Vợ Hợp Đồng
Chương 50:
Tố Lam kh hay tò mò chuyện của khác, càng kh kiểu thích để tâm đến những chuyện chẳng liên quan đến . Nhưng rõ ràng, cô kh thể kh nghĩ đến cuộc gọi sáng nay.
Lâm Tuệ Nhã.
Cái tên cứ lặp lặp lại trong đầu cô suốt cả ngày. Kh hiểu , từ khi th màn hình ện thoại Hàn Vũ hiện lên hai chữ , cô đã một cảm giác khó tả.
Là bất an? Hay là… cảm giác khó chịu nào đó mà cô kh dám đặt tên?
Cả ngày hôm nay, cô gần như chẳng thể tập trung làm việc. Đến mức m lần lật văn kiện mà kh để ý, Hàn Vũ đã nhắc nhở. Cô kh nghĩ biểu hiện rõ ràng như vậy, nhưng dường như vẫn nhận ra ều gì đó.
Chỉ là kh hỏi.
Nhưng chính sự im lặng càng khiến lòng cô rối bời.
Tan làm, Hàn Vũ nói việc cần xử lý, bảo cô về trước.
Tố Lam cũng kh hỏi nhiều, chỉ gật đầu, thu dọn tài liệu chuẩn bị . Nhưng đúng lúc , khi Hàn Vũ vừa rời khỏi phòng làm việc, ện thoại lại sáng lên trên bàn.
Cô kh cố ý , nhưng ánh mắt vô thức lướt qua màn hình.
Một tin n.
“Gặp nhau tại chỗ cũ.”
gửi: Lâm Tuệ Nhã.
Ngón tay cô vô thức siết chặt quai túi xách.
Lại là cô .
Tố Lam kh biết “chỗ cũ” mà bọn họ hẹn gặp là ở đâu, cũng kh biết cuộc gặp gỡ này ý nghĩa gì. Nhưng trong lòng bỗng dưng một cảm giác là lạ, giống như một cục b vô hình chặn trong lồng ngực, khiến cô th khó chịu đến mức ngay cả hít thở cũng kh được tự nhiên.
Cô nghĩ kh nên bận tâm. Cô và Hàn Vũ vốn chẳng vợ chồng thực sự, quyền gặp ai cũng được, chuyện gì với ai cũng kh liên quan đến cô.
Nhưng…
Tại cô lại th bứt rứt thế này?
Tố Lam về nhà trước.
Cô ăn tối một , sau đó định đọc sách để g.i.ế.c thời gian, nhưng tâm trí lại cứ lơ lửng, chẳng tài nào tập trung được. Cô kh thích quản chuyện của khác, cũng kh thói quen tra hỏi, nhưng lần này, rõ ràng cô kh kiềm chế nổi sự tò mò của .
Đồng hồ dần chỉ đến chín giờ.
Lúc này, cuối cùng cửa cũng mở ra.
Hàn Vũ bước vào, vẫn khoác trên chiếc áo khoác dài màu đen, ánh đèn trong phòng hắt lên gương mặt , khiến đường nét lạnh lùng của càng thêm rõ ràng.
th , kh hiểu Tố Lam lại chút thất vọng.
Cô vốn nghĩ sẽ hỏi thẳng. Nhưng khoảnh khắc th Hàn Vũ, cô lại kh biết mở lời thế nào.
Thế nên, thay vì ngồi im chờ đợi, cô làm ra vẻ vô tình đứng dậy, vào bếp l một ít đồ ăn vặt, sau đó bước ra sô pha, vừa ăn vừa xem tivi.
Cô kh thích ăn vặt vào buổi tối.
Nhưng tối nay lại là ngoại lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-hop-dong/chuong-50.html.]
Hàn Vũ đặt chìa khóa xuống bàn, liếc cô một cái nhưng kh nói gì, chỉ cởi áo khoác vào bếp rót nước uống. Cả căn phòng thoáng chốc trở nên im lặng đến lạ.
Tố Lam kh , nhưng trong lòng chút bực bội khó hiểu.
đến tận bây giờ mới về, một câu giải thích cũng kh ?
Cô nhịn một lát, nhưng cuối cùng vẫn kh nhịn nổi, nghiêng đầu , cất giọng hỏi:
“Tổng giám đốc, ăn tối chưa?”
Hàn Vũ vừa rót nước vào ly, nghe vậy thì dừng lại một chút, sau đó mới chậm rãi đáp:
“Ăn .”
Chỉ một câu đơn giản như vậy, kh dư thừa bất cứ lời giải thích nào.
Tố Lam chút bực.
Cô mím môi, đặt túi đồ ăn vặt xuống bàn, cúi đầu vân vê mép túi, giọng nói chút kh tự nhiên:
“Hôm nay bận gì vậy?”
Hàn Vũ nhấp một ngụm nước, mới cô:
“ chút việc riêng.”
Lại là một câu trả lời vô cùng ngắn gọn.
Tố Lam siết chặt mép túi đồ ăn vặt, cuối cùng vẫn kh kiềm chế được, buột miệng nói:
“Là gặp Lâm Tuệ Nhã ?”
Lời vừa thốt ra, kh gian lập tức trở nên tĩnh lặng.
Hàn Vũ hơi nhướng mày, đặt ly nước xuống bàn, ánh mắt rơi lên cô, mang theo ý cười nhàn nhạt:
“Em đang ghen à?”
Tố Lam lập tức cứng đờ.
Cô muốn phản bác, nhưng lại kh tìm được lý do. Cô kh thể nói là vô tình th tin n kia, càng kh thể nói cô đã để tâm chuyện này cả buổi tối.
Thế nên, cô chỉ thể giả vờ bình tĩnh, thẳng vào , cất giọng đều đều:
“ chỉ tò mò thôi.”
Hàn Vũ khẽ cười, nhưng ánh mắt lại sáng rực lên một cách nguy hiểm.
“Tò mò?” chậm rãi lặp lại, sau đó cúi xuống, chống một tay lên sô pha, rút ngắn khoảng cách giữa hai : “Vậy em tò mò ều gì? Tò mò vì gặp cô , hay tò mò giữa và cô quan hệ gì?”
Tố Lam bị ép đến sát mép ghế, vô thức lùi lại, nhưng sống lưng lại chạm vào tay vịn sô pha.
Cô cắn môi, nhất thời kh biết nên trả lời thế nào.
Hàn Vũ kh ép cô nói ra, chỉ cô một lát, sau đó cười nhạt, đứng thẳng dậy, cầm ly nước lên, xoay về phòng.
Trước khi khuất bóng sau cánh cửa, vẫn kh quên để lại một câu:
“ một số chuyện, nếu em thực sự muốn biết, em thể tự hỏi lòng trước.”
Tố Lam ngẩn ra, theo bóng lưng biến mất, trong lòng một cảm giác vô cùng phức tạp.
Cô kh hiểu ý là gì.
Nhưng ều khiến cô khó chịu hơn cả là
Cô kh biết tại lại để tâm đến chuyện này như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.