Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 34:
"Tại em kh nghe ện thoại của ?” Hiểu Nam rót cho cô một cốc nước ngồi xuống giận dỗi hỏi.
Nhã Lan nhấp một ngụm nước, đặt nó trở lại bàn, nói lớn: “Tiểu tình nhân của tới ăn vạ ở nhà em.”
“Nếu như kh chúng ta đã thỏa thuận từ trước, thể đã tin là em đang ghen đ.”
"Nói em nghe, thực ra cô ta đã làm gì.” Nhã Lan Hiểu Nam chờ đợi, chỉ th đàn đầy ý cười: “ kh nói em đây."
"Ừ, đường cẩn thận nhé!” Hiểu Nam cũng đứng dậy ý tứ trở lại bàn tiếp tục làm việc, cũng kh cô l một cái.
"Tại kh hỏi vì hôm nay em tới đây?” Th thật sự kh định giữ ở lại nên Nhã Lan kh nhịn được hỏi.
" thực sự kh phù hợp với hình tượng trọc đầu mặc vest!"
"Làm biết được..." Nói được nửa chừng, Nhã Lan chợt dừng lại, quay chỉ tay vào : “ trở về như một con chuột lén lút bỏ ?”
Hiểu Nam ngồi trở lại sô pha, dựa lưng vào ghế cô kh ý định trả lời.
Nhã Lan thở dài, bước trở lại ngồi bên cạnh chu miệng: “Nghe từ miệng khác nói, em bực bội. nói xem, tại Trần Gia của lại phá sản?”
Hiểu Nam vẻ mặt ấm ức của cô cảm th buồn cười. Mặc dù biết rằng cô đang lo lắng cho , nhưng nghĩ tới chuyện cô mở cửa để cho Ái Th vào nhà liền cảm th cần cho cô một bài học. Chỉ là th cô chịu một chút bất bình, đã kh thể lạnh mặt ngồi yên nổi. thua .
đàn ôm l cô, kéo ngồi xuống đùi , áp má vào vá cô thủ thỉ: “Kh cần lo lắng, Trần Gia kh , lần sau em đừng gặp cô ta, đừng mở cửa, nếu như cô ta giở trò gì liều lĩnh thì ?"
Nhã lan vòng tay ôm l cổ : “Dự án kia thực sự vấn đề, chẳng đã đầu tư nhiều hay ?”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
"Tệ nhất thì bị phá sản. Nếu phá sản, em sẽ kh coi thường chứ? sẽ chính thức nghèo rớt mồng tơi."
Nhã Lan ôm l gương mặt , vào cặp mắt đen sâu đó, dịu dàng nói: "Chưa bao giờ em ở bên vì tiền bạc. Nếu bị phá sản, em sẽ nuôi ."
vẻ mặt nghiêm túc của cô, Hiểu Nam mỉm cười: “ là đàn , là trụ cột gia đình, nhất định sẽ kh để em và con vất vả.”
Nói môi hôn lên môi cô, tựa như con ch.ó nhỏ nhấm nháp vị mềm ngọt của đôi môi . Hai cơ thể giống như cánh rừng khô hạn gặp hỏa hoạn nh chóng bùng cháy, ngay khi nụ hôn cuồng nhiệt chuẩn bị di chuyển thì cánh cửa phòng làm việc đột nhiên mở ra: "Sếp, mọi thứ đã xong..."
Giọng nói đột ngột khiến hai nh chóng tách ra. Nhã Lan bị giật theo phản xạ muốn đứng dậy rời , nhưng lại bị vấp vào đôi chân dài của Hiểu Nam mà ngã ngửa trở lại. vội giữ chặt cô lại, khẽ nhắc nhở: “Đừng động."
Hải Long dáng vẻ của hai liền chế nhạo: "Em nhớ trong phòng sếp phòng nghỉ đ, nên nhớ là phòng nghỉ nhé!”
Hiểu Nam vỗ nhẹ vào lưng phụ nữ đang vì xấu hổ mà trốn mặt vào trong n.g.ự.c , lạnh lùng quát kẻ phá đám: “ gì thì nói nh lên."
Hải Long bĩu môi, đóng cánh cửa phía sau lưng lại, bước tới đặt hợp đồng xuống bàn ngồi vào đối diện, tay chống cằm chiêm nghiệm nói: “ tiếc, lần này em kh thể ra ngoài được. Làm phiền hai . Đây là hợp đồng với Đức, xem các ều khoản này cần thay đổi gì kh?”
Liên quan đến c việc, Hiểu Nam ôm Nhã Lan như con gấu Kaola đu trên vào phòng nghỉ bên cạnh, sau đó ra bước đến ghế sofa ngồi xuống thảo luận chi tiết về hợp đồng với Hải Long.
Nhã Lan ở trong phòng nghỉ bên cạnh lại lại, miệng lẩm bẩm: “Hải Long đã tr th cảnh tượng đáng xấu hổ của như vậy, sau này biết đối mặt với ta như thế nào đây? ta sẽ cười thối mũi mất!”
“ nên làm gì? nên làm gì? Nên làm gì?” Nhã Lan lăn lộn trên giường nghĩ cách đối phó. Giọng nói của hai đàn vọng vào mãi chưa ngừng, Nhã Lan buồn chán dần chìm vào giấc ngủ.
Hiểu Nam bên ngoài, tháo kính bóp hai bên thái dương, mệt mỏi nói với Hải Long: "Làm theo các thỏa thuận đó, gì cứ trực tiếp báo cáo lại với ."
Hải Long gật gù: "Phen này để xem con r đó sẽ xoay xở ra ? Vợ chồng già bên kia cũng kh còn kiên nhẫn nữa, hẳn là cô ta chuẩn bị làm một vụ đưa trái phép nữa. Tội chồng tội, chắc là ăn cơm tù mọt g.”
