Vợ Ngốc Tổng Tài Bá Đạo
Chương 29: Em Mà Có Chuyện Gì… Anh Sẽ Kéo Cả Thế Giới Chôn Cùng
Buổi tối hôm , sau khi ăn xong bữa cơm tối đơn giản, Yên Nhiên chỉ uống một ly nước ấm như mọi khi.
Nhưng chưa đầy 10 phút sau…
Cô đột nhiên cảm th đau quặn bụng dưới, mặt tái mét, mồ hôi đầm đìa, toàn thân run rẩy.
“Dạ… Thần…” – Cô gọi yếu ớt, tay run run bám vào thành ghế.
Chưa kịp nói thêm, m.á.u bắt đầu thấm qua váy ngủ, nhỏ xuống sàn.
**
Dạ Thần lúc đó vừa ở tầng hai bước xuống, cảnh tượng trước mắt khiến c.h.ế.t lặng:
“YÊN NHIÊN!!!”
lao tới, bế cô lên, hét lớn: “GỌI XE! ĐẾN BỆNH VIỆN NGAY!”
**
Toàn bộ khu cấp cứu được phong tỏa riêng chỉ để phục vụ một bệnh nhân: Vũ phu nhân.
Bác sĩ tái mặt sau khi kiểm tra:
“Cô dấu hiệu sảy thai cấp độ nghiêm trọng. Thành tử cung đang co thắt nh. Chúng đang làm mọi cách giữ lại thai nhi… nhưng cần tìm nguyên nhân gây kích ứng tức thì.”
Dạ Thần siết chặt nắm tay, mắt đỏ ngầu:
“ muốn kiểm tra toàn bộ đồ ăn, nước uống, thuốc men – và từng tiếp cận vợ trong 24 tiếng qua.”
“Vâng, chủ tịch!”
**
Sau hơn 2 tiếng cấp cứu căng thẳng, thai nhi tạm thời giữ được, nhưng Yên Nhiên rơi vào trạng thái hôn mê nhẹ, truyền dịch và dưỡng thai cấp tốc.
Dạ Thần ngồi bên giường bệnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô:
“Em mà chuyện gì…
Dù là ai làm… cũng sẽ khiến họ quỳ xuống trước nấm mộ của chính .”
**
Báo cáo xét nghiệm gấp được gửi tới tay Dạ Thần sau đó:
“Phát hiện chất kích thích co thắt tử cung liều nhẹ trong nước ấm mà phu nhân uống.”
Dạ Thần lật hồ sơ, th chuẩn bị ly nước là giúp việc mới – tên Hạ Linh, do chính Trình Ánh Dao giới thiệu.
**
15 phút sau, tại biệt thự, Hạ Linh bị lôi ra khỏi phòng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô ta quỳ sụp, miệng liên tục lắp bắp: “Em chỉ làm theo chỉ thị, em kh biết gì hết…”
“Chỉ thị của ai?” – Dạ Thần lạnh lùng.
“Là… là bà Trình! Bà nói… đứa bé trong bụng phu nhân sẽ đe dọa địa vị của thiếu tiểu thư Trình Ái Linh sau này…”
**
Dạ Thần kh nói gì.
xoay ra lệnh:
“Trình Ánh Dao – giam lỏng tại nhà riêng. Đình chỉ tất cả cổ phần. Cấm truyền th tiếp cận.
Và hầu tên Hạ Linh – giao cho luật sư hình sự. kh cần cô ta sống thêm một ngày nào tự do.”
**
Sáng hôm sau.
Yên Nhiên tỉnh lại với ánh mắt mơ màng.
“Con… còn kh?”
Dạ Thần ngồi bên giường, mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn trầm:
“Còn. Con và em đều vượt qua .”
“Em… em cứ tưởng…”
siết tay cô, đặt trán lên bụng cô:
“Em kh được nghĩ đến ều gì xấu nữa. Kh lần sau. Vì từ bây giờ, sẽ kh để bất kỳ ai đến gần em mà kh qua tay .”
Cô nghẹn ngào, nước mắt trào ra.
“Em tưởng kh sợ gì…”
“ kh sợ ai… nhưng sợ mất em.”
**
Buổi chiều hôm , đưa cô ra ban c phòng bệnh – nơi nắng nhạt chiếu qua những khóm hoa cúc trắng mới nở.
“ đã cho trồng hoa em thích nhất ở đây .”
Cô mỉm cười, tay đặt lên bụng:
“Cảm ơn … đã cứu mẹ con em một lần nữa.”
hôn nhẹ lên trán cô, ôm chặt từ phía sau:
“Chỉ cần em còn thở… thì còn yêu.
Và còn sống – là còn bảo vệ em, đến hơi thở cuối cùng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.