Vợ Hợp Đồng
Chương 32:
Kh gian giữa hai bỗng chốc rơi vào một sự im lặng kỳ lạ.
Gió đêm thổi nhẹ, cuốn theo một làn hơi lạnh lướt qua, nhưng Hàn Vũ kh nhúc nhích, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt đối diện.
hỏi lại…
“ đó là ai?”
Giọng kh nh kh chậm, kh mang theo sự tức giận, nhưng lại đủ để tạo ra một áp lực vô hình.
Tố Lam biết kh thể lảng tránh nữa.
Cô khẽ siết bàn tay, chậm rãi nói ra từng chữ:
“ yêu cũ.”
Khoảnh khắc , cô th rõ nụ cười trên môi Hàn Vũ chậm rãi biến mất.
Nhưng kh phản ứng ngay.
Chỉ im lặng cô, như thể đang suy xét ều gì đó.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Sau đó, bật cười.
Nhẹ đến mức gần như kh nghe th.
“Vậy ra là thế.”
Giọng kh chút d.a.o động nào, nhưng ánh mắt lại lạnh một phần.
Kh kiểu lạnh lùng xa cách như mọi khi, mà là một sự xa cách đầy ý vị.
Tố Lam kh thẳng vào mắt , nhưng vẫn cảm nhận được rõ ràng.
“Nếu kh đến đây, em định giấu đến bao giờ?”
Câu hỏi này khiến Tố Lam cứng .
Hàn Vũ kh thúc ép, cũng kh gặng hỏi, chỉ khẽ nghiêng đầu, giọng ệu thản nhiên như đang nói chuyện phiếm.
“Là quá tự tin, hay là em nghĩ chuyện này kh cần thiết nói với ?”
Tố Lam khẽ mím môi.
Cô kh trả lời ngay, nhưng đôi chút d.a.o động trong đáy mắt đã bị Hàn Vũ th hết.
kh tiếp tục tra hỏi ngay.
Nhưng rõ ràng, cảm giác kh vui trong lòng chưa hề giảm bớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-hop-dong/chuong-32.html.]
Giống như một vết xước nhỏ trên mặt kính - kh nghiêm trọng đến mức vỡ nát, nhưng chỉ cần liếc mắt là thể th.
“Tố Lam?”
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau.
Cả hai đồng thời quay lại.
Cánh cửa nhà mở ra, mẹ cô đang đứng đó, ánh mắt mang theo sự dò xét.
Bà Hàn Vũ một lượt, ánh mắt từ nghi hoặc chuyển sang suy đoán.
“ là ai?”
Tố Lam lập tức tỉnh táo lại.
Cô theo phản xạ muốn lên tiếng giải thích, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Hàn Vũ đã ềm nhiên trả lời:
“Cháu là bạn trai của Tố Lam.”
Kh khí lặng trong một giây.
Tố Lam: “…”
Mẹ cô: “Hả?”
Một lúc sau, mẹ Tố Lam đột nhiên thay đổi thái độ.
Bà Hàn Vũ một lượt, giọng ệu lập tức mềm xuống:
“Đang giờ ăn tối, hay là vào ăn cùng ?”
Tố Lam: “Mẹ!”
Cô lập tức muốn từ chối thay , nhưng lần này, Hàn Vũ lên tiếng trước.
Giọng vẫn trầm ổn như mọi khi, nhưng mang theo một sự ấm ức nhàn nhạt:
“ lái xe m tiếng đến đây, trưa nay cũng chưa ăn gì.”
Tố Lam: “…”
Mẹ cô: “Vậy thì càng ăn tối trước đã!”
Kh đợi con gái phản bác, bà quay lớn tiếng gọi vào trong:
“Ông nó ơi, lát nữa thêm một ăn cơm!”
Tố Lam bất lực đưa tay đỡ trán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.