Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ngốc, Không Nhớ Anh Là Ai?

Chương 9:

Chương trước Chương sau

10.

Thằng út đã đợi sẵn ở cửa , vest đen, dây chuyền vàng to, kính râm đen, thu hút vô số ánh .

đột nhiên hối hận vì đã gọi nó đến.

Vừa định kéo Thẩm Dục bỏ chạy, thằng út đã nhảy cẫng lên, hớn hở chạy tới: “Đại tỷ!”

Tất cả mọi ánh mắt lập tức đổ dồn vào .

: “!”

Lập tức đẩy Thẩm Dục ra.

Tất cả mọi đồng loạt Thẩm Dục.

editor: bemeobosua

Thẩm Dục: “…”

“Dụ Mịch.”

“Chồng ơi~” làm nũng.

Dẫn theo thằng út, chúng kiểm tra sức khỏe tổng quát.

Kết quả kiểm tra: Kh bất kỳ vấn đề gì.

Ngay cả thận cũng còn đủ hai quả.

kết quả, Thẩm Dục: “Vậy ra, em kh mất trí nhớ?”

Chẳng lẽ… xuyên kh ?

Thẩm Dục l ra bệnh án trước đây của , quả thật ghi đã phẫu thuật hiến thận, nhưng bây giờ thì…

“Em nhớ ra gì kh?”

thành thật lắc đầu: “Kh.”

Thẩm Dục im lặng lâu.

“Đừng nói với bất kỳ ai.”

gật đầu: “Em biết .”

Thằng út ghé sát vào, lo lắng cực độ: “Đại tỷ, rể, em vậy? bị bệnh nan y kh? Huhu.”

Nó khóc còn xấu hơn cả khỉ.

một tay bịt miệng nó: “Im ngay, mày kh cả.”

“Vâng ạ!” Thằng út vui vẻ chạy ra ngoài.

: “…”

“Bác sĩ Thẩm, hóa ra ở đây, em tìm mãi, tối nay tiệc liên hoan, muốn…”

Một cô gái mặc áo sơ mi trắng, váy hồng tới, vui vẻ Thẩm Dục.

Ánh mắt cô ta dừng lại trên .

“Vị này là…”

“Vợ …”

“Chào cô, là vợ của Thẩm Dục.” cắt ngang lời Thẩm Dục, trực tiếp thân mật tựa vào lòng ta.

Cô gái khựng lại, vẻ mặt kh cam lòng: “À ra là Thẩm phu nhân.”

“Hay là, tối nay bác sĩ Thẩm dẫn phu nhân cùng đến nhé?”

quay đầu, Thẩm Dục.

“Kh cần, kh ý định .” Thẩm Dục thẳng thừng từ chối.

“Bác sĩ Thẩm, tối nay toàn là chuyên gia khoa th/ần ki/nh đến, họ nhiều ca bệnh khó ở nước ngoài, tối nay sẽ chia sẻ, kh đến thì phí lắm đó.”

Thẩm Dục dừng lại một lát.

“Được thôi.” thay Thẩm Dục nhận lời.

Thẩm Dục cúi đầu .

cười: “Chồng ơi, ta cũng muốn mà~”

“Được.”

11.

Ra khỏi bệnh viện, kéo Thẩm Dục thẳng đến trung tâm thương mại.

Đùa à, đứa nào dám tơ tưởng đến chồng , còn thể ngồi yên ?

chọn một chiếc váy dài màu x nhạt, vừa kh quá nổi bật nhưng cũng đủ để khác ngoái . Làm tóc, trang ểm, cả một combo trọn gói, thẳng đến tối mịt.

Sắc mặt Thẩm Dục từ bình thường dần chuyển sang đen sì.

tiến lên, ôm ta làu bàu: “Ấy da chồng ơi, ta thế này chẳng cũng là để cho nở mày nở mặt ~”

Thẩm Dục bằng ánh mắt “ tin em mới là lạ”.

“Chồng ơi, vợ chồng mà đến cả chút tin tưởng này cũng kh ?”

tủi thân, buồn bã, kh vui.

Thẩm Dục ném thẳng một chiếc thẻ đen vào lòng : “Sau này, tự .”

“Vâng ạ!”

Sớm thế này chẳng tốt hơn ?

Vừa đến cửa bữa tiệc, còn chưa kịp bước vào, đã nghe th tiếng trò chuyện bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-ngoc-khong-nho--la-ai/chuong-9.html.]

“Tinh Tinh, đây là cơ hội tốt đó, Thẩm Dục tối nay cũng đến, nhất định nắm bắt cơ hội nha.”

nói gì vậy, A Dục đã kết hôn mà.”

