[Vô Hạn] Trò Chơi Xếp Hình
Chương 13:
Hàn Đ đã quen với cảnh tượng này, nhưng th kh khí càng lúc càng tồi tệ, ta biết kh thể để mặc nữa. Cố nuốt một miếng thịt, ta trầm giọng nói: " kh biết lý do tại mọi bị cái trò chơi c.h.ế.t tiệt này chọn, nhưng theo biết, cách nó chọn chơi là hoàn toàn ngẫu nhiên."
"Ở đây thể gặp một bà nội trợ ngoài 40 tuổi, cũng là sinh viên chưa đến hai mươi. họa sĩ, võ sĩ, tử tù, tín đồ ngoan đạo. Đàn , phụ nữ, tốt, kẻ xấu đều kh là tiêu chuẩn lựa chọn của nó. Giới tính, thiện ác, quốc tịch... chẳng liên quan gì cả."
Lâm Chiêu Nguyệt nuốt một miếng thịt viên, hỏi: " khả năng là vì hành vi giống nhau mà bị chọn kh?"
Hàn Đ dứt khoát nói: "Kh!"
Lâm Chiêu Nguyệt biết rõ khác bọn họ, bởi cô cầm trong tay mảnh ghép xếp hình nên mới thành chơi. Lý do này tuyệt đối kh thể tiết lộ. Cô giữ vẻ mặt thản nhiên, cúi đầu ăn nốt phần của , uống cạn cả nước trong bát.
Thịt của Nam Lê Xuyên được Trần Mặc ăn giúp. Nhưng Lâm Tiểu Mãn kh để Lâm Chiêu Nguyệt giúp .
Đói sẽ làm suy kiệt thể lực, Lâm Chiêu Nguyệt đồng tình với lựa chọn của cô bé.
nh, mọi đều ăn hết bữa sáng, nhưng ều đáng thất vọng là kh ai ăn mảnh ghép nào.
Lâm Chiêu Nguyệt kéo ghế đứng dậy, dưới ánh mắt quan sát của đầu bếp, cô đẩy cửa bếp sau. Bên trong chỉ tường trắng, gạch xám, chẳng chỗ nào giấu đồ.
Cô quay đầu lại. Đầu bếp kh biết từ lúc nào đã im lặng đứng sau lưng cô, nhe hàm răng đầy n nhọn cười.
Cô hỏi: "Nguyên liệu của từ đâu ra?"
Đầu bếp kh trả lời, chỉ im lặng chảy nước dãi.
Lâm Chiêu Nguyệt nhướng mày: " kh cục xương chó..."
Đầu bếp hỏi: "Ý cô là gì?"
Lâm Chiêu Nguyệt nói: "Chó đừng quẩn qu ."
Ánh dầu trên mặt đầu bếp càng bóng loáng hơn. Cái miệng rộng đầy răng nhọn mở to, ta cô như một con rắn độc lạnh lẽo, khóa chặt con mồi.
"Nhân phẩm của bị xúc phạm, cô cần trả giá..."
Lâm Chiêu Nguyệt hừ lạnh một tiếng: " đâu chỉ đích d, một số thứ tốt nhất đừng tự nhận."
Đầu bếp: "..."
Đầu bếp khó mà đứng trên cao phán xét chơi. ta chỉ thể lau nước dãi bên khóe miệng, quay lưng bỏ . Phía sau ta, Chu Hàng đang lần lượt di chuyển những chồng đĩa để tìm kiếm mảnh ghép.
Đột nhiên, Chu Hàng ôm m cái đĩa đứng bật dậy, ánh mắt mơ màng như mất hồn. th Lâm Chiêu Nguyệt, ta lao nh lại gần.
Lâm Chiêu Nguyệt hỏi: " tìm th mảnh ghép à?"
Chu Hàng ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng, như thể linh hồn đã lìa khỏi thể xác. Điều này vô cớ khiến cô nhớ đến m nhân viên lễ tân, trạng thái của họ giống Chu Hàng lúc này.
Kh ổn!
Lâm Chiêu Nguyệt phản ứng nh, nhưng đã quá muộn.
Chu Hàng đẩy mạnh cô vào bếp sau, đóng sầm cửa lại.
Lâm Chiêu Nguyệt đưa tay nắm l tay nắm cửa, muốn đẩy cửa ra, nhưng cánh cửa bất động, như thể bị kẹt.
"Bộp bộp bộp"
Âm th vang lên từ ô cửa sổ duy nhất trong bếp. Kính trong suốt bị bao phủ bởi sương sớm, tạo thành một lớp trắng xóa.
Lâm Chiêu Nguyệt vừa tiến lại gần, những dấu bàn tay dồn dập xuất hiện trên lớp kính mờ. Rõ ràng thứ gì đó đang đập cửa sổ một cách gấp gáp từ bên ngoài, nhưng tất cả sống lúc này đều đang ở trong nhà hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-tro-choi-xep-hinh/chuong-13.html.]
