Vô Hạn Lưu: Kỹ Năng Của Ta Là Sờ Xác
Chương 9: Lữ Quán Màu Đen ( 7 )
Mâu Tiểu Tư vừa mắng viện trưởng trong lòng, vừa chờ đợi lần nữa trở về.
Sau một lát, con dê lại lần nữa xuất hiện ở trung tâm tầm mắt cô, sau đó bắt đầu chạy như ên.
Th tiến độ kéo đầy, trước mắt Mâu Tiểu Tư một trận ánh sáng hiện lên.
【 Trò chơi bí cảnh đang tải xuống……】
【 Đinh, hoan nghênh trở lại “Bí cảnh Lữ Quán Màu Đen”. 】
【 Khó khăn cấp bậc: S 】
【 Hình thức: Đơn ( Dạng Quái Đàm Quy Tắc ) 】
【 Nhiệm vụ chủ tuyến một: Ở lữ quán tồn tại một đêm, và thành c trả phòng ( đã hoàn thành ) 】
【 Nhiệm vụ chủ tuyến hai: Tìm th bảo vệ đã biến mất, tiến độ tìm kiếm hiện tại 35%. 】
【 Ghi chú: Vật phẩm phi phó bản kh thể mang vào. 】
【 Trở về thành c, ‘ Tiểu Dê Trầm Lặng ’, hoàn thành hai nhiệm vụ chủ tuyến thể kết thúc trò chơi, xin hãy kh ngừng cố gắng. 】
Âm th nhắc nhở máy móc kh mang theo một tia cảm xúc lọt vào tai.
Mâu Tiểu Tư đầu tiên là nghe th một mùi mốc nhàn nhạt, theo sau là tường màu đen loang lổ, quầy lễ tân cũ kỹ……
Trong nháy mắt, cô lại về tới Lữ Quán Màu Đen, đối diện Gia Huệ đang mỉm cười chằm chằm cô.
“Khách, ngài muốn làm thủ tục ở tiếp kh, khách quen thể được giảm giá 20% đ ạ.”
“Kh cần, muốn nhận lời mời làm bảo vệ.”
Mâu Tiểu Tư đặt tờ th báo tuyển dụng lên bàn, hỏi: “Xin hỏi phòng an ninh ở đâu?”
Gia Huệ sửng sốt một chút, sau đó giơ tay chỉ vào hành lang sâu bên trong tầng một, “Nó ở căn thứ ba tại chỗ ngoặt cầu thang máy tầng một, cửa bị hỏng nên kh cần chìa khóa.”
“Được.” Mâu Tiểu Tư tối qua đã ở trong căn phòng kh khóa được suốt đêm, nên đối với chuyện này đã quen thuộc.
“Đinh linh linh ”
“Đinh linh linh ”
Đúng lúc này, ện thoại bàn lễ tân vang lên, Gia Huệ nhẹ nhàng nhấc ống nghe.
“Vị khách quý, ân ân ngài nói ……”
Giọng bên kia ện thoại lớn, dù kh bật loa ngoài, vẫn thể nghe th đối phương đang gào thét.
“Chuyện này……” Giọng Gia Huệ dường như chút khó xử, “Xin ngài đừng khiếu nại, Lữ Quán Màu Đen chúng tỷ lệ khen ngợi là một trăm phần trăm, nếu ngài cho đánh giá kém, chủ chắc c sẽ tức giận.”
“Được được, lập tức gọi đến giải quyết.”
Cúp ện thoại, Gia Huệ chút nôn nóng gọi lại Mâu Tiểu Tư đang định rời .
“Xin chờ một chút, phòng 1510 khách đang gặp chút vấn đề, hình như gây rối, hiện tại cần bảo vệ qua phối hợp giải quyết, cô thể lên trước xử lý một chút kh.”
Mâu Tiểu Tư dừng bước, cô vừa vẫn luôn nghe lén cuộc gọi ở quầy lễ tân, nên cố ý chậm.
