Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác
Chương 298: Gặp mặt
“Tiểu Tư…” Cách ván cửa, một tiếng khẽ, Baileys ở ngoài phòng nhắc nhở: “Tả Nhiên sắp về .”
Vừa nghe đến tên Tả Nhiên, Mâu Tiểu Tư quả thực như bị bàn ủi nóng chạm vào, giống như một con mèo xù l, ném Nghiêm Quân Trạch lại, nhảy vọt ra ngoài.
Bóng lưng kia tr như một đứa trẻ được thả cơm, hận kh thể vừa nhảy vừa chạy.
kh biết còn tưởng rằng dưới chân cô gắn lò xo.
Nghiêm Quân Trạch thần sắc lạnh nhạt ngẩng đầu, thái độ này của Mâu Tiểu Tư khiến cảm th chán nản sâu sắc, phảng phất trọng lượng của trong lòng cô còn kh bằng một phần mười của Tả Nhiên, giống như một kẻ ngốc.
Nhưng đã chuẩn bị tâm lý tốt , đành nuốt xuống một ngụm ác khí, trên mặt vẫn giữ nụ cười chẳng hề để ý, nụ cười đó tr ít nhiều cũng chút đáng sợ.
Baileys th thế mà còn cười được, thầm nghĩ Nghiêm Quân Trạch này quả kh loại dễ đối phó, tám phần là đến qu· r·ối, liền bất đắc dĩ khuyên nhủ: “ nh , Tiểu Tư khó khăn lắm mới về một chuyến, theo làm gì cho rắc rối, nhất định làm cho tiểu viện này gà chó kh yên mới vui .”
Nghiêm Quân Trạch nghe lời này, muôn phần kh thể lý giải logic của Baileys: “Cô đã biết, tại kh giúp ?”
đã giúp Baileys kh ít việc, hai nói gì cũng là bạn bè, cho dù kh mối quan hệ với Mâu Tiểu Tư, Baileys cũng nên đứng về phía mới .
“Ôi, đâu Hồng Nương, se duyên.”
Nếu kh bạn bè, còn lười nói nhảm với đ.
“ nói chuyện kh dễ nghe, dứt khoát nói rõ cho một lần luôn .” Baileys niệm tình quen biết của hai , ngữ khí đã ôn hòa lại khắc chế, “ đừng trêu chọc Mâu Tiểu Tư, cô chẳng hiểu gì cả. Chẳng lẽ cho rằng cô bằng lòng hồ đồ với một phen là thể thích .”
“Vậy cô ý gì?” Nghiêm Quân Trạch tức giận bĩu môi, đột nhiên th khó chịu, lời Baileys nói kh câu nào thích nghe.
Baileys: “Hai kh hợp, dưa hái x kh ngọt, cần gì cứ miễn cưỡng?”
“À, cô hợp với quỷ, dựa vào cái gì đến lượt thì lại kh hợp.”
Nghiêm Quân Trạch thầm nghĩ là một sống sờ sờ, chẳng lẽ kh mạnh hơn quỷ ? Vì những bên cạnh cùng Baileys cứ nhất định nói bọn họ kh hợp, thật sự kh nghĩ ra.
Baileys vô cùng thản nhiên khách quan nói: “Tóm lại Tả Nhiên hợp hơn , đừng lún quá sâu. Tình yêu cần nhiên liệu, hai các lẽ thể nảy ra tia lửa, nhưng sẽ kh cháy bền lâu, cô cũng sẽ kh thích .”
Thái độ Nghiêm Quân Trạch vẫn ngang ngược: “ cô biết, nói kh chừng sắp thích , chỉ cần cố gắng thêm một chút...”
Nghiêm Quân Trạch là sĩ diện, vì Mâu Tiểu Tư kh tiếc mặt mũi, cảm th kết cục xấu nhất cũng chỉ là như vậy, còn thể tệ hơn .
