muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm.”

“Bị hạ thuốc từ nhỏ, bị tẩy não đều là chuyện bình thường. Một số đứa trẻ được chọn lựa, sẽ bị cha mẹ ruột bán cho những tổ chức này, sau đó được bồi dưỡng trưởng thành để trở thành những con rối dễ dàng bị khống chế não hơn.”

“Ngươi biết những đứa trẻ đó trải qua những gì kh?”

“Họ ở độ tuổi đủ nhỏ, trải qua đủ nhiều tổn thương thời thơ ấu, mà những tổn thương này đều là do con tạo ra, cố ý tạo ra một cách hệ thống nhiều rối loạn nhân cách, nhằm khiến họ nói gì nghe n.”

“Đây chỉ là một loại thủ đoạn chính trị.”

“Ta bắt đầu bị tiêm loại mê huyễn tề này từ năm 5 tuổi. Cảm giác thật kh dễ chịu kh?”

Nghiêm Quân Trạch lải nhải bên tai cô.

“Cho đến khi trưởng thành phát hiện ra sự thật, cũng kh còn sự lựa chọn nào khác. Hoặc là tự kết liễu sinh mạng để được giải thoát, hoặc là ngoan ngoãn nghe lời…”

“Mọi thứ đều đặt lợi ích gia tộc lên trên hết, kh thể sở thích của riêng . Những đứa trẻ như ta, chẳng qua chỉ là vật hy sinh của đại gia tộc mà thôi.”

Đáng tiếc, giờ phút này, tai Mâu Tiểu Tư đau đớn khó tả, căn bản kh nghe rõ Nghiêm Quân Trạch đang nói gì.

Cô cảm giác một vạn con ve sầu bay vào đại não cô, lớp lớp đẻ trứng bên trong, sau đó nháy mắt vũ hóa, kêu gào ên cuồng. Tiếng ve râm ran áp đảo mọi âm th khác, ồn ào đến mức dù kh làm gì, cô vẫn cảm th đại não đang hoạt động quá tải.

Thật kinh tởm, thật kinh tởm.

Dạ dày trống rỗng của cô quặn thắt, bên trong mí mắt giật liên hồi.

Nước bọt chua lè tích tụ bên mép, đầu choáng váng đến mức kh chịu nổi.

Cô thậm chí còn tự hỏi đây rốt cuộc là loại mê huyễn tề gì, một chút sung sướng cũng kh , chi bằng cứ c.h.ế.t quách còn hơn.

Mâu Tiểu Tư lục lọi kho vật phẩm của hết lần này đến lần khác, nhưng cô kh biết thứ gì thể giảm bớt loại đau khổ này. Vì thế, cô chỉ thể cố nhịn cảm giác buồn nôn, tự ép nh chóng thích ứng, quen thuộc với nó.

Cảm giác này tồi tệ vô cùng.

Điều tồi tệ hơn là, trời lại đổ mưa.

Biển sâu rung chuyển, tiếng ngạt thở vang vọng trong cổ họng. Mâu Tiểu Tư cảm th như biến thành một loại thực vật nào đó, bãi cát dần trở nên lầy lội, cơ thể cô đang chìm xuống.

“Mưa lớn sắp đến, nơi này lẽ sẽ bị bao phủ mất, ta .” Nghiêm Quân Trạch nói xong câu chuyện của , xách hộp da lên, tính toán bỏ mặc Mâu Tiểu Tư một ở đây.

Mắt bóng dáng đối phương càng lúc càng xa.

Ngón tay Mâu Tiểu Tư khẽ động.

Mắt cô đau, lập tức bắt đầu chảy nước mắt theo phản xạ sinh lý, mồ hôi lạnh cũng theo đó mà tuôn ra. Bất quá, cuối cùng cô cũng tìm được một viên thuốc nuốt vào, hoãn lại được một chút hơi thở. Mặc dù toàn thân vẫn mềm nhũn kh sức lực, nhưng cô vẫn gượng ép đứng lên, lảo đảo đứng vững. Cô phát hiện căn bản kh thể thẳng được.

Lượng thuốc được tiêm vào cơ thể thực sự quá lớn, độ tinh khiết lại quá cao.

Mặc dù là vạn năng dược, cũng kh thể dễ dàng làm giảm bớt loại liều lượng này.

“Ầm ầm ”

Mây đen ngưng tụ trên mặt biển, dày nặng như những lớp màu xám chồng chất lên nhau. Sấm sét ầm ầm nơi xa, kh khí áp lực.