Ban đầu cô tưởng cuộc gọi thể là của chủ, sau này phát hiện chỉ là một vị khách, Mâu Tiểu Tư chút thất vọng nhỏ.
Cô quay , Gia Huệ từ từ mở miệng: “ còn chưa xem thủ tục của c nhân, cũng kh đồng phục bảo vệ, cứ thế lên thích hợp kh?”
“Cô chờ một chút.” Gia Huệ cúi , khom lưng móc từ trong ngăn tủ quầy lễ tân ra một chiếc áo khoác đồng phục bảo vệ, đưa cho Mâu Tiểu Tư.
“Cứ mặc tạm cái này đã, vị khách trong ện thoại vẻ khá nóng nảy, kh khéo là muốn khiếu nại chúng ta.”
Mâu Tiểu Tư hơi vẻ ghét bỏ dùng ngón tay nhấc chiếc áo khoác bảo vệ lên, phát hiện cổ áo dính một ít vết m·áu còn sót lại.
“Bị khiếu nại thì sẽ thế nào?”
“Ông chủ sẽ tức giận, hậu quả nghiêm trọng, tin , cô sẽ kh muốn trải nghiệm đâu.” Nói đến chủ, vẻ mặt Gia Huệ lập tức nghiêm túc, trong sự kính sợ dường như còn chứa đựng một tia sợ hãi.
“ biết , lên xem.” Mâu Tiểu Tư tâm bất cam tình bất nguyện nhận l đồng phục bảo vệ.
“À đúng .” Gia Huệ chợt nhớ ra ều gì, bổ sung thêm một câu, “Đối mặt với khách, nhớ thái độ tốt một chút, cô đại diện cho hình ảnh của Lữ Quán Màu Đen, ngàn vạn đừng để bị khiếu nại.”
“Yên tâm , sẽ lễ phép nói chuyện với khách.” Nói , Mâu Tiểu Tư l ra một chiếc búa dính m·áu từ th vật phẩm, sải bước về phía cửa thang máy.
Gia Huệ chưa kịp phản ứng: “???”
Lễ phép nói chuyện mà cô mang theo cái búa à?
……
Mâu Tiểu Tư kh nh kh chậm bước vào thang máy.
Cô chưa bao giờ giỏi hòa giải mâu thuẫn, từ trước đến nay đều là dùng đức phục , trước kia ở bệnh viện tâm thần, cô đã giúp nhiều bạn cùng phòng bệnh giải quyết sự việc –– bằng gạch.
“1510……”
Mâu Tiểu Tư nhấn số 16, phát hiện dãy số cao nhất trong thang máy chỉ 17 tầng, ‘ khách tầng cao nhất ’ khả năng ở tại tầng 17.
Tuy nhiên theo cách nói của lữ quán, tầng cao nhất hẳn là 18.
Mâu Tiểu Tư kh vội, c việc của cô là tuần tra ban đêm, cô cả một đêm để từ từ thăm dò.
“Leng keng……” Cửa thang máy mở ra.
Hành lang tối tăm, kh một bóng , Mâu Tiểu Tư bước trên thảm, nh tìm được phòng 1510.
Đến trước cửa, cô gõ cửa.
“Khách, ngài khỏe, là bảo vệ của Lữ Quán Màu Đen, vừa quầy lễ tân nhận được ện thoại của ngài, xin hỏi sự việc đã được giải quyết chưa?”
“Kẽo kẹt!”
Cửa phòng bị một lực mạnh kéo ra, một đàn đầu trọc râu ria xồm xoàm thò đầu ra khỏi cửa, vẻ mặt tức giận.
“Lúc cô đến nghe th âm th gì kỳ quái kh?”
“Âm th? kh nghe th.” Mâu Tiểu Tư lắc đầu.
“Kh thể nào, cô bị ếc à, chờ một chút, cô vào .”
