Vợ Ngốc Tổng Tài Bá Đạo
Chương 18: Yêu Em – Kể Cả Khi Em Đã Không Còn Thở
Tiếng trực thăng vang rền trên bầu trời thành phố.
Bên dưới, Vũ Dạ Thần trong bộ đồ đen đặc nhiệm, tay cầm bản đồ quét nhiệt, mắt rực lửa.
“Hệ thống định vị phát hiện ra tín hiệu từ chiếc vòng cô đeo, nằm trong khu nhà kho bỏ hoang phía Tây. sẽ vào.”
Trợ lý gấp gáp: “Thiếu gia! Bên trong đến hơn mười tay súng, là địa bàn của đám vệ sĩ bà Trình thuê, kh thể”
“Im.”
Giọng Vũ Dạ Thần lạnh như băng.
“Kh ai được cản . Vì nếu kh cứu được vợ ... thì sống tiếp nghĩa lý gì nữa?”
**
Tại nhà kho cũ.
Yên Nhiên bị trói vào ghế sắt, môi khô khốc, mắt mờ vì sốt.
Một gã đàn bước tới, tay cầm ống tiêm chất lỏng mờ mờ.
“Muốn gây sốc báo chí? Vậy làm tới cùng.” – Gã cười khẩy.
Yên Nhiên cố gắng vùng vẫy: “Kh… tránh ra!”
“Muộn …”
Gã tiến tới gần.
Ngay lúc kim tiêm chỉ còn cách da cô vài milimet
BÙM!
Cửa nhà kho bị đá tung.
Một viên đạn b.ắ.n trúng tay gã đàn , m.á.u văng lên tường.
Vũ Dạ Thần xuất hiện như tử thần hắc ám, ánh mắt đỏ ngầu, s.ú.n.g giơ thẳng:
“Ai đụng vào cô … chết.”
**
lao tới, đá văng tất cả những kẻ c đường, b.ắ.n kh chớp mắt.
Máu b.ắ.n lên áo , tay đầy vết xước nhưng ánh vẫn chỉ dán vào một .
Yên Nhiên.
Cô nằm bất động trên ghế, đầu gục xuống, mắt kh còn phản ứng.
hét lớn: “YÊN NHIÊN!!!”
**
Khi bế cô ra khỏi nhà kho, trời đổ mưa.
ngồi bệt giữa vũng nước, ôm chặt cơ thể nhỏ bé trong tay, lay gọi:
“Em mở mắt ! Là đây! Mở mắt ra… làm ơn…”
Kh tiếng đáp.
Kh hơi thở.
**
Vũ Dạ Thần run rẩy, môi áp vào môi cô, hô hấp nhân tạo, tay đập n.g.ự.c cô liên tục:
“ xin em… em muốn gì cũng được, cho hết… chỉ cần em tỉnh lại…”
Và …
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một tiếng ho khẽ vang lên.
Cô nấc nghẹn, thở lại, cả co giật nhẹ.
ôm l cô, rúc vào hõm cổ cô, nức nở:
“Cảm ơn trời… cảm ơn em kh bỏ lại.”
**
Trở về biệt thự, bác sĩ sơ cứu cho cô xong, tiêm thuốc an thần, nói:
“Cô kiệt sức và bị sốt cao. Cần nghỉ ngơi tuyệt đối.”
Nhưng trong phòng…
Yên Nhiên tỉnh dậy giữa đêm.
Và th ngồi bất động bên giường, mắt trũng sâu, râu mọc lởm chởm, áo sơ mi dính m.á.u khô.
“Dạ Thần…” – Cô gọi khẽ.
bật dậy, nắm l tay cô, áp lên má:
“ đây… là đây.”
“… cứu em?”
“ sẽ luôn cứu em. Dù em ở đâu, dù chết.”
**
Cô vòng tay ôm cổ , môi run run:
“Em tưởng… kh gặp được nữa.”
siết eo cô, hôn lên môi cô, kh lời báo trước.
Nụ hôn cuồng nhiệt, như trút hết lo sợ và yêu thương bị dồn nén.
Tay vuốt lên cổ cô, lần xuống bờ lưng cong, thì thầm:
“Tối nay, làm một việc.”
“Việc gì…?”
“Khắc lại từng dấu vết của … trên em.”
**
Cô nằm dưới , run rẩy, nhưng kh kháng cự.
Mỗi cú hôn của vừa dịu dàng, vừa mãnh liệt, vừa như trừng phạt:
“Vì em dám biến mất mà kh xin phép …”
“Ưm…”
“Vì em làm phát ên…”
“Dạ Thần…”
“Và vì em là duy nhất trên đời này… khiến trở nên yếu đuối.”
**
Đêm , tiếng thì thầm, tiếng yêu, tiếng da thịt va chạm vang vọng giữa căn biệt thự tĩnh mịch.
Đêm … họ tìm lại nhau.
Kh còn là sợ hãi.
Mà là giao nhau giữa sống – chết… để biết, thuộc về nhau mãi mãi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.