Bỗng nhiên, một tiếng nước chảy rầm rầm vang lên bên bờ, một đám sinh vật đen kịt từ trong nước chui ra. Đó là một loại quỷ thủy thi tr giống khỉ, thường được ta gọi là “Khỉ nước”, nghe nói là do oan hồn dưới nước biến thành. Loài sinh vật này nh nhẹn dị thường, bốn tai tay dài, hai mắt đỏ tươi, toàn thân mọc đầy l xám, còn chổng m.ô.n.g to ra. Th trời sắp mưa lớn, hàm lượng oxy trong biển loãng, lũ Khỉ nước chuẩn bị lên đảo nhỏ này tá túc một lát.

Theo sự xuất hiện đột ngột của Khỉ nước, trên bãi cát lập tức truyền đến một cảm giác áp bức cực mạnh. Nghiêm Quân Trạch vừa đến mép nước, còn chưa kịp rời , đã bị nhóm Khỉ nước miệng lưỡi và móng vuốt sắc bén này nhào tới phủ kín .

“Ngao ngao ngao ” Khỉ nước phát ra một tràng tiếng kêu rợn . Chúng tính c kích cực cao, ý thức lãnh địa mạnh, vừa th con liền bầy đàn nhào tới, hét chói tai vừa cắn vừa cào.

Mâu Tiểu Tư th cảnh tượng đó, hít một hơi lạnh. Cô cách một khoảng xa, trước mắt nhòe nhoẹt, chỉ hình dáng mờ ảo của đàn khỉ. Kh biết qua bao lâu, động tĩnh bên bờ đột nhiên nhỏ dần, cô cảm th một trận bất an.

Lúc mới bắt đầu, cô còn nghe th một vài tiếng nổ mạnh và tiếng đánh nhau, nhưng dần dần, Khỉ nước chui ra từ trong nước càng ngày càng nhiều. Từng bóng đen nhảy nhót lung tung trên đá ngầm, trên bãi cát, bao phủ hoàn toàn Nghiêm Quân Trạch.

còn sống kh?

Sự bất an trong lòng Mâu Tiểu Tư tăng lên.

Cô kh biết tâm trạng hiện tại là gì. Cô vừa sợ tồn tại, lại vừa sợ chết. Nếu chết, thì mục tiêu c kích tiếp theo của Khỉ nước thể sẽ là cô.

Nhưng ều kỳ lạ là, m con Khỉ nước rõ ràng th cô, gãi gãi mặt, nhưng lại kh thể hiện ý định c kích hay xua đuổi cô. Chúng một lát quay đầu , ngồi xổm trên đá ngầm nghỉ ngơi, ăn cá, xoa chân.

lẽ là hơi thở trên Mâu Tiểu Tư quá yếu, nửa sống nửa chết, hoặc cũng thể là cô nhiễm hơi thở quỷ dị. Tóm lại, cô cứ như vậy bình yên vô sự qua mười phút. Lũ Khỉ nước lần lượt nhảy xuống Biển Đen, bùm bùm như thả bánh trôi, biến mất dạng.

Cho đến lúc này, gan Mâu Tiểu Tư mới lớn lên. Cô vận động bước chân, từng bước một về phía bờ. Trong quá trình này, hai chân cô liên tục run rẩy, như thể bị thương ở đùi, lại vô cùng khó khăn, dường như thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.

Dược hiệu của mê huyễn tề thường khiến tim cô đột nhiên nh lên, đột ngột dừng lại, cảm giác đó kéo dài một lát, lại chậm lại. Cơn co rút thỉnh thoảng ập đến, kèm theo cảm giác buồn nôn mãnh liệt, khó thở. Cô ngạnh chịu đựng cảm giác ghê tởm đến bờ, ở đó th một bóng cũng thoi thóp tương tự, trên dính đầy m.á.u đen, tình huống kh khá hơn cô là bao.

“Ha ha ha…”

Đối mặt với cảnh tượng hoang đường này, Mâu Tiểu Tư muốn cười, cuộc sống quả thực còn trêu ngươi hơn cả kịch. Nhưng vừa cười, cô đột nhiên dừng lại, một ít chất nôn tràn ra miệng. Cô đỡ đầu gối, móc ngón tay vào cổ họng để nôn ra một lúc, cảm th thực sự kh còn gì để nôn nữa, mới đứng dậy, lại gần bóng trên mặt đất.

Khuôn mặt Nghiêm Quân Trạch bị sóng biển chồng chất, gợn sóng như tàn ảnh. Tàn ảnh kh ngừng khuếch tán, vặn vẹo, rách nát, làm khuôn mặt ta thoạt lúc giống Phán Quan, lúc giống Nghiêm Quân Trạch.

Bất quá, Mâu Tiểu Tư lúc này chẳng quan tâm là ai.

tới, đẩy tay xua những con Khỉ nước kh tồn tại xung qu, dường như chính cũng hóa thân thành oan hồn c.h.ế.t đuối dưới nước, cùng với đàn khỉ nhào lên bóp cổ kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-293-thuyen-ma-bac-hai-12.html.]

