[Vô Hạn Lưu] Mười Vạn Câu Hỏi Vì Sao
Chương 19: Thoát khỏi Bệnh viện Tây Giao (9)
Ban ngày thì hào nhoáng, dưới ánh đèn truyền th thì ra vẻ t.ử tế. Các lãnh đạo bệnh viện, khoa trưởng các khoa và những đứng đầu phúc lợi viện thường đến tham quan làm màu vào những ngày đặc biệt, lúc này đều bị trói lại như heo, ném vào một góc.
Ánh mắt của họ đầy kinh hoàng và phẫn nộ, miệng bị bịt kín, chỉ phát ra những tiếng rên và gầm gừ mơ hồ.
Kh ai quan tâm đến sự phẫn nộ của họ. Điều này kh đáng được thương hại. Khi hai giờ sáng đến, họ sẽ trở thành “đồ chơi” tốt nhất của lũ trẻ ma.
Cố Sở và mọi đều hiểu rằng phía sau những này chắc c tồn tại một chuỗi lợi ích khổng lồ. Trên cả viện trưởng vẫn còn những nhân vật lớn hơn đứng sau thao túng, che chở.
Ngay trong bệnh viện này, chắc c cũng kh ít biết về chuỗi lợi ích đó, chứ kh chỉ riêng khoa trưởng hay lãnh đạo viện.
Đáng tiếc là trong câu chuyện này, họ bị giới hạn trong phạm vi bệnh viện, kh thể đào ra thêm nhiều kẻ súc sinh hơn nữa.
“Rốt cuộc là ai, rốt cuộc giấu ở đâu!”
Từ khi Mao Thập Thất hoàn thành nhiệm vụ và rời , lòng những còn lại càng thêm bồn chồn. Mỗi khi căng thẳng, Phương Triển Kiệt lại đá mạnh vào m.ô.n.g m kẻ bị trói, nghe chúng kêu gào t.h.ả.m thiết như heo chờ làm thịt, trong lòng mới dễ chịu hơn đôi chút.
00:00 lại đến gần. Kh tìm được m mối, cảm xúc của họ ngày càng sụp đổ, giống như những gì câu chuyện viết, từng chút một bị thứ kh thể tìm th kia thay thế.
“Ác ý ẩn dưới ánh sáng, đáng ghét, rốt cuộc là ý gì? Đã lục tung khắp nơi mà vẫn kh th gì!”
Phương Triển Kiệt lại đá hai cú liên tiếp vào một tên béo nào đó.
“Cố Sở, thứ đó lại đang . cảm nhận được , nó đang , luôn .”
Triển Vân Vân run rẩy nép sát bên cạnh Cố Sở. Mái tóc dài mượt trước kia giờ đã bị cô vò rối thành tổ quạ. Hai tay ôm đầu, thần kinh căng thẳng xung qu.
“Tại nó cứ theo dõi mãi, , mau !”
Nói xong, cô lại ên cuồng vung tay, rõ ràng sắp sụp đổ hoàn toàn.
Liên tục ba ngày, cô thực sự đã đến giới hạn.
Hai hiếm hoi còn giữ được bình tĩnh là Cố Sở và Trịnh Ba, nhưng bản thân họ cũng đang chật vật chống lại cảm giác một ý chí khác trong cơ thể, dựa vào sức mạnh ý chí mới duy trì được sự tỉnh táo.
“ nghĩ nên bật hết đèn lên.”
Tô Thiến lên tiếng.
“Ác ý ẩn dưới ánh sáng, mọi kh th đây là nhắc nhở ? Chỉ khi ánh đèn đầy đủ mới thể phơi bày được ác ý. Lý do chúng ta kh tìm được nó lẽ vì trong ca đêm nhiều đèn đều bị tắt.”
Lời cô nhận được nhiều tiếng hưởng ứng.
“Cô nói lý, vậy còn chần chừ gì nữa, mau bật hết đèn lên!”
Trần Hữu Chí quát vào Tô Thiến. Ông ta hoàn toàn kh chút biết ơn nào dù cô đưa ra được ý tưởng quan trọng. Mặt ta đỏ bừng, hơi thở phả ra khí trắng, cả cuồng loạn như muốn bốc cháy.
Tô Thiến liếc ta một cái, ánh mắt lạnh lùng khiến ta l lại chút lý trí, nhưng nh thứ bình tĩnh mong m đó lại biến mất.
“Mau bật đèn! Mau bật đèn! Tìm thứ đó ra cho , muốn xé nó thành trăm mảnh!”
Ông ta rút d.a.o găm, định triệu hồi tà vật để đại khai sát giới.
Những còn lại suy nghĩ kỹ, cũng kh tìm ra cách suy luận hợp lý nào khác, nên đều đứng dậy chuẩn bị bật toàn bộ của tầng này.
Cố Sở kh bỏ qua ánh mắt của Tô Thiến. Cô kh hành động mà nh chóng lướt lại tất cả ký ức liên quan đến Tô Thiến trong đầu từ lần đầu tiên gặp mặt.