“Kh thể nào, với tính cách của cô , thật sự thích một khẳng định sẽ chủ động tấn c, cho dù kh xác định, đều sẽ tự nghiệm chứng. cứ quấn l cô chơi đùa với cô , chờ cô tỉnh táo lại thì kết quả vẫn như cũ.”
Kh đối lập sẽ kh tổn thương.
Baileys cho rằng, Mâu Tiểu Tư tuy tùy ý làm bậy, nhưng bản thân sẽ kh bị thương, Nghiêm Quân Trạch ở bên trong đảo đảo lại, bị thương sẽ chỉ là và Tả Nhiên.
Nếu đã như vậy, còn kh bằng đừng đến gây rối, làm đến cuối cùng mọi ngay cả bạn bè cũng chẳng còn làm được. Cô cũng là vì Nghiêm Quân Trạch mà tốt.
Thế nhưng Nghiêm Quân Trạch đã kh còn nghe lọt những lời biện bạch này, quyết tâm kh tiếc mọi thứ thử xem. Kh thử làm biết kết quả, tình cảm của thành khẩn mà vô sỉ, thậm chí mang theo sự ngây thơ kiểu "kh đ.â.m nam tường kh quay đầu lại", càng muốn một con đường tới cuối.
Huống hồ trong lòng còn sinh ra ý niệm âm u khác, thật sự kh được, thì dẹp Tả Nhiên cái gì cũng kh cầu, chỉ mong Mâu Tiểu Tư thật lòng với .
Baileys th Nghiêm Quân Trạch như vậy, biết lời khuyên can tận tình của là vô ích, kh thể giao lưu tiếp nữa, kh khỏi lắc đầu thở dài. Cô quyết định từ giờ phút này bắt đầu, một bước kh rời chằm chằm Nghiêm Quân Trạch, để phòng ra tay với Tả Nhiên.
……
Mâu Tiểu Tư vốn muốn trong viện chờ Tả Nhiên, nhưng bước chân lại kh nghe theo lệnh, càng càng nh, thẳng ra khỏi cửa hàng, ra đường lớn. Cho đến khi th kia, cô mới dừng bước, cùng nhau.
Cô cẩn thận Tả Nhiên, cảm th thật kỳ cục. Sự chột dạ cũng quên , chuyện hơn mười ngày kh về cũng quên , Nghiêm Quân Trạch lại càng quên sạch sẽ. Bất quá cô kh quá để ý chuyện này.
lẽ Tả Nhiên đối với cô mà nói, là bầu trời đột nhiên rơi xuống, thời gian lâu dễ dàng khiến ta xem nhẹ, trở thành ều đương nhiên. Cô cảm th Tả Nhiên là của cô, mặc kệ xảy ra chuyện gì đều sẽ chờ cô tại chỗ, cho nên cô kh sợ hãi, ít nghĩ Tả Nhiên thể sẽ buồn.
lẽ đây là chân lý thường tình, càng dễ dàng đạt được, càng kh biết quý trọng. Chẳng qua Mâu Tiểu Tư hiện tại còn chưa thể hiểu rõ đạo lý này, càng kh hiểu tình cảm, nếu kh sau này cũng sẽ kh bị vấp ngã vì chuyện này.
Giờ phút này, Kiều San hai tay xách hai con Quỷ Buồn Ngủ trắng trẻo mập mạp. Vừa Tả Nhiên dẫn cô một c viên, trên cây treo nhiều Quỷ Buồn Ngủ, màu sắc sặc sỡ. Nghe nói những con Quỷ Buồn Ngủ này đang ngủ đ, cần ngủ tốt nhất là m tháng, cho nên cô tạm thời l chúng làm gối đầu cũng hoàn toàn kh vướng bận.
Lúc này th Mâu Tiểu Tư, Kiều San thè lưỡi, nh chóng chuồn . Vì thế trên đường trong nháy mắt chỉ còn lại Tả Nhiên và Mâu Tiểu Tư hai .
