Vợ Ngốc Tổng Tài Bá Đạo
Chương 16: Một Đêm Của Riêng Anh – Không Cho Em Thoát
Đêm bu xuống, thành phố lấp lánh đèn.
Tại tầng cao nhất của biệt thự nhà họ Vũ, ánh sáng vàng ấm áp lan khắp phòng ngủ chính, mùi hương lavender dịu nhẹ quyện với tiếng nhạc jazz mềm mỏng khiến kh khí như tan chảy.
Yên Nhiên vừa bước ra từ phòng tắm, tóc còn ướt, áo choàng tắm trắng trễ nửa vai.
Cô ngước lên, thì th Vũ Dạ Thần đã ngồi sẵn bên giường, tay cầm ly rượu đỏ, mắt ánh lên một thứ cảm xúc khó đoán pha chút khao khát, chút ên cuồng, và nhiều hơn hết… là chiếm hữu.
**
“Đêm nay…” – đặt ly xuống bàn, đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía cô – “...là đêm của riêng .”
“Ơ… nhưng mai em …”
“Im lặng.” – siết l eo cô, kéo sát vào lòng, thì thầm bên tai – “Cả ngày em dám đứng trước đám đ, tự tin, tỏa sáng... Em biết cố kiềm chế thế nào kh?”
Cô đỏ bừng mặt.
“… ghen à?”
“Ghen? Kh.” – nhếch môi – “ chỉ muốn đánh dấu lại từng chỗ trên em, để em nhớ… em thuộc về ai.”
**
bế cô bổng lên, đặt xuống giường trong tiếng hét khẽ:
“Vũ Dạ Thần! Em chưa…”
“Chưa chuẩn bị?” – cúi đầu, hôn lên cổ cô – “ sẽ giúp em chuẩn bị.”
Tay lướt nhẹ qua thắt lưng áo choàng, kéo sợi dây buộc.
Tấm áo trượt khỏi cơ thể mềm mại, lộ ra làn da trắng sữa, khiến hơi thở nặng thêm vài phần.
“Đừng như vậy…” – Cô đưa tay che mặt.
“Vậy thế nào?” – kéo tay cô ra, thì thầm sát môi – “ như… sắp ăn em sống à?”
**
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chiếc ga giường nhàu lại.
Tiếng thở gấp, tiếng gọi tên nhau, tiếng giường khẽ rung…
kh để cô thời gian phản kháng, mỗi nụ hôn đều mang theo lửa cháy, vừa dịu dàng, vừa dữ dội.
“Ưm… nhẹ chút…”
“Kh nhẹ.” – ghé tai, giọng trầm như ma mị – “Vì vợ hôm nay quá đẹp, quá giỏi… khiến chỉ muốn yêu đến khi em ngất.”
Cô vòng tay ôm l cổ , môi run khẽ: “Vậy… yêu em thật ?”
Lần này, dừng lại, sâu vào mắt cô.
“Kh yêu… mà là ên vì em .”
**
Một đêm , kh toan tính, kh giằng co.
Chỉ và cô – hòa vào nhau như hai mảnh ghép cuối cùng vừa khít nhất.
Đôi tay vuốt ve sống lưng cô, nụ hôn kéo dài bất tận, từng chuyển động sâu sắc và đầy ma mị khiến cô gần như kh thở nổi.
Đến khi kết thúc, cô mệt đến mức rúc vào n.g.ự.c , mắt lim dim.
“…” – Cô gọi khẽ – “Nếu mai em biến mất…”
“Kh được nói bậy.” – ôm chặt l cô – “Nếu em biến mất, sẽ san bằng cả thế giới để tìm em về.”
“Cả thế giới?”
“Ừ.” – hôn lên trán cô – “Vì em là vợ ngốc, nhưng là tất cả của .”
**
Nhưng…
Ngoài ban c tầng dưới, một bóng đen đang quan sát qua ống nhòm, cười lạnh.
“Yên Nhiên… mày nghĩ mày thể trốn mãi? Tao đã trở lại. Và lần này… sẽ kh ai cứu được mày đâu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.