Đầu trọc dịch vào trong, trong phòng đầy mùi khói, Mâu Tiểu Tư bất động th sắc lùi lại một bước.
“Cô nghe , cô nghe , nghe th kh, âm th đó lại đến nữa .”
Đầu trọc đột nhiên nắm l cánh tay cô, nói một cách thần kinh.
Mâu Tiểu Tư hoảng sợ, cô hất cánh tay đối phương ra, ngưng thần nghe một chút, lần này quả thật nghe th.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-ky-nang-cua-ta-la-so-xac/chuong-9-lu-quan-mau-den-7.html.]
“Đốc đốc đốc……”
“Đốc đốc đốc đốc đốc đốc……”
Âm th tiết tấu truyền đến từ phía trần nhà.
“Chính là âm th này, tối hôm qua tầng trên cứ thế mãi, như là đang băm thứ gì đó, chỉ muốn biết băm cái gì mà băm suốt cả đêm!”
Đầu trọc vẻ nóng nảy gãi gãi cái đầu kh tóc, giọng nói mang theo vài phần kh kiên nhẫn, “ thật sự chịu kh nổi, nếu kh vì tuân thủ quy tắc, đã sớm lên đó băm ta .”
【 Tờ gi quy tắc B của khách trọ quy tắc hai: Như phi tất yếu, xin đừng đến các tầng lầu khác. 】
“ từng thử rời khỏi tầng lầu của ?”
Mâu Tiểu Tư nghe ý tứ của ta, giống như đã từng kinh nghiệm tương tự, cô đột nhiên th tò mò.
“Thử , thử qua một lần, sẽ kh bao giờ dám nữa.” Đầu trọc ngang dọc hành lang, đột nhiên hạ giọng nói.
“Lần trước đến lữ quán này, vì tò mò nên đã sang tầng lầu khác, ban đầu, cả buổi tối kh chuyện gì xảy ra, kết quả……”
Giọng đầu trọc run rẩy, dường như đến nay hồi tưởng lại vẫn chút kh thể tưởng tượng.
“Kết quả…… Ngày hôm sau tỉnh lại, cúi đầu xuống, phát hiện hai chân kh còn nữa.”
Mâu Tiểu Tư nghe th vậy, trán hơi đổ mồ hôi.
Cô theo bản năng cúi đầu xuống, xuyên qua cánh cửa.
Cho dù đã sớm đoán trước, nhưng th cảnh tượng đột ngột xuất hiện trước mắt này, Mâu Tiểu Tư vẫn tái mặt, cả như bị giật ện đứng chôn chân.
Cô lúc này mới phát hiện, dưới ống quần của gã trọc trống rỗng, kh chân.
【Giá trị SAN –5】
Mâu Tiểu Tư nuốt nước bọt, từ từ ngẩng đầu, “Vậy đừng ra cửa, chuyện này để xử lý, lát nữa sẽ lên lầu thương lượng.”
Gã trọc cây búa trên tay Mâu Tiểu Tư, gật gật đầu, “Được, giao cho cô yên tâm, giải quyết xong chuyện nhất định cho cô một lời khen ngợi lớn.”
Mâu Tiểu Tư: “……”
Ai mà thèm lời khen của .
Cô trấn an xong vị khách ở phòng 1510, rời khỏi tầng này, chuẩn bị lên lầu trên xem xét.
“Cộp cộp cộp……”
“Cộp cộp cộp cộp cộp cộp……”
Lên đến lầu trên.
Phòng 1610, cửa lại kh đóng, để lại một khe hở nhỏ.
Càng đến gần căn phòng này, tiếng chặt thịt lại càng lớn, hành lang sâu thẳm yên tĩnh, tiếng d.a.o phay nặng nề rơi xuống dường như đến từ địa ngục khổ hình, từng nhát từng nhát đập vào lòng .