Th Mâu Tiểu Tư, phản ứng của Tả Nhiên thể nói là trì độn, giống như vừa tỉnh sau một giấc mơ dài. Hai đều kh tự chủ được tiến lại gần đối phương. Kh đợi Tả Nhiên kịp phản ứng, Mâu Tiểu Tư đã x lên ôm l .
lẽ là bị Nghiêm Quân Trạch khơi gợi, Mâu Tiểu Tư cảm th thỉnh thoảng thể dùng ngôn ngữ cơ thể biểu đạt một chút tình cảm, vì thế cô liền làm luôn.
Tả Nhiên lập tức bị cái ôm này c hãm, dịu dàng ôm lại Mâu Tiểu Tư, còn cảm th kh quá chân thật, giống như trong lòng đang nâng niu một mảnh l vũ, vô cùng cẩn thận.
Đồng thời, lời chưa kịp nói ra, cơ thể đã phản ứng trướcgương mặt , từ má đến vành tai, đỏ rực.
Nhưng nhiệt độ cơ thể của con trong lòng lại ấm áp đến thế.
cảm nhận được.
Vạn sự vạn vật bị ném ra sau đầu, từ khoảnh khắc này, những cảm xúc buồn bã ưu thương ban đầu, bỗng nhiên như thủy triều rút .
Mâu Tiểu Tư ôm eo , chỉ cảm th da thịt xương cốt săn chắc và tràn đầy lực lượng. Mặt cô dựa vào n.g.ự.c , sau khi được ôm an an ổn ổn vài giây, cô nghe th hỏi: “Bị bệnh à?”
Ừm, bị bệnh, nên kh về, kh muốn để th em phát ên.
Mâu Tiểu Tư lời trong lòng, nhưng kh nói ra. lẽ là sợ lo lắng, lẽ là cảm th lúng túng, chỉ nói: “Ừm… việc trì hoãn.”
Tả Nhiên nghe xong tiếng ‘ừ’ này, thần kinh căng chặt cũng được thả lỏng. Mâu Tiểu Tư trước mặt quen thể hiện tư thái cao cao tại thượng, đã sớm thành thói quen, chỉ cảm th cô nét ngốc nghếch đáng yêu, quyết định thuận theo ý cô, dù đủ kiên nhẫn và bao dung.
Cái ôm này phảng phất ma lực nào đó, lòng Mâu Tiểu Tư đều nhẹ bẫng kh biết bay đâu.
Cô nghĩ Tả Nhiên quả nhiên là bến cảng gia đình, và tiểu viện ở đây, cô mới cảm th xa rời thế giới hiện thực, mới thể tạm thời quên những c.h.é.m chém gi·ết gi·ết kia. Đó là nơi duy nhất cô thể trốn tránh ngắn ngủi, cũng cảm th an bình và hạnh phúc.
“Về à?”
Tả Nhiên cười trầm thấp một chút.
Mâu Tiểu Tư thích cười, lúc cười lồng n.g.ự.c hơi rung động, càng cảm th an toàn và thân thuộc, hơi thở của sống.
“ thể nắm tay kh?” Mâu Tiểu Tư lập tức nói.
Tả Nhiên mặt đỏ tai hồng, mặt nóng bừng, khẽ ừ một tiếng, sau đó chủ động nắm l tay Mâu Tiểu Tư.
Hơi ấm lòng bàn tay truyền lại đây, Tả Nhiên nhẹ nhàng nâng niu tay cô, trong lòng ngọt ngào đến quay cuồng, phảng phất niềm vui của lần gặp mặt trước được kéo dài, thậm chí vì khoảng cách mà sinh ra vẻ đẹp.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi này, cũng kh kéo dài quá lâu.
Trở lại tiểu viện, vừa th Nghiêm Quân Trạch đang đầy vẻ nghiền ngẫm chằm chằm , Mâu Tiểu Tư đột nhiên th quái lạ.
