Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!

Chương 31:

Chương trước Chương sau

“Ai đây vậy?” Nhã Lan quay sang hỏi Hiểu Nam. Cô kh nhớ này nhưng lại ác cảm với thái độ của cô ta.

“Ái chà, hôm qua cô mới vừa nói kh biết Nam, vậy mà nay còn mua đồ ăn cùng ta. Đúng là cái tính êu ngoa nó ngấm vào m.á.u mất .” Ái Th lườm Nhã Lan khinh thường dè bỉu.

“Ủa, còn cả chuyện đó nữa, vậy mà kh biết gì!” Nhã Lan đang vui vẻ nên hứng thú đấu khẩu với cô ả ên khùng này: “Đây là chồng , cô quen à?”

Câu hỏi của Nhã Lan làm mồ hôi trên trán Hiểu Nam thi nhau túa ra, vội chen vào trả lời: “Em cô ta xem, chỉ những kẻ mắt mù mới quen biết với hạng đ, kh quen!”

“Vậy thì thôi, suýt thì em tưởng thành tiểu tam cướp đàn của khác đ.” Nói cô kéo theo đàn của nh chóng rời khỏi siêu thị trước sự ngỡ ngàng kh chỉ của Ái Th mà cả Hiểu Nam.

Tính cách của Nhã Lan chút khác lạ, nếu như kh cùng Hiểu Nam thể Ái Th đã cho rằng cô ta nhận nhầm . Lúc này cô ả mới l lại phản ứng lập tức gọi theo: "Khoan, đứng lại, đợi với.”

Ái Th vất vả nện giày cao gót muốn bắt kịp hai nhưng cửa thang máy đã đóng lại, nhân vật chính đã bỏ , trò hề cũng nên kết thúc, cô ta ngượng ngùng mỉm cười đáp lại ánh mắt giễu cợt của những thích hóng chuyện ở xung qu sau đó chẳng màng đến chuyện nhân viên thu ngân gọi lại nhận hàng và hóa đơn mà thẳng.

Nhã Lan vừa xuống tới gara để xe liền bỏ tay ra khỏi Hiểu Nam lững thững bước lại xe mở cửa ngồi vào. Hành động này của cô làm trái tim Hiểu Nam vốn đang bất an bỗng nhiên hẫng một nhịp. thấp thỏm bám theo, mở cốp xe cất đồ mới cẩn thận ngồi vào ghế lái, mắt cụp xuống y như đứa trẻ tội nghiệp đang hối lỗi.

“Cô ta là ai? Là tiểu tình nhân nuôi bên ngoài của à?” Nhã Lan vòng hai tay trước n.g.ự.c giả bộ giận dỗi hỏi.

Hiểu Nam giật , đột ngột ngẩng đầu vào gương mặt nghiêm túc của cô hỏi: “Em thực sự cho rằng… là như vậy ?”

“Bày ra sờ sờ như thế… phù… Trước khi chúng ta ký bản thỏa thuận kia em đã nói , nếu như một ngày nào đó tìm th chân ái của cuộc đời, nói một tiếng, em nhất định sẽ kh níu kéo .” Cô buồn bã trả lời.

Hiểu Nam nghe xong, chẳng những kh tức giận còn toe toét cười, vụng trộm thở phào nhẹ nhõm, nhoài ôm l Nhã Lan vào lòng: “Bà xã à, kh quen cô ta. Chắc là th hạnh phúc nên ghen tị, bày trò mà.”

“Thế khi nãy kh nói ngay từ đầu, để cô ta nói nhiều vậy làm chi?” Nhã Lan lớn giọng, tay còn nhéo vào eo . Còn lâu cô mới tin.

nhớ , lần sau nhất định sẽ nói nhiều hơn vài câu.” Hiểu Nam cũng bị miệng lưỡi trơn tru của Nhã Lan làm cho hoài nghi về chỉ số EQ của bản thân mà ú ớ nhận lời.

“Thôi được, ai bảo quá ưu tú mới khiến em cảm th tự ti như vậy chứ?” Cô đẩy ra, thúc giục: "Thôi! Mau về nhà kẻo mọi lại chờ."

Hiểu Nam mỉm cười, thơm lên má cô, bàn tay vẫn còn lạnh lẽo hấp tấp khởi động xe, đánh vô lăng lái .