Đại não đau nhói như bị kim châm, tiếp theo là cảm giác choáng váng khó tả. Mâu Tiểu Tư đã nổi ên thật sự, bất chấp cơn đau trên , mặt đ lại dùng hết toàn lực. Bộ dạng lúc này của cô tr vô cùng đáng sợ, giống như một dã thú khát máu. Lúc này, dưới thân cô nói câu gì đó, Mâu Tiểu Tư kh nghe rõ, cũng kh muốn nghe, trực tiếp khiến câm miệng.

Sức lực dùng hết, cô liền nằm vật xuống.

Dược hiệu dường như đã phát tác, như sóng biển xao động trong cơ thể.

Theo từng nhịp thở, cô dần dần quên chính , lại lâm vào trạng thái mơ hồ. Cảm giác này vô cùng tệ, trong cơ thể như bị rót vào một khối băng cứng kích thước tương đương, khiến cô hoài nghi cơ thể rốt cuộc ấm lên được nữa kh.

…… ……

Mây đen dần dần chất chồng trên chân trời.

Hình như là trời kh cẩn thận đánh đổ lọ mực nước, vạn vật đều xám xịt.

Theo hàn khí xoay tròn, trên chân trời, một chiếc phi hành khí hình dạng cá bay dần dần tiến lại gần.

Thân máy mượt mà nh chóng dừng lại giữa kh trung, tr vẻ khẩn cấp.

Tiếng tít vang lên, cửa xoay mở về phía trước, Nghiêm Quân Trạch nhảy xuống từ chiếc cá bay.

“Mâu Tiểu Tư?”

ta qu bãi cát trước mắt, trong đầu “ong” một tiếng, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Gió lạnh vù vù, bước nh qua, nâng vai Mâu Tiểu Tư dậy, nhẹ nhàng, kh dám dùng sức, giống như đối xử với một khối thủy tinh dễ vỡ.

Trời ạ.

Vẫn còn thở, còn sống.

Hơi thở đang nghẹn trong lồng n.g.ự.c Nghiêm Quân Trạch cuối cùng cũng thoát ra.

Chợt, về phía cánh tay cô, trên đó x tím lốm đốm toàn là lỗ kim dày đặc, và cả cổ nữa. lại trạng thái của Mâu Tiểu Tư, hai ều cộng lại, Nghiêm Quân Trạch giật toàn thân.

“Đáng chết!”

Nghiêm Quân Trạch bế cô lên, dựa vào lòng , âm ệu nặng nề gọi tên cô. Kết quả, đầu Mâu Tiểu Tư theo động tác của rũ xuống vô lực sang một bên, lại là một sự yếu ớt hiếm th.

“Toàn thân lại lạnh như băng thế này, rốt cuộc đã tiêm cái gì.”

Bất kể là cái gì, nhiều lỗ kim như vậy, liều lượng lớn như thế, khẳng định kh chuyện tốt. Còn sống sót đã là một kỳ tích.

“Ngươi biết ta tìm ngươi bao lâu kh.”

thể phản ứng một chút kh.”

Trong lòng Nghiêm Quân Trạch dâng lên một cơn đau dài, như bị kim châm. nhắm mắt, l khăn l ra, vặn mở một lọ nước làm ướt, sau đó lau mặt cho cô từng chút một, kh hề ghê bẩn.

Mâu Tiểu Tư mơ mơ màng màng kh nhịn được nức nở một tiếng.

Nghe tiếng rên rỉ này của cô, Nghiêm Quân Trạch bỗng nhiên rung động trong lòng, như thể trái tim bị ta vặn một cái: “Đau? Đau chỗ nào?”

Cái đầu l xù dụi vào trước n.g.ự.c .

Mâu Tiểu Tư lại im lặng.

Sắc mặt Nghiêm Quân Trạch tối sầm lại, nhặt lọ thủy tinh rơi vãi trên bãi cát bên cạnh, hồi lâu, chút hoảng hốt.

Đây là… Mê huyễn tề.

Cái này từ đâu ra?

Đối với thứ này, Nghiêm Quân Trạch quá quen thuộc, bởi vì loại dược tề gây nghiện mạnh này là thứ mà gia tộc họ Nghiêm dùng để khống chế những “ ngoài” đó.

cũng là sau khi trưởng thành, mới được Nghiêm Giai Nùng cho th thủ đoạn này. “Dược tề Rhine” là dược phẩm do tổ tiên họ Nghiêm tạo ra, đã được lưu truyền trong gia tộc họ Nghiêm đến nay m chục năm, trên đời căn bản kh thuốc giải. Ngay cả trưởng lão trong gia tộc nhiễm thứ này, cũng chỉ thể ngoan ngoãn nghe lời.

