Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Vô Hạn] Trò Chơi Xếp Hình

Chương 16:

Chương trước Chương sau

Mặt trời buổi trưa chói chang, gay gắt. Bầu trời chỉ ánh vàng rực rỡ.

Kh một gợn mây, chỉ từng luồng sáng như lửa đốt từ trên cao rọi xuống.

Hôm nay hẳn kh là một ngày đẹp trời cho những thứ quái dị kia.

Lâm Chiêu Nguyệt lên tầng 4, gọi gã dọn vệ sinh đang ngủ gật lần nữa tỉnh dậy.

Tên dọn vệ sinh ngái ngủ th cô, lộ ra vẻ hơi bực bội. ta dường như muốn hỏi "cô lại đến làm gì", nhưng lời thốt ra lại là: "Quý khách, cô cần giúp gì kh?" ta còn nhắc nhở: "Phòng 401 đã được dọn sạch sẽ ."

Lâm Chiêu Nguyệt coi như kh nghe th, cứ như thể bản thân chẳng hề chút ý thức nào là "khách hàng gây rối". Ánh mắt cô quét qua từng món đồ trên xe dọn dẹp dưới cái hơi bực dọc của tên dọn vệ sinh. Cô tiện tay cầm một cuộn gi vệ sinh xoay chạy về phía cầu thang. Đến trước cửa phòng 406, kh nghe th tiếng bước chân nào, cô còn cố ý dừng lại một lát, nhắc nhở: " dọn vệ sinh, mau đến bắt kẻ trộm ."

Tên dọn vệ sinh: "..."

Đây là khiêu khích trắng trợn.

mái tóc ngắn của cô vẽ một đường cong tinh nghịch trong kh khí, tên dọn vệ sinh nổi cơn thịnh nộ. thầm thề, sau khi bắt được chơi đáng c.h.ế.t này, ta nhất định sẽ dùng tóc cô ta thay thế giẻ lau.

Thân hình đồ sộ, chất đống mỡ của tên dọn vệ sinh bật phắt dậy, lấp đầy cầu thang. ta di chuyển nh hơn hẳn bình thường, đuổi sát Lâm Chiêu Nguyệt xuống lầu, chỉ chịu dừng lại khi x ra đến cửa lớn tầng hầm. Đôi mắt vàng đục lồi ra như hai khối thịt căng mọng, khóa chặt mục tiêu. Trên khuôn mặt ta, sự ác ý hiện rõ.

Khiêu khích ta thể tránh được một ngày, nhưng chắc c kh thể tránh được một đêm.

Tên dọn vệ sinh nhếch mép, nở một nụ cười khinh miệt. ta Lâm Chiêu Nguyệt đứng giữa ánh nắng chói chang, nghĩ rằng thể bắt cô bất cứ lúc nào, nên việc ra tay ngay lúc này là kh cần thiết. ta toan quay lưng thì Lâm Chiêu Nguyệt trơ mặt ra, lè lưỡi trêu chọc: "Lêu lêu!"

Tên dọn vệ sinh: "..."

"GÀO!!!"

Tên dọn vệ sinh gầm lên một tiếng, vồ tới. Hai tay ta thò ra khỏi tòa nhà chính, lộ ra hàm răng đầy n nhọn. giận dữ, cáu kỉnh như mất hết lý trí, thề sẽ xé xác Lâm Chiêu Nguyệt. Nhưng kh ngờ, ngay khi hai tay vừa thò ra, Lâm Chiêu Nguyệt lại như đã chờ sẵn. Cô kh hề né tránh mà thuận thế nắm l cổ tay ta, kéo mạnh về phía trước.

Thật nực cười!

Ngay cả bốn đàn khỏe mạnh cũng chẳng thể lay chuyển , vậy mà một cô gái nhỏ bé lại muốn lôi ?

Thế nhưng, ều khiến tên dọn vệ sinh kinh ngạc là sức mạnh của chơi này lại lớn đến bất ngờ. Dù ta đang ở trạng thái mất thăng bằng, nhưng đúng là đã loạng choạng. Một bước, hai bước, thân hình nặng nề cuối cùng cũng bị kéo hẳn ra khỏi tòa nhà chính, hoàn toàn phơi dưới ánh mặt trời.