Cũng may Nghiêm Quân Trạch tạm thời kh phát tác, th cô và Tả Nhiên, cũng kh quá kích động, cơ hồ là mặt kh cảm xúc. Kh biết ôm tâm tư gì, thế mà tự cho là khách quý, còn trò chuyện qua lại với Baileys. như vậy quả thực giống một con cáo già xảo quyệt, khiến lòng Mâu Tiểu Tư bất an.
Tả Nhiên kh ngờ Nghiêm Quân Trạch sẽ cùng Mâu Tiểu Tư trở về, cảm th ngoài ý muốn, trực giác dự cảm kh tốt, nhưng bởi vì thái độ Mâu Tiểu Tư dành cho lúc nãy, cảm th lẽ suy nghĩ nhiều, liền miễn cưỡng duy trì sự trấn định.
chủ động nặn ra một nụ cười, chào hỏi đối phương: “ cũng ở đây, đã lâu kh gặp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-298-gap-mat.html.]
Nghiêm Quân Trạch đứng tựa vào tường ở xa, cách một khoảng cách nhất định để đánh giá Tả Nhiên, nhưng khi nói chuyện, ánh mắt lại kh hề kiêng dè mà chuyển sang Mâu Tiểu Tư, “Đúng vậy, lẽ ra nên đến thăm từ sớm, nhưng kh thích đến thế giới Quỷ Quái lắm, cứ cảm th khắp nơi âm u trầm trầm, bất quá và Mâu Tiểu Tư lại thường xuyên gặp mặt, đúng kh.”
“……”
Mâu Tiểu Tư trợn trắng mắt, yên lặng kh lên tiếng, ý đồ dùng phương thức này khiến Nghiêm Quân Trạch im miệng. Sau đó, ngay trước mặt , cô lại nắm c.h.ặ.t t.a.y Tả Nhiên, tự nhiên đến kỳ cục.
Cảnh này đã kích thích Nghiêm Quân Trạch nhiều, cười lạnh một tiếng, quả nhiên im miệng, bất quá rõ ràng sẽ kh dễ dàng bỏ qua như vậy.
Tả Nhiên theo bản năng nhíu mày, cảm th lồng n.g.ự.c đang khó chịu.
nắm tay Mâu Tiểu Tư thật chặt, thật chặt. Nghiêm Quân Trạch tính c kích quá mạnh, nhưng Mâu Tiểu Tư kh bày tỏ thái độ, kh muốn nghi thần nghi quỷ, thậm chí cảm th việc hoài nghi Mâu Tiểu Tư là một sự khinh nhờn đối với cô.
Theo sự hòa giải của Baileys, cục diện xấu hổ này cuối cùng cũng miễn cưỡng trôi qua.
Nhưng đến bữa cơm tối.
Nghiêm Quân Trạch lại bất ngờ bu một câu: “ tối nay thể ở lại kh?”
“Làm gì, về căn hộ của mà ngủ .” Mâu Tiểu Tư kh khách khí nói.
Nghiêm Quân Trạch bưng chén, khóe miệng cong lên: “ kh ở, kh quen.”
Giọng vừa dứt, bàn ăn lập tức yên tĩnh.
Sự yên tĩnh quỷ dị.
Kiều San cắn đũa, kh dám lên tiếng.
Mỹ Lạp nh chóng cúi đầu lùa cơm, cơ hồ sắp nghẹt thở.
Baileys há miệng, muốn nói ều gì đó, nhưng nhất thời kh tìm được từ, liền dưới gầm bàn hung hăng đá Nghiêm Quân Trạch một cái, nhưng Nghiêm Quân Trạch vẫn thong dong ngồi đó, bình tĩnh kh chút xao động.
Mâu Tiểu Tư lúc này mới mơ hồ nhận ra đã mắc bẫy, cô cũng kh biết Nghiêm Quân Trạch là cố ý hay vô tình, chút chột dạ liếc Tả Nhiên một cái, “ kh quen cái gì, chỉ ở nhờ thôi, lại kh cùng ngủ chung giường.”