Trên thế giới vô số loại thuốc thể giải quyết cơn nghiện về thể chất, nhưng kh thuốc nào thể giải được cơn nghiện trong lòng. Loại dược phẩm này, ngoài các đại gia tộc và tổ chức tà ác lớn của họ, cũng đang được sử dụng phổ biến. Chẳng qua, mỗi nhà dùng c thức phối chế kh giống nhau thôi.

Thậm chí, trong bí cảnh cũng đủ loại dược tề tương tự được bán, nhiều chơi còn ưa thích thứ này. lẽ thể chất vượt trội hơn thường thể giúp chơi giảm thiểu nguy hại đến mức thấp nhất, nhưng nói chung, thứ này kh đồ tốt. Một khi dính vào, liền kh khác gì xuống mười tám tầng địa ngục.

Vài ngày kh chạm vào, sẽ khiến ta sống kh bằng chết.

“Liều lượng lớn như vậy, đã kh lượng gây nghiện, mà là lượng gây chết.”

Tim Nghiêm Quân Trạch đập thình thịch vài cái.

Máu toàn thân ta dường như chảy ngược.

ta hoảng sợ ôm chặt trong lòng, cằm áp sát vào tóc Mâu Tiểu Tư: “Kh , kh , lại kh là kh thể giải quyết được.”

Nghiện thì đã .

Chẳng là mê huyễn tề , cùng lắm thì cung cấp cho cô cả đời.

Sống ít m năm cũng kh quan trọng.

Hạt mưa lất phất rơi xuống, trong trời đất dường như treo lên một bức rèm châu.

Sắc mặt Mâu Tiểu Tư trắng bệch, mồ hôi lạnh nhễ nhại. Nước mưa đánh vào cô, nặng trĩu như những viên sâu bám trên da thịt, kh biết còn tưởng cô nổi hết da gà. Cô gần như đã bị hành hạ đến chết.

Cảm giác lạnh nóng luân phiên kh hề dễ chịu.

Gò má Mâu Tiểu Tư ửng hồng, hai mắt khép hờ, đầu gục trên n.g.ự.c , như đang tìm một chỗ chống đỡ, dựa vào ta thở dốc nhẹ. Hơi thở phả ra từ mũi nóng rực như lửa.

Cô nghiêng đầu, oà một tiếng lại nôn ra một đống chất lỏng nhầy nhụa, phun đầy Nghiêm Quân Trạch. Sau đó, sắc mặt toàn thân cô bắt đầu nóng lên.

Cơ thể Nghiêm Quân Trạch cứng lại một chút, nhưng vẫn nhân nhượng cúi xuống, để vai cho cô tựa đầu.

Vỗ vỗ lưng cô một cách trấn an, sau khi chậm rãi lau sạch vết bẩn bên mép cô, Nghiêm Quân Trạch bế xốc cô lên.

“Ta đưa ngươi .”

Gió mưa lớn, khi ngang qua t.h.i t.h.ể trên mặt đất, bước chân Nghiêm Quân Trạch kh hề dừng lại. Trở lại phi hành khí, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh. Trong kh gian kín mít, l chăn ra quấn Mâu Tiểu Tư thành một cái sâu l, đút cô uống chút nước.

ta tiện tay thiết lập chỉ dẫn trên màn hình ều khiển, chiếc cá bay khởi động chậm rãi, phá vỡ màn mưa, tự động bay về phía chân trời mênh m.

Mâu Tiểu Tư bị thương, nhưng nhiệm vụ phó bản vẫn tiếp tục.

Phán Quan c.h.ế.t trên bãi cát vô d ở Bắc Hải, hai chiếc thuyền hải tặc thì trôi theo gió giữa biển rộng.

May mắn thay, sáu tiếng đồng hồ sau, con thuyền thành c đến bờ bên kia, trao đổi xong vật tư.

【 Đinh, Tiểu Dương trầm mặc, chúc mừng ngài đã hoàn thành thành c nhiệm vụ chủ tuyến ‘Thuyền Ma Bắc Hải’: An toàn áp giải vật tư trên thuyền, đến địa ểm mục tiêu. 】 【 Đang tiến hành kết toán phần thưởng cho ngài… 】

【 Đạt được Linh Tệ thưởng: 20000. 】 【 Đạt được Kinh nghiệm giá trị: 80% (ngươi đã kích hoạt Giới Hạn Đoàn Kết, chơi trong đội lượt này, Kinh nghiệm giá trị tăng gấp đôi) 】 【 Đạt được Tích phân: 300. 】 【 Phó bản nhiều cấp S “Thuyền Ma Bắc Hải” th quan thành c, chơi thể thoát ly bí cảnh bất cứ lúc nào. 】

……

Mà cho đến lúc này, Mâu Tiểu Tư vẫn còn trong cơn hôn mê.

Mất cảm giác với thế giới bên ngoài.

Lần nữa tỉnh lại, đã là chuyện của lâu sau đó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...