Ngay sau đó, cửa kính choang một tiếng vỡ tan, mảnh vỡ bay tứ tung. Một mảnh văng trúng, để lại vệt m.á.u dài trên mặt Lâm Chiêu Nguyệt. Cùng lúc đó, một đôi tay thò mạnh vào, cào cấu loạn xạ.
Lâm Chiêu Nguyệt kh lùi mà tiến, ra ngoài.
phá cửa sổ là một đàn .
Cao một mét tám, mặc đồ leo núi, sau lưng vẫn đeo ba lô nặng trịch chưa từng tháo xuống.
Đó là một quen.
chơi kỳ cựu, Hàn Đ.
Bất chấp những mảnh kính vỡ trên khung cửa, ta lật nhảy vào trong. Khuôn mặt nhếch lên nụ cười nham hiểm, rút d.a.o bếp c.h.é.m thẳng vào Lâm Chiêu Nguyệt.
Lưỡi d.a.o xé gió "xoẹt xoẹt", khí thế hung hãn.
"Xịt xịt xịt"
Bình xịt hơi cay được nhắm thẳng vào mặt Hàn Đ, phun liên tục. Vốn chuẩn bị để phòng Chu Hàng, cuối cùng lại hữu dụng lúc này.
Cảm giác kích thích mạnh khiến Hàn Đ ôm mặt lùi lại vài bước, lưng chạm tường mới dừng lại.
Lâm Chiêu Nguyệt nhân lúc đó lao lên. Ánh mắt cô ngày càng kiên định, vẻ mặt càng lúc càng lạnh lùng. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đã đưa ra quyết định. Cô cầm chặt d.a.o gấp, một nhát cắt ngang cổ ta. Máu tươi b.ắ.n ra tung tóe, như vòi phun nước văng lên mặt cô, suýt làm nhòe mắt.
Đây là lần đầu tiên cô g.i.ế.c .
Biểu cảm của Lâm Chiêu Nguyệt trống rỗng. Kh gian bếp sau vu vức quay cuồng, khiến dạ dày cô muốn lộn tung. Cô chậm rãi dịch chuyển ánh về phía Hàn Đ dưới đất. bị cắt đứt động mạch chắc c kh thể sống sót.
Nhưng sự việc vượt ngoài dự đoán của cô.
Kẻ dưới đất co giật, làn da nh chóng mất máu, trắng bệch như gi, từ đàn cao lớn biến thành một phụ nữ thấp bé, mặc sườn xám, giày thêu.
Lâm Chiêu Nguyệt vô thức gọi: "Chị gái xinh đẹp..."
này chính là phụ nữ đã dẫn cả nhóm vào nhà hàng ngày hôm qua.
Lâm Chiêu Nguyệt lùi lại hai bước, cảnh giác cô ta.
phụ nữ ho sặc, phun ra dịch mủ vàng đục. Vũng m.á.u loang cũng hóa thành thứ dịch trong đục, nồng nặc. Đôi mắt run rẩy mở to, giọng run rẩy trách móc: " cô thể ra tay độc ác như vậy với đồng đội?"
Lâm Chiêu Nguyệt nhếch môi: "Cô gọi một đàn vung d.a.o c.h.é.m là 'đồng đội' ?"
kia gào lên: "Cô thể khống chế , đâu nhất thiết g.i.ế.c !"
Lâm Chiêu Nguyệt từng bước tiến tới, lạnh giọng: "Chỉ là phản ứng tự vệ thôi, chị gái xinh đẹp đã dọa sợ ."
Trong lòng cô lại nghĩ: Hàn Đ là chơi kỳ cựu, thể đã thức tỉnh thiên phú. Cô thực sự thể khống chế ta ? Cách làm đó quá mạo hiểm. Cô nhất định thoát khỏi trò chơi, trở về hiện thực, tuyệt đối kh thể c.h.ế.t trong phó bản này.
phụ nữ bu tay, vết thương kh còn rỉ mủ, ngẩng đầu chất vấn: "Cô kh cảm th hối hận vì đã g.i.ế.c ? Vừa lại còn c.ắ.t c.ổ kh chút do dự, cô là kẻ biến thái à!"
Hối hận ư??? Thứ cảm xúc đó, còn sống mới tư cách mà hưởng.
Nếu làm kẻ biến thái thể giúp cô sống sót, thì biến thái cũng chẳng .
Hơn nữa, cô l tư cách gì để chất vấn ?
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng trên mặt Lâm Chiêu Nguyệt lại hiện ra vẻ hối lỗi. Cô siết chặt con d.a.o trong tay, từng bước tiến gần, chậm rãi nói: "Mắng hay lắm! Nghe chị nói, th thật sự áy náy . Xin hãy cho một cơ hội chuộc lỗi... để giúp chị cầm m.á.u nhé, chị gái xinh đẹp."
Khóe miệng phụ nữ co giật, hiển nhiên kh tin một lời nào. Cô ta dùng tay chân bám sát mặt đất, lùi lại phía sau.
Ngũ quan trên gương mặt cô ta run rẩy, như sắp sụp đổ xuống từng mảnh. Miệng khó khăn lắm mới thoát khỏi đám ngũ quan đang chen chúc, khó nhọc bật ra âm th: "Đừng... đừng lại gần ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.