Ái Th đứng ở trong góc theo, nhếch miệng cười đầy ma mị.

***

Vì là ngày nghỉ, nên bất cứ lúc nào đường phố cũng thể bị tắc nghẽn. Để tránh những đoạn đường cao ểm, Hiểu Nam lái xe vòng qua tuyến phố mới, nơi này khá thoáng đãng nên lại thuận lợi hơn nhiều. Kh bao lâu hai đã về tới nhà họ Trần. nhóc Khải Dương là phát hiện ra đầu tiên.

“Cha, mẹ!”

“Mẹ xem nào, mới một tuần kh gặp mà con trai đã cao lên đ!” Nhã Lan ôm nhóc thơm lên gò má bánh bao vui vẻ cười.

“Dương Dương ăn ngoan, lớn lên sẽ chăm sóc mẹ.”

“Ái chà, con thật giỏi.” Cô lừ mắt đàn bên cạnh: “Biết nghĩ cho mẹ .”

“Về hả, mau vào nhà !” Bà Trần đứng ở cửa nhà, lau tay vào tạp giề vẫy vẫy thúc giục.

Hiểu Nam xách theo túi đồ lớn mang vào bếp, sắc mặt tủi thân như đứa con ghẻ bị hắt hủi, vậy nên thầm quyết tâm, nghiêm túc tuân thủ quy tắc nói ít, mắc lỗi ít. Nếu kh nói, sẽ kh tội.

Cứ thế, sau bữa ăn bình an kh bị mắng câu nào, Hiểu Nam thở phào nhẹ nhõm trở về phòng riêng của . Sau khi cho Khải Dương ngủ, Nhã Lan mới quay trở lại, ngoan ngoãn nằm trên giường mà kh nhịn được bật cười.

“Kh biết nếu như mắc lỗi thật bộ dáng sẽ như nào nhỉ?” Cô cúi bắt l cái mũi cao đẹp bóp chặt lắc qua trái, : “Chẳng khác nào học sinh bị bắt quả tang copy bài.”

vòng tay ôm l cô vào lòng, vẻ mặt cực kỳ tủi thân: “ yêu vợ nhất trên đời, chỉ mong em mãi vui vẻ như thế này. nhất định sẽ giữ trong sạch, tránh xa những đàn bà khác.”

“Ha ha, phòng xa vậy!” Nhã Lan chọc tay vào n.g.ự.c : “Em hay tin , nên vô cùng ghét sự giả dối. Đừng lừa gạt em.”

Hiểu Nam gật đầu chẳng thể mở nổi miệng đáp ứng.

***

Sáng hôm sau, như thường lệ hai rời khỏi nhà họ Trần để trở lại làm việc. Trước khi đến c ty thì cần rẽ qua nhà để thay đồ. Ngay khi bọn họ bước vào đại sảnh c ty, đột nhiên bị một phụ nữ chặn lại: "Nhã Lan, cuối cùng thì cũng tìm được , tớ kh số của nên bảo vệ kh cho lên căn hộ, tới đây để chờ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-31.html.]

Nhã Lan liếc Hiểu Nam: “Hình như cô ta quen biết chúng ta thật đ .”

"Tớ đây, Ái Th, bạn của . Trước kia từng làm thư ký riêng cho Nam!” Ái Th bắt l cánh tay Nhã Lan như thân quen lắm.

Nhã Lan rùng rút tay ra khỏi cô ta: “ liên quan gì tới kh?”

Hiểu Nam ôm Nhã Lan vào trong lòng, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đừng ở đây diễn kịch, vợ kh quen biết cô, cố tỏ ra thân thiết làm gì.”

Nói xong lớn giọng nhắc lễ tân: “Gọi bảo vệ đuổi cô ta ra ngoài.”

Cặp mắt của Ái Th độc ác tựa như loài rắn, cô ta tỏ ra uất ức, sắc mặt tái nhợt vờ như kh nghe th, hèn mọn níu kéo Nhã Lan mặc cho bảo vệ túm l cánh tay đến đau buốt: “Lan, quên tớ , trí nhớ làm thế, thể quên được tớ, đừng tin ta, đó là một đàn tồi, ta đã lừa dối …”

tiếc, giữa một ên và chồng , tin hơn!” Nhã Lan trào phúng cười xoay trở lại thang máy.