Mâu Tiểu Tư đến trước cửa, phát hiện bên chân m cái túi ni l màu đen, bên trong truyền đến một mùi hôi thối đậm đặc.
Cô lặng lẽ kh tiếng động lại gần, định qua khe cửa xem cảnh tượng bên trong, cô nín thở, đầu vừa mới ghé qua.
Tiếng chặt thịt bên trong đột nhiên dừng lại.
Hành lang trong nháy mắt tĩnh đến đáng sợ, xuyên qua ánh đèn, Mâu Tiểu Tư th một cái bóng đang di chuyển trên mặt đất.
bên trong dường như đã nhận ra ều gì đó, xách theo d.a.o phay, chậm rãi bước đến phía sau cánh cửa.
Mùi m.á.u t nồng nặc bay ra từ khe cửa.
Trong lúc nhất thời kh ai nhúc nhích.
Thời gian lặng lẽ trôi , Mâu Tiểu Tư mất kiên nhẫn, cô giấu cây búa ra sau lưng, dùng tay còn lại gõ cửa.
“Xin chào, là bảo an của khách sạn Đen, xin hỏi cần hỗ trợ gì kh.”
Cô kh dám nói về việc khách dưới lầu khiếu nại, mà giả vờ vẻ mặt quan tâm.
“Ngươi kh giúp được ta đâu, tr thủ trước khi trời tối, mau .”
Trong tiếng ho khan, một giọng nói già nua khàn khàn truyền ra từ sau cánh cửa.
Nghe như là một bà lão.
Bà lão này thể lực tốt như vậy, thể chặt thịt băm suốt một đêm?
Khi Mâu Tiểu Tư đến, cô đã nghĩ trong phòng này sẽ là một đàn vạm vỡ, dù nghe tiếng chặt thịt kia, cảm giác ra tay mạnh.
“ thể giúp bà, mang theo c cụ.”
Mâu Tiểu Tư giơ cây búa lên, vẻ mặt thành khẩn nói: “ băm cùng với bà, hai tốc độ sẽ nh hơn một chút.”
“……?”
Bà lão bên trong lập tức kh nói gì.
Một lát sau, trong phòng truyền đến tiếng sột soạt, tiếng đóng gói túi ni l.
“Kh cần ngươi giúp, ta lập tức làm xong , ngươi giúp ta đem rác rưởi này .”
Bà lão nói, ném hai cái túi ni l màu đen qua khe cửa, sau đó liền định đóng cửa lại.
“Khoan đã.”
Tay Mâu Tiểu Tư trước một bước ấn vào tay nắm cửa, “Thật sự kh cần giúp , cây búa của thể giúp bà nghiền xương.”
Cô vừa nói, vừa muốn đẩy cửa vào.
“Ai cho phép ngươi vào? Kh lễ phép, coi chừng ta khiếu nại ngươi!”
Bà lão chống cửa lại, sức lực trên cực kỳ lớn, Mâu Tiểu Tư chỉ kịp liếc nh vào trong phòng một cái.
Cô th trên chiếc bàn màu đen trải một tấm vải trắng đã thấm đẫm máu, một trần truồng da tái x đang nằm úp sấp trên đó, thịt ở m.ô.n.g kh biết bị vũ khí sắc bén nào tước , để lộ xương trắng hếu.
Tr vẻ là một lão tóc hoa râm, da lại nhăn nheo và lỏng lẻo, kh phù hợp với hình tượng bảo an trung niên.
Mâu Tiểu Tư kh động th sắc mà thu hồi ánh mắt, bu lỏng tay nắm cửa.
“Được , vậy bà bận xong thì nghỉ ngơi sớm một chút, tuổi lớn như vậy thì kh cần cứ thức đêm làm việc phí sức.”
“Rầm ”
Ngay sau đó, đáp lại cô chính là tiếng bà lão tức giận đóng sầm cửa.
“……”
Bà lão này tính khí cũng kh nhỏ…
Chưa có bình luận nào cho chương này.