Kh đúng… kh đúng…
Cô thẳng về phía Trịnh Ba. Trong số những ở đây, chỉ ta để lại ấn tượng tốt cho cô sau vài lần tiếp xúc.
“ cứ đến mười hai giờ đêm, lại cảm th bị rình rập liên tục, bất kể đâu, cho dù tách khỏi đồng đội hay kh?”
Đối mặt câu hỏi của Cố Sở, Trịnh Ba lập tức gật đầu, kh chút do dự.
Giống như cô, qua tiếp xúc đủ để ta tin tưởng một phần vào năng lực của Cố Sở.
“ thử nghĩ xem, thứ gì thể theo dõi liên tục mà lại kh để ý phát hiện?”
Cô quay đầu lại, ánh mắt sáng lên một cách thấu suốt.
“Nói cách khác, thứ gì luôn hợp lý xuất hiện ngay bên cạnh ?”
“Bóng.”
“Ảnh phản chiếu.”
Gần như cùng lúc, Cố Sở và Trịnh Ba đều nói ra đáp án.
Bóng là thứ ít ai chú ý. Nó luôn dính sát dưới chân, đúng như hình với bóng. Cảm giác bị rình rập như hình với bóng đó chính là từ thứ kh ai để ý nhất.
Nó là hình dạng phản chiếu cơ thể họ, gần như là một phiên bản khác của mỗi . Dần dần, nó nảy sinh tham vọng thay thế họ.
Tiếng tách tách vang lên liên tục khi từng hàng đèn sáng bừng. Dưới ánh sáng mạnh, sự tương phản giữa trắng và đen càng lúc càng rõ rệt.
Trên sàn nhà trắng tinh của bệnh viện, bóng đen phản chiếu như một hố đen kh ngừng mở rộng, muốn nuốt chửng con . Lúc này, tròng trắng mắt Tô Thiến cũng dần bị màu đen đậm thay thế, trên mặt nở một nụ cười ên cuồng.
Chỉ là cô đứng trong góc, ngoài những đặc biệt chú ý đến cô ra, kh ai phát hiện.
“Làm cô nhận ra Tô Thiến kh đúng?”
Trịnh Ba tò mò hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-luu-muoi-van-cau-hoi-vi-/chuong-19-thoat-khoi-benh-vien-tay-giao-9.html.]
“Vì bóng kh bao giờ thể thực sự thay thế con . chỉ ghi nhớ tất cả những hành động và biểu cảm nhỏ nhặt của Tô Thiến. Từ đêm đầu tiên, cô đã thay đổi.”
Vì hành vi lén lút xuất hiện phía sau của Tô Thiến hôm đó, Cố Sở vẫn luôn kh bỏ được nghi ngờ với cô . Ban đầu, Cố Sở chỉ nghĩ đó là sự tr đấu giữa các độc giả, cho đến khi bắt đầu nghi ngờ Tô Thiến đã kh còn là Tô Thiến nữa, cô mới suy nghĩ kỹ hơn về nhiều chi tiết.
Ví dụ ngày đầu tiên gặp mặt, lúc ăn cơm, Tô Thiến đã cẩn thận nhặt hết hành lá trong cơm rang ra, nhưng sau đó cô lại kh thể hiện bất kỳ sự phản kháng rõ rệt nào với những nguyên liệu đó.
Ví dụ trước đây cô đứng hơi gù lưng, vai nghiêng, bên trái nhô lên, bên hạ xuống, nhưng bây giờ cô lại đều ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, hai vai cân bằng.
“Trí nhớ của cô tốt quá.”
Trịnh Ba lộ vẻ kinh ngạc. Những ều Cố Sở nói, ta hoàn toàn kh hề phát hiện, hoặc tuy th nhưng kh để tâm, sau đó quên mất.
Cố Sở cười.
Hội chứng siêu trí nhớ tốt kh? Trong thế giới này, lẽ là tốt.
Một khi đã đoán được thứ đang chơi trốn tìm với , đương nhiên tìm ra và g.i.ế.c c.h.ế.t.
Cố Sở về phía Trần Hữu Chí. Ông ta tưởng cô lại muốn đ.á.n.h , lập tức giơ d.a.o găm lên, theo bản năng che mặt. Ông ta căm ghét Cố Sở trong lòng, nhưng đã bị đ.á.n.h đến mức kh còn ý định phản kháng.
“Cho mượn d.a.o găm một chút.”
Tà vật của khác kh thể triệu hồi, nhưng cơ thể mang theo tà vật đó vẫn thể miễn cưỡng sai khiến một chút.
Dĩ tà trị tà, Cố Sở nắm l bàn tay cầm d.a.o găm của Trần Hữu Chí, đ.â.m mạnh xuống bóng của ta.
Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, bóng đen đậm đặc giống như một vật thể sống, bắt đầu vặn vẹo, cuộn tròn. Vị trí bị d.a.o găm đ.â.m xuyên còn trào ra một lượng chất lỏng màu đen.