"A a a!!!"

Tên dọn vệ sinh gào lên một tiếng thảm thiết như tiếng chu chùa. Ánh mặt trời gay gắt chiếu vào , giống như nước sôi đổ vào thịt, đau đớn kh tả xiết. ta vươn tay muốn túm l Lâm Chiêu Nguyệt, nhưng Lâm Chiêu Nguyệt như đã dự đoán trước, từng bước lùi lại sau, ánh mắt lại hướng lên cao. Theo tầm mắt cô, tên dọn vệ sinh th một tảng đá khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đập thẳng vào

ta muốn chạy với tốc độ nh nhất đời để né tránh, nhưng thân hình quá nặng nề khiến ta mất sự linh hoạt.

ẦM!!!

Mặt đất vỡ vụn, m.á.u thịt văng tung tóe.

Lâm Chiêu Nguyệt hạ tay xuống. Toàn thân cô bị phủ kín trong thứ chất lỏng vàng đục, làm quần áo ướt sũng. Những khối mô sền sệt, nửa trong suốt trượt dài theo sợi tóc. Mùi t hôi xộc thẳng vào khoang mũi.

Trên nền đất vỡ vụn, một chữ "ĐỘ" (trong Độ Giả - Nghỉ Dưỡng) bằng xi măng cắm thẳng xuống.

Nó đã thật sự "siêu độ" tên dọn vệ sinh.

...

Âm th vang động khiến cả nhóm Hàn Đ chạy đến. Th cảnh tượng này, ai n đều sững sờ.

Hàn Đ cảm th lưỡi như bị ngắn một khúc: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Bảng hiệu xi măng rơi từ trên cao, trực tiếp nghiền c.h.ế.t quái vật.

Đây là tai nạn?

Hay là sự trùng hợp?

Lâm Chiêu Nguyệt bình thản đáp: " ta từ chối cho mượn máy hút bụi."

Cô trả lời về nguyên nhân cái c.h.ế.t của tên dọn vệ sinh.

Mọi quá sốc, nhất thời kh nói nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-han-tro-choi-xep-hinh/chuong-16.html.]

Trong lúc họ còn chưa hết bàng hoàng, cô đã tự cải tạo máy hút bụi. Lợi dụng nguyên lý hút - xả, cô thể chế tạo ra máy hút bụi hồ bơi.

Cao Khánh Tình và Lâm Tiểu Mãn cùng chạy xuống lầu. Cô bé định lao vào ôm cô nhưng bị một tay chặn lại.

"Chị đang bẩn."

Mắt Lâm Tiểu Mãn đỏ hoe.

Lâm Chiêu Nguyệt biết rằng cô bé là một trong những đã tháo ốc vít, chắc c sẽ lo lắng liệu bên dưới né được kh. Nhưng chỉ cần liên tục chú ý đến tiến độ phía trên, mức độ nguy hiểm thực ra thể kiểm soát được. Cô cười an ủi: "Kh ."

Chẳng bao lâu sau, chiếc máy hút bể bơi được chế tạo xong.

Vài chơi nam thay phiên nhau kéo ống, hút hết cặn bẩn dưới hồ. Tác dụng của chất keo tụ khiến nước nh chóng trong trở lại.

M nữ chơi thì phụ trách phân loại mảnh ghép từ đống rác hút lên. Tay Lâm Tiểu Mãn bị thương, nên Lâm Chiêu Nguyệt kh cho cô bé chạm vào nước bẩn.

Lâm Tiểu Mãn lo lắng nói: "Tay chị cũng bị thương mà."

"Chị kỹ năng thiên phú, kh đâu."

Trước đây, Lâm Chiêu Nguyệt đã thực hiện vài thử nghiệm nhỏ. 5 ểm Pháp lực của cô kh thể tạo sát thương mạnh khi đối đầu với những thứ đó, nhưng xử lý m đống rác bẩn thì chẳng vấn đề gì.