Tuần đầu tiên Nghiêm Quân Trạch vì chăm sóc cô, quả thật kh hề chợp mắt, khi ngủ ở sô pha, nhưng sau này đến tối đều tự giác rời , một phong thái chính nhân quân tử, căn bản kh quá qua đêm.
Mâu Tiểu Tư kh biết chính giải thích như vậy, ngược lại khiến bốn phía càng yên tĩnh hơn.
Lời cô nói trực tiếp chứng thực sự thật mười m ngày nay cô đều ở chung với Nghiêm Quân Trạch.
Nụ cười của Tả Nhiên dần dần ẩn , l một loại ánh mắt bình tĩnh trước cơn sóng lớn Mâu Tiểu Tư.
Sự im lặng chảy xiết trong kh khí.
Chỉ Nghiêm Quân Trạch từ trong đó cảm nhận được một chút vui sướng, thần sắc như thường ăn hết cơm trong chén. Lúc này Tả Nhiên càng thống khổ, lại càng vui vẻ. Nếu thể khiến bọn họ phân liệt như vậy, cũng đỡ động thủ gi·ết Tả Nhiên. Nếu vì Tả Nhiên ch·ết mà Mâu Tiểu Tư hận , thì thật mất nhiều hơn được.
“Đại sảnh căn hộ... bên trong nhiều chơi, giống như trạm nghỉ ngơi vậy.” Baileys th tình huống kh ổn lắm, nh chóng ra giải thích cho Tả Nhiên, “Bên trong m ngàn chơi đ, thể tự do ra vào, Tả Nhiên chưa qua, lẽ kh hiểu lắm, nơi đó chính là chuyên môn dùng để chơi nghỉ ngơi, dưỡng thương.”
“Thì ra là vậy.”
Tả Nhiên gật gật đầu, giống như con cá được thả xuống nước mà thở phào nhẹ nhõm.
tin, cũng thể là lựa chọn tin, l đó để giảm bớt sự lạnh lẽo trên .
“Kh đâu, hết bệnh là được.” Tả Nhiên tựa hồ phát giác ra ều gì, kh ngừng ám chỉ chính , kh cần nghe Nghiêm Quân Trạch nói chuyện, đang ảnh hưởng , đang làm khó chịu, nhưng đại não lại kh cách nào lọc được loại ảnh hưởng này.
Nghiêm Quân Trạch nhàn nhạt nói: “ đương nhiên kh , ngày đêm chăm sóc cô là .”
Những lời này kh âm kh dương.
Ý vị trong đó ngay cả con chim sẻ mổ thóc trên mặt đất cũng nghe ra được.
Baileys ngẩn ra, dưới bàn ên cuồng dẫm Nghiêm Quân Trạch, chỉ thiếu nước giẫm nát chân .
Bang! Mâu Tiểu Tư còn chưa kịp bày ra tài ăn nói, liền nghe bên cạnh tiếng vang, Tả Nhiên đột nhiên ném đũa xuống, nói đã ăn no, sau đó tự rời bàn, ra cửa.
Mâu Tiểu Tư ngẩng đầu, th Tả Nhiên giống như một con chim cô độc mất bạn đồng hành, bóng dáng lạnh lẽo cô đơn, lúc này mới hậu tri hậu giác mà luống cuống.
Cô đang định đứng dậy đuổi theo, tay đặt trên bàn lại bị Nghiêm Quân Trạch đè lại, ánh mắt Nghiêm Quân Trạch mang theo chút áp lực hiểm ác, “ đuổi theo ra ngoài ích lợi gì, muốn giải thích thế nào đây?”
“ làm cái quái gì hãm hại .” Mâu Tiểu Tư tức giận đến thổ huyết, trước kia cô lại kh phát hiện Nghiêm Quân Trạch lại cẩu như vậy.
“Ai hãm hại , nói câu nào sai à?” Nghiêm Quân Trạch một khi trở nên âm tình bất định, cũng thật sự đáng ghét.