"Đừng chủ quan, một con đà bà gan lớn bằng trời cũng kh thể làm ra được những chuyện như vậy. Phía sau cô ta chắc c còn hậu thuẫn, vẫn nên phương án dự phòng.”
"Em hiểu , mong rằng lần này ổn. đã hứa cho em nghỉ phép đ nhé!” Hải Long ra ều kiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-34.html.]
“Sau dự án thì được.”
"Dù nữa, c ty của Đức cũng kinh nghiệm lâu năm. Chúng ta liên kết với họ thể yên tâm đến 80% . Mặc dù ều kiện hơi khắt khe, nhưng chỉ cần khiến cho bọn kia lao đao, sau này mảnh đất đó nhất định giá hời.”
"Nhớ kh được nhắc lại chuyện hôm nay th với Nhã lan!”
Hải Long gât đầu như gà mổ thóc, bước ra khỏi văn phòng yếu ớt đáp lại: "Em biết , nhất định là sống để dạ ch.ết mang theo.”
Sau khi Hải Long ra ngoài, Hiểu Nam ngó qua th Nhã Lan đã ngủ. tr thủ quay lại bàn làm việc để hoàn thành nốt c việc còn dang dở của .
Đã quá mười giờ tối, khi tỉnh dậy, vừa mở mắt ra Nhã lan đã th đang nằm trong một chiếc chăn b ấm áp. Cô theo tiếng lạch tạch quay sang liền tr th đang ngồi ở mép giường bên cạnh mải mê với c việc của .
Hiểu Nam nhận ra một ánh mắt nóng bỏng đang . dừng tay, tháo kính ra khỏi sống mũi cười dịu dàng hỏi: "Em dậy chưa? Chúng ta về nhà nhé!"
"Vâng ạ!” Nhã Lan ngáp dài: “Kh biết dạo này e bị , thèm ngủ, nhiều khi còn th choáng váng. Thật mệt mỏi, hay là em…”
“Em kh đâu, Khánh Toàn nói đã kiểm soát được quá trình suy thoái . Em nên ngủ sớm, ổn cả thôi mà!”
Nhã Lan gật gù đồng ý, cô , chớp chớp mắt: "Ông xã, em kh muốn bộ. thể cõng em kh?"
Hiểu Nam vui vẻ đồng ý, ngồi xổm xuống chỉ tay ra sau lưng: “Lên, cõng vợ về nhà nhé!”
Nhã Lan nhảy lên lưng , vòng tay qua cổ ôm l đàn , thúc giục: "Đi thôi, xã, chúng ta về nhà nào."
Ngồi trong xe, cơ gió mát lạnh lùa vào thổi bay cơn buồn ngủ của Nhã Lan khiến tâm trí cũng trở nên minh mẫn. Cô chợt thắc mắc lý do tại Hiểu Nam lại cố ý dụ cho Ái Th tham gia dự án đất đai kia… Đột nhiên, một suy nghĩ lóe lên, cô quay sang hỏi đàn đang nghiêm túc lái xe bên cạnh: " đã bẫy Ái Th kh?"
"Xem ra em cũng kh ngốc lắm!” Nói xong lại vỗ trán thở dài: “Mà hình như nói chuyện này với em mà!”
"Ừ, vậy là cô ả đó vẫn cho rằng em vì nghĩ hai gì đó với nhau nên giận . Vậy nên cô ta mới tích cực tới chỗ em phá phách." Nhã Lan híp mắt suy đoán.
“Để xem ngày sau cô ta tới em sẽ cho cô ta biết tay.”
Hiểu Nam nụ cười xấu xa hiện trên gương mặt cô, nhịn kh được vươn tay bẹo vào má: “Em đã hứa với tránh xa cô ta. Quên ?”
“Kh quên, em nhất định sẽ ở khoảng cách xa với cô ta xem kịch.”
***
Rốt cuộc sau vài ngày chờ đợi của Nhã Lan, Ái Th cũng đã xuất hiện. Cô ta chặn đường của Nhã Lan trên đường cô mua sắm về.
“Lan!” Ái Th hớt hải chạy đến, bộ dáng sợ hãi run rẩy.
Nhã Lan lùi xa cô ta giữ khoảng cách ba mét dừng lại. Trước khi cô lên tiếng, cô ả mặt dày đã tr nói trước: "Tớ biết kh tin tớ, nhưng đứa bé trong bụng tớ vô tội, hôm tớ khám, bác sĩ nói bị chấn thương, muốn hại mẹ con tớ ?”
Nhã Lan ngạc nhiên bụng cô ta. “Làm như thế giới này cô chửa, cô biết.”
“Đương nhiên , vì đây là con của Nam, sau này nó sẽ thừa kế Trần Gia, nó đâu đứa trẻ bình thường.” Ái Th vuốt ve cái bụng phẳng lì của , sắc mặt thực sự hiền từ, dễ thương.
“Còn xem nó họ Trần kh kìa, còn huyết thống con ruột Hiểu Nam nữa cơ.” Nhã Lan mỉa mai: “Cô kiếm đâu ra?”
Ái Th nhếch miệng cười, cô ta đột nhiên nhấc chân, chạy nh tới lao thẳng về phía Nhã Lan.
“Ê con ên, mày đuổi tao làm gì?” Nhã Lan hoảng sợ bỏ chạy.
Vừa chạy vừa vào ứng dụng mạng xã hội bật chế độ chia sẻ đoạn phim, bấm phát trực tiếp: “Chào mọi , hiện đang một kẻ đuổi theo , cô ta nói đang bầu đó, đuổi nh dễ sợ, sợ bị hãm hại quá!”
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.