Vợ Ngốc Tổng Tài Bá Đạo
Chương 34: Tiệc Đầy Tháng Của Cậu Nhóc “Sát Gái” Nhất Nhà Vũ Thị
Biệt thự Vũ gia hôm nay khác hẳn mọi ngày.
Hoa trắng được kết thành từng vòng tròn treo khắp sảnh lớn, bóng bay bạc nhẹ nhàng treo trần, lồng đèn gi hình gấu bay lơ lửng.
Tất cả đều để chào mừng “thiên thần nhỏ đầu tiên của Vũ Thị” – Vũ Khải Thiên, tròn 1 tháng tuổi.
**
Dạ Thần từ sáng sớm đã tự tay chọn vest cho con trai: một bộ đồ sơ sinh mini màu trắng ngà, nơ nhỏ ở cổ.
vừa cài nút áo vừa nói:
“Hôm nay là ngày con lịch lãm hơn ba.”
Yên Nhiên ngồi trên giường, cảnh tượng đó mà bụm miệng cười.
“Con mới 1 tháng tuổi đã bị ba áp lực …”
“Ba nó kh cho phép nó thua ai – kể cả khoản đẹp trai!”
**
Tiệc đầy tháng bắt đầu từ 17h.
Khách mời chủ yếu là cổ đ cấp cao, đối tác thân thiết và bạn bè chọn lọc. Ai đến cũng trầm trồ trước kh gian lung linh, ấm cúng.
Tất nhiên, nhân vật chính – bé Khải Thiên – chỉ ngủ say trong nôi, được thay phiên bế bởi một dàn cô chú “mê trẻ cấp tốc”.
**
“Cưng quá! Giống hệt ba nó luôn!”
“Má ơi, thằng nhỏ mới 1 tháng mà khí chất y như tổng tài thu nhỏ!”
“Mà ba nó đâu nhỉ?”
Vừa nói xong thì… Vũ Dạ Thần xuất hiện – tay bế con, áo sơ mi trắng xắn tay, tóc chải nhẹ, thần thái ngời ngời.
Đúng kiểu: “tổng tài chuyển sang chế độ ba bỉm”.
**
nhiều khách nữ trong bữa tiệc tr thủ đến gần.
“Chủ tịch Vũ, cho em bế bé một chút nhé…”
“Hay… em bế con, ôm em một cái làm kỷ niệm nhen?”
Yên Nhiên lúc này đang đứng gần bàn bánh kem, nghe th câu đó thì nụ cười đ cứng lại.
Cô bước lại, khoác tay lên eo Dạ Thần, hôn nhẹ lên má trước mặt mọi :
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Xin lỗi m chị nha. Hai cha con em chỉ dành để… em ôm thôi!”
**
Dạ Thần bật cười, nghiêng đầu vợ:
“Ghen hả?”
“ con mà ta còn xin ôm. Kh ghen là em ngốc thiệt á.”
cười trêu:
“Ừm… nhưng vợ ngốc theo cách đáng yêu nhất.”
Cô nhéo eo : “Dám nói nữa là tối nay ngủ riêng đó!”
**
Sau phần chụp ảnh, bé Khải Thiên được đưa vào phòng ngủ sớm để tránh ồn.
Dạ Thần quay sang nói với vợ:
“ món quà đặc biệt cho con.”
l từ túi áo ra một hộp nhỏ, bên trong là một sợi dây chuyền vàng trắng tinh xảo, mặt là viên đá được đánh mã “K” – Khải Thiên, mặt sau khắc:
“Con là ều kỳ diệu mà ba mẹ từng mong đợi nhất.”
Yên Nhiên lặng .
“… chuẩn bị từ khi nào vậy?”
“Từ lúc con chưa chào đời. Vì biết, dù con là trai hay gái… thì cũng sẽ là ều quý giá nhất của .”
**
Tối muộn hôm đó.
Cô nằm trong lòng , thì thầm:
“Em tưởng sau khi sinh con, sẽ ít thời gian bên nhau hơn…”
siết cô lại gần, thì thầm bên tai:
“Kh đâu. Em và con – yêu đều nhau.
Nhưng vợ thì vẫn là duy nhất –
khiến suốt đời xin… được yêu lại từng ngày.”
**
Dưới ánh đèn ngủ ấm áp, đôi mắt Yên Nhiên cụp xuống, môi mỉm cười, tay đặt lên n.g.ự.c – nơi trái tim chồng bá đạo vẫn đập đầy chân thành.
Chưa có bình luận nào cho chương này.