“Cái, cái này, cái này là …”
Trần Hữu Chí nói kh nên lời.
Mọi đều vây lại cái bóng kia cuộn tròn kêu gào, cho đến khi dần dần kh còn bất cứ động tĩnh nào.
Màu sắc của cái bóng từ từ nhạt , lại bắt đầu thay đổi theo hành động của Trần Hữu Chí. Lúc này, nó đã trở thành một hình phản chiếu bình thường.
Họ lại xuống chính , cái bóng đen đậm lúc trước mang vẻ yêu dị, lập tức khiến ai n toát mồ hôi lạnh.
Lúc này, Cố Sở cầm d.a.o găm của Trần Hữu Chí, về phía Tô Thiến ở xa. Đối phương đứng trong vùng tối, đôi mắt đen đặc chằm chằm cô. Cố Sở giơ d.a.o găm lên, xa xăm, làm động tác cắt cổ.
Ảnh quỷ vốn kh loại quỷ khó đối phó, sự đáng sợ của nó nằm ở chỗ âm thầm xâm chiếm ý chí của con , chiếm đoạt cơ thể. Một khi đã bị nó hòa nhập, sẽ kh bao giờ thoát ra được.
“Tô Thiến” đã c.h.ế.t. Sau khi thân phận bị vạch trần, cô hoàn toàn kh thể là đối thủ của những độc giả mặt. Còn Tô Thiến thật sự cũng kh thể cứu vãn được nữa, vì ý thức của cô đã c.h.ế.t từ đêm đầu tiên bị Ảnh Quỷ chiếm giữ.
Hai giờ sáng đến, những đứa trẻ nhận được “món quà nhỏ” mà các độc giả tặng, vui vẻ như ngày Tết. Hai giờ trôi qua, chỉ còn lại một đống xác bị xé nát.
Nhiệm vụ một và nhiệm vụ hai hoàn thành suôn sẻ. Ngoại trừ Tô Thiến đáng thương, những độc giả còn lại đều vượt qua nhiệm vụ, rời khỏi thế giới câu chuyện tàn khốc này.
Lúc chia tay, Triển Vân Vân may mắn thoát c.h.ế.t lần nữa, ôm chặt l Cố Sở, lưu luyến tạm biệt.
Cô tuyên bố Cố Sở đã là cái “đùi vàng” thứ ba mà cô gặp, lẽ phúc khí lớn nhất đời cô đều dồn hết vào vận may lần này.
【Nhiệm vụ bắt buộc một: Hoàn thành trò chơi trốn tìm, thưởng 10 phiếu sách】 Đã hoàn thành
【Nhiệm vụ bắt buộc hai: Cùng các em bé trải qua hai giờ vui vẻ, thưởng 10 phiếu sách】 Đã hoàn thành
【Nhiệm vụ bắt buộc ba: Giúp mất tìm lại vật thất lạc, thưởng 10 phiếu sách】 Đã hoàn thành
Phần thưởng nhiệm vụ: 30 ểm phiếu sách
Tích lũy: 45 ểm phiếu sách
Vật phẩm đặc biệt:
【Dao phẫu thuật sắc bén (sắp hỏng)】: Từng giải phẫu vô số xác c.h.ế.t, lực sát thương nhất định đối với ma quỷ, xin hãy cẩn thận sử dụng, vì nó sắp hỏng .
Trở về thế giới thực, cảm giác như lại cách một thế giới.
Lần nhiệm vụ này thu hoạch khá, lại còn nhận thêm được một vật phẩm đặc biệt, chỉ tiếc là cô kh trở thành đầu tiên giải mã hai nhiệm vụ trước.
Hiện tại, Cố Sở đã tích lũy được 45 ểm phiếu sách, hai vật phẩm đặc biệt, cùng một lá bùa mà Sử Nhân tặng cô trong thế giới đầu tiên.
Tuy vậy, cô vẫn chưa ý định mua sắm vật phẩm. Cất cuốn sách nhiệm vụ , cô bắt đầu cởi quần áo trên để giặt.
Dù hiểu rõ trong cuộc sống thực chỉ trôi qua một chớp mắt, nhưng trong thế giới câu chuyện, cô đã mặc bộ quần áo này suốt ba ngày, trong lòng th khó chịu.
Theo thói quen, cô lục túi quần áo, đột nhiên sờ th một tờ gi.
5200258
Trên đó viết một dãy số, nét chữ rồng bay phượng múa, giống bút tích của một kẻ ên khùng nào đó.
Em yêu , yêu em kh?
Em yêu , yêu cha em kh?
Đây kh là một mật mã nhàm chán chứ? Cố Sở nhíu mày thành hình chữ xuyên, cảm th đây thể là số ện thoại, hoặc số QQ, WeChat nào đó.
tin chắc cô thể giải được bí ẩn đầu tiên, và sẽ chủ động tìm ?
Được , đoán đúng .
Cố Sở bực kh rõ nguyên nhân, vò tờ gi lại, ném thẳng vào thùng rác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.