Cao Khánh Tình đứng dậy xoa lưng, sang Lâm Tiểu Mãn mà cảm thán: "Chị em đối xử với em tốt thật đ."

Lâm Tiểu Mãn: "..."

Lâm Chiêu Nguyệt kh chị ruột của cô, nhưng Cao Khánh Tình kh biết ều này.

Mà cô bé cũng kh muốn giải thích thêm.

Một làm việc của hai , Lâm Chiêu Nguyệt kh nghỉ tay dù chỉ một chút. Tay cô liên tục làm việc, vẻ ngoài tập trung cao độ, nhưng thực ra vẫn luôn theo dõi tình hình trong hồ bơi. May mắn là nữ t.h.i t.h.ể kia vẫn chưa xuất hiện.

...

Đúng mười hai giờ trưa, gã đầu bếp lần đầu tiên bước ra khỏi nhà hàng. bước đến hồ bơi, khuôn mặt bóng dầu vặn ra một nụ cười: "Đã đến giờ ăn trưa! Mời quý khách di chuyển đến nhà hàng."

Kh ai tâm trạng ăn, nhưng con d.a.o lớn trong tay nói rõ bữa này, họ buộc ngồi xuống.

Bảy đã quen với quy trình ăn uống, xếp thành một hàng chờ "thịt viên" chín. Chỉ Chu Hàng đứng một bên đưa khay cho mọi khiến họ cảm th khó chịu. ta kh chỉ hoàn toàn trở thành NPC mà còn thật sự làm c việc của NPC.

Lâm Chiêu Nguyệt khẽ hỏi: " Hàn, ta như vậy thì tính là sống hay chết?"

Hàn Đ trầm ngâm về câu hỏi của cô, cau mày, tỏ vẻ bối rối. Rõ ràng ngay cả một chơi kỳ cựu như ta cũng kh đáp án.

"Nói thật, trường hợp chơi biến thành NPC, cũng lần đầu gặp. Đi đêm lâu năm, hôm nay coi như gặp ma! lẽ đợi đến khi phá đảo phó bản mới thể kết luận về sự sống c.h.ế.t của ta."

Theo quy tắc, gom đủ bốn mảnh ghép là thể trở lại hiện thực. Nếu lúc đó ta thể trở về là sống, còn ở lại tức là chết.

Lâm Chiêu Nguyệt tìm ra lỗ hổng trong lời nói của Hàn Đ, hỏi: " ta hiện tại đầu óc đã hoàn toàn hỏng, cho dù phá đảo trở về thế giới thực thì khác gì đã c.h.ế.t đâu?"

Nếu trở lại, ta chỉ là một kẻ mất trí, cứ chờ bị đưa viện tâm thần.

Thậm chí ta còn kh chắc còn nhận biết được sự sống c.h.ế.t của chính hay kh.

Hàn Đ giải thích: "Dù bị thương nặng đến đâu trong phó bản, khi trở về thế giới thực đều sẽ biến mất. Tình trạng của Chu Hàng, thể cũng tính là thương tổn não bộ thôi."

"Chị gái xinh đẹp" cắt ngang, bác bỏ: "Kh, đây kh là tổn thương đơn giản, ta với tư cách chơi đã c.h.ế.t ."

Lâm Chiêu Nguyệt hỏi: "Ý cô là ?"

"Chị gái xinh đẹp" nói: "Ý chí cá nhân của ta đã biến mất, cơ thể trở thành một phần của khách sạn. Điều này được coi là t.h.i t.h.ể kh còn nguyên vẹn, làm thể sống được nữa. Kh tin, cô đ.â.m ta một nhát, xem chất lỏng chảy ra từ cơ thể ta là gì thì biết kh nói dối."

Lâm Chiêu Nguyệt hỏi dồn: "Cô ở đây từ khi nào?"

"Chị gái xinh đẹp" nói: " đã ở đây suốt."

Cô ta xếp sau Hàn Đ, trước Lâm Chiêu Nguyệt. Ở giữa hai vốn là Trần Mặc, nhưng lúc này quay lại , cuối hàng còn một Trần Mặc khác.

Trần Mặc (thật) vội giải thích: " vừa vệ sinh."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...