Bị bảo vệ ném ra ngoài cửa, Ái Th lập tức thu lại dáng vẻ khổ sở, chính trang lại áo quần: “Tao kh gì ngoài thời gian. Để xem mày kiên trì tới đâu?”

***

Nhã Lan đứng dựa lưng vào vách thang máy, thờ ơ Hiểu Nam. “Em muốn tin , lẽ em nên tin mà kh nên chút hoài nghi nào, kh ạ?”

Hiểu Nam nắm chặt tay, bước lại, khoảng cách giữa hai dần bị thu hẹp: " xin lỗi."

Đứng trước nguy cơ bị lật tẩy, đàn rốt cuộc cũng bật chế độ diễn sâu. cúi ôm chặt eo cô giọng chẳng khác gì gã sở kh: “Em chỉ thể tin , làm gì lựa chọn nào khác. Đời này mặc định em là phụ nữ của , là chồng em, chúng ta ch.ết cũng kh chia lìa.”

“Như vậy cô ta nói kh sai?”

“Cô ta là con cáo què, muốn cướp chồng em, đã từ chối nhiều lần . thề, chỉ em thôi.”

Nhã Lan bất lực đàn cao lớn đang cúi đu bên eo , bàn tay cô nâng lên, chuẩn xác bắt l tai kéo thật mạnh. Bị đau, Hiểu Nam theo lực kéo của cô ngẩng đầu lên, bốn mắt nhau.

Thừa dịp Nhã Lan còn đang do dự, Hiểu Nam liền dựa vào vai cô tiếp tục ăn vạ: “Hơn nữa bây giờ chúng ta đã là hoa chủ, ong bướm bên ngoài là cái thá gì!”

"Ông xã, em th đau đầu. lên làm, em về nhà nghỉ ngơi được kh?” Nhã Lan lạnh lùng đề nghị.

"Đau đầu ?” Hiểu Nam lập tức đặt bàn tay to lớn của lên trán cô. "Kh sốt, em khó chịu lắm kh."

" lẽ chỉ cần ngủ một giấc dậy là sẽ ổn." Nói cô lảo đảo dựa vào như muốn ngủ.

“Chờ một chút!" cúi bế ngang cô lên, thang máy vừa mở, đôi chân dài đã bước vội về phòng làm việc của , mở cửa cách vách đặt cô nằm trên giường nghỉ.

Hải Long ngồi ở phòng trợ lý, qua cửa kính đã th sếp nhà kh thèm giữ khoảng cách với chị dâu như trước, hùng hổ bế trước ánh mắt ngạc nhiên của đám nhân viên liền vội vàng đuổi theo. Đến bên ngoài phòng tổng giám đốc, ta chưa kịp gõ cửa đã th chu ện thoại vang lên. Là sếp gọi. Hải Long lập tức bắt máy.

Nam, là em đây!”

“Vào !” bên trong lạnh lùng ra lệnh.

gọi 111 báo án cho . Con r đó kh thể tiếp tục nhởn nhơ được.”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Vâng ạ. Em hiểu !” Hải Long vừa xoay ra tới cửa cũng kh yên tâm hỏi lại: “Chị dâu ổn kh ạ?”

“Toàn đang trên đường đến…” Nói cũng xoay muốn trở lại phòng nghỉ: “Huỷ các cuộc hẹn trong ngày cho , những việc khác toàn quyền quyết định.”

"Em biết , em trước."

Hiểu Nam đến bên cạnh giường, vẻ mặt u ám phụ nữ của mệt mỏi ngủ. Khánh Toàn đã nói, khi bị sốc tâm lý, Nhã Lan sẽ cảm th đầu đau buốt, nhẹ thì rơi vào trạng thái ngủ mê man, tỉnh dậy sẽ quên hết mọi thứ. Nặng thì thời gian sẽ lâu hơn.

nằm xuống bên cạnh, vuốt ve gương mặt đã khắc sâu trong tâm trí . Miệng lẩm bẩm: "Em khó chịu lắm kh?”

Nhã Lan khó chịu gạt ngón tay của ra khỏi mặt, miệng càu nhàu: "Em Đã nói là cho em về nhà ngủ, bế em dọc hành lang, ngày mai tất cả sẽ đồn là em câu dẫn ."

Hiểu Nam phì cười. "Được , đợi Khánh Toàn tới kiểm tra cho em, xong chúng ta sẽ về nhà."

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...