Quân tử kh đoạt yêu, hơi chút vẻ gây sự vô cớ, thầm nghĩ, nhưng ta lại kh quân tử.
Mâu Tiểu Tư nháy mắt cứng họng, cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng qua, kh thoải mái mà hất tay: “Được được được, cứ chọc tức , về sau sẽ tránh .”
“ đâu? là tới làm khách, nếu ném ở đây, sẽ kh bao giờ tìm nữa.” Nghiêm Quân Trạch trong tay kh còn gì, lòng cũng theo đó mà trống rỗng một chút.
Mâu Tiểu Tư: “Thích tới hay kh thì tùy.”
Cô cảm th mối quan hệ của và Nghiêm Quân Trạch trước kia quá tốt, lại quá thân cận, dẫn tới hai đều xuất hiện một loại ảo giác.
Nghiêm Quân Trạch trước mặt cô cúi đầu khom lưng, ngày đêm chăm sóc, khiến cô sinh ra một loại cảm giác an toàn khó tả. Loại cảm giác an toàn này sức hấp dẫn trí mạng đối với cô, tựa như độ trung thành một trăm phần trăm của Tả Nhiên và Hữu An.
Đặc biệt là việc đúng cữ đúng giờ ăn nấm, nhu cầu được thỏa mãn hết lần này đến lần khác, cảm giác an toàn của cô đạt đến đỉnh ểm.
Nếu một ngày độ trung thành một trăm phần trăm của Tả Nhiên biến mất, cô còn thể tốt với Tả Nhiên như vậy kh, ngay cả cô cũng kh biết. Nhưng ít nhất trạng thái trước mắt, khiến cô vô cùng thoải mái, tự tại.
Kỳ thật tình cảm của Mâu Tiểu Tư là vô cùng ích kỷ, cho nên bạn bè cô cũng ít, bởi vì cô kh nhiều năng lượng và nhiệt tình để chia sẻ cho bên cạnh, cô càng quen hấp thu. Nhưng về mặt vật chất cô lại hào phóng, vô luận là đàn hay bạn bè, cô đều thể nuôi, cũng kh ngại năng lực đối phương mạnh yếu. Điều duy nhất cô kh chấp nhận được là sự phản bội.
Vừa đuổi theo ra khỏi cổng viện.
Mâu Tiểu Tư bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại, chính là ánh trăng trên trời biến mất.
Bốn phía trong đêm yên tĩnh, nổi lên một trận cuồng phong, chân trời d lên huyết quang.
Từng tiếng kêu thảm thiết truyền đến, bước chân Mâu Tiểu Tư khựng lại, liền th trên đường Âm Sơn Lộ, hai dãy nhà cửa đều bị gió thổi sụp đổ, từng đám tiểu quỷ oa nha nha chạy ra ngoài, la to cứu mạng, giống như chim cút bị kinh động, nhưng đã kh kịp, vô số tiểu quỷ trong gió kêu thảm thiết ngã xuống.
Toàn bộ đường phố, đột nhiên loạn thành một nồi cháo, sôi trào lên.
Chỉ tiểu viện của Mâu Tiểu Tư, phòng thủ kiên cố, kh hề sứt mẻ, giống như một căn phòng an toàn.
Giờ khắc này, mây đen cuồn cuộn che trời, gió đen tàn phá tứ phương, giữa kh trung bỗng nhiên cụ hiện ra một cái cửa động đen kịt, cửa động kh ngừng cuồn cuộn, chấn động, từ xa vô cùng hùng vĩ và đáng sợ.
Cổng truyền tống!!!
Hư kh tan vỡ.
Đây kh âm phong, càng kh đến từ năng lực của quỷ quái, ngay cả Tu La cũng kh lực lượng khủng bố như vậy.
xâm lấn thế giới Quỷ Quái, hơn nữa là cường đại!
Mâu Tiểu Tư bỗng nhiên cảm th sống lưng lạnh toát, vội vàng tìm kiếm bóng dáng Tả Nhiên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.