“Hôn nhân thương mại thôi, tình cảm gì đâu, hồi học, A Dục đối với là đặc biệt nhất đó, còn mang cơm cho nữa mà.”

“Ấy da, đó đều là chuyện cũ .”

quay đầu Thẩm Dục, kh ngờ đó nha, ta còn mang cơm cho con gái nữa?

Thẩm Dục cúi đầu, mặt lạnh t: “Cô ta tiện tay v/ứt rá/c, tr/ả r/ác lại cho cô ta.”

: “?”

tg .

đẩy cửa, thẳng vào: “Chào mọi ạ.”

Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi , biết hôm nay tg .

“Đây là chị dâu à, đẹp quá mất.”

“Thẩm Dục đúng là phúc mà.”

Mặt cô gái kia tức đến trắng bệch.

Trong bữa ăn, cô gái dẫn đầu kể những chuyện thú vị trong ngành, một đám hùa theo.

Trong lúc đó còn đắc ý liếc vài cái, đứng dậy: “ vệ sinh một lát.”

Đồ trẻ con.

Kh ngờ, vệ sinh, cô ta cũng theo.

cô gái đang muốn nói lại thôi, tốt bụng lên tiếng: “ vậy cô nương?”

Cô gái , vẻ mặt kh cam lòng: “Cô đừng tưởng gả cho Thẩm Dục là thể kê cao gối mà ngủ yên, Thẩm Dục sẽ kh thích cô đâu.”

cười: “Kh thích , lẽ nào thích cô ?”

Sắc mặt cô gái khó coi: “Thẩm Dục hồi học từng mang cơm cho !”

“Cô Trương hiểu lầm .” Một giọng nói từ bên cạnh truyền đến, quay đầu, lập tức cười tươi.

Thẩm Dục tới, ôm vào lòng: “Cô Trương, hy vọng lần sau đừng v/ứt rá/c cạnh thùng rác nữa.”

editor: bemeobosua

“Với lại,” ta cô gái, “Phu nhân của Thẩm Dục , đương nhiên là thích .”

Nói xong, ta trực tiếp dẫn rời .

ngẩng đầu: “Kh quay lại nữa ?”

Thẩm Dục: “Kh.”

Ngồi trong xe, nhớ lại lời Thẩm Dục vừa nói, bật cười: “Chồng ơi, vừa nãy nói lời đó quá sức s/át thư/ơng .”

Thẩm Dục quay đầu: “Em nghĩ nói dối ?”

ta: “Chẳng lẽ kh ?”

ta kh nói chúng là “hôn nhân thương mại” ?

Trong lòng chua xót một giây, nh chóng thoát ra.

“Là thật.” Thẩm Dục đột nhiên lên tiếng.

Thành phố về đêm đèn đóm sáng trưng, xe chạy nh, ánh sáng chớp tắt, bị kính xe cắt thành vô số mảnh, chiếu lên mặt ta.

Ánh mắt ta nghiêm túc.

Tim đập loạn, ngón tay nắm chặt váy: “ thích em của năm năm trước đúng kh, em là em của năm năm trước, cho nên…”

Tay ta đột nhiên bao l tay : “Dụ Mịch.”

Giọng dừng lại, chút bất an ta.

thích chính là em.

Năm năm trước là vậy, năm năm sau cũng vậy.”

Năm năm trước?

ngây ta.

ta nói, năm năm trước đã gặp , lúc đó, thần thái rạng rỡ, tỏa sáng chói mắt, như thể chỉ cần một cái là thể vào lòng .

Cho nên, sau khi biết đối tượng kết hôn của , ta kh chút do dự liền đồng ý.

Nhưng sau khi kết hôn lại kh giống như ta đã th, hơn nữa, luôn từ chối ta.

ta kh nỡ ràng buộc , nên sau khi đề nghị ly hôn, cuối cùng vẫn đồng ý.

Não bộ chập mạch: “Vậy ra, chính là yêu em từ cái đầu tiên, kh em thì kh được?”

Thẩm Dục: “…”

.”

Trong lòng pháo hoa nổ tung.

Đắc ý vô cùng: “Quả nhiên, chính là tiên nữ giáng trần!”

Thẩm Dục: “…”

“Năm mươi triệu tiền c khi nào làm?”

“Năm mươi triệu gì cơ?” giả ngây, vội vàng chạy về phía cửa xe.

Thẩm Dục một tay kéo lại: “Vi phạm hợp đồng, bồi thường gấp đôi.”

: “!”

Đồ gian thương!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...