Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Nhớ tới lúc trước, vừa trở về phòng đã vò thỏa thuận thành một cục vô tâm ném thẳng vào thùng rác, bởi vì trong suy nghĩ lúc b giờ, Nhã Lan đối với cũng chỉ là một vợ đúng lúc xuất hiện dùng để đối phó với cha mẹ mà thôi. Ngẫm lại, lẽ ngay từ khi đồng ý lời đề nghị của cô, tận sâu trong đã thứ gì đó kh hẳn là yêu thích, nhưng chắc c là kh bài xích cô. Hiểu Nam tờ gi thỏa thuận, tự cười vui vẻ. Hai tay giữ nó trước ngực, áp vào trái tim, vẻ mặt ngời ngời hạnh phúc.

Đây đâu chỉ là một tờ gi, nó chính là báu vật, nên giấu cho kỹ.

cẩn thận cất nó vào chiếc cặp tài liệu, sau đó giấu tận dưới đáy tủ, phủ quần áo lên, tinh tươm mới yên tâm ngã xuống giường.

Hiểu Nam sung sướng lăn lộn vài vòng trên tấm đệm mềm, thỉnh thoảng cười ngặt nghẽo. Lòng kh khỏi cảm th nhẹ nhõm nhiều.

“Nhã Lan, cho đến tận lúc này mới nhận ra, em thực sự đã dụng tâm yêu đến như vậy! Cảm ơn em!” Hiểu Nam bức ảnh cưới của hai trong ện thoại khẽ thì thầm. Hốc mắt vì phấn khích mà sáng lập lòe như ngọn lửa.

Bên ngoài ô cửa sổ, mọi âm th ồn ào bỗng hóa thành bản hợp ca rộn ràng, giống như tâm trạng của đàn lúc này, đang háo hức mong chờ một tương lai tươi đẹp của .

***

Sau khi họp giao ban, Hiểu Nam trở lại phòng làm việc của . Trợ lý của theo phía sau, tâm trạng khấp khởi khó hiểu, cứ chằm chằm vào bóng lưng to lớn phía trước.

Cả buổi họp, Hải Long đã dụi mắt nhiều lần mới dám chắc c rằng sếp đang cười. Cái qu năm suốt tháng giữ gương mặt lạnh t lại tự nhiên cười? Kh chỉ một lần, mà trong suốt buổi họp. Ngay cả lúc nghe trưởng phòng kinh do báo cáo hợp đồng bị huỷ thiệt hại hàng tỷ đồng. Vẫn cười…

Quái lạ lắm!

ta rón rén bước đến bên bàn làm việc, gương mặt tươi cười phần mơ mộng của sếp, tò mò hỏi: "Hôm qua sếp trúng vé số à?"

Nghe vậy, Hiểu Nam thu lại ý cười, trưng ra gương mặt nghiêm túc hỏi lại Hải Long: “ kh thích m trò đỏ đen.”

khi Hải Long còn chưa kịp lên tiếng, đã nói tiếp: “C ty đang thừa nhân sự, mà do thu quý này…”

Giọng ệu lấp lửng của Hiểu Nam khiến Hải Long lộp bộp sợ hãi. ta mấp máy môi muốn sửa lời nhưng đầu óc như bị hỏng kh nghĩ ra được câu từ nào thích hợp.

Nghĩ mãi, rốt cuộc Hải Long cũng chợt tìm ra một lý do, ta liền hăng say nói: “À sếp, nhà sếp sửa xong chưa? cần em hỗ trợ đẩy nh tiến độ kh. Em quen thân với một bạn làm bên xây dựng, dám đảm bảo chưa tới một tuần đã nhà để ở.”

Những tưởng sáng kiến của bản thân sẽ được sếp ghi nhận. Nào ngờ ta vừa dứt lời đã cảm th sống lưng lạnh toát. Sắc mặt Hải Long tái , nụ cười cứng ngắc thấp thỏm Hiểu Nam mà kh hiểu nói sai chỗ nào.

"Cảm ơn, nhà kh vội sửa!” Hiểu Nam gằn từng từ đáp lại Hải Long.

Hải Long vẫn ngơ ngác, cố vớt vát: “Dù gì ở khách sạn cũng chẳng thể bằng ở nhà, nếu kh ngại thì đến ở với em nhé. Nhà em rộng lắm.”

Hiểu Nam thầm nghĩ rốt cuộc trợ lý nh nhẹn tháo vát, tinh ý của đã bị con lợn nào nhập vào. thở dài kéo ngăn tủ l ra một bao thuốc, rút ếu thuốc ra ngậm trên môi. Hải Long phối hợp châm lửa.

"À, em hiểu . đã chỗ ở tạm. Vậy bây giờ sống ở đâu?" Cuối cùng thì Hải Long cũng gọi được trí khôn trở về.

"Chỗ vợ ." Hiểu Nam nhướng mày đáp. Ngữ ệu đầy tự mãn.

Câu nói nhẹ nhàng của hoàn toàn khiến Hải Long đang mờ mịt giật thót tim hô lên một cách khó tin: "Cái gì! Nhà của chị dâu? Chị chịu tha thứ cho ?”

“Kh, cô vẫn chưa nhớ ra chuyện gì.”

“Nếu một ngày chị nhớ ra thì ?”

“Chúng mới ký thêm một bản thỏa thuận kết hôn, còn vài ều khoản kèm. nghĩ xem!”

Hải Long thoáng rùng gật đầu. Tính cách của sếp ta cũng kh lạ. Một khi muốn giữ, chị dâu chạy bằng trời.

"Vâng!” ta cúi , ệu bộ cổ quái, thầm mong sếp đừng mắc sai lầm ngu ngốc như trước nữa.

Hiểu Nam tung hộp thuốc về phía Hải Long. ta chuẩn xác bắt l, dựa vào khung cửa sổ, châm lửa. Khói xám vấn vít giữa hai đàn . Mỗi nghĩ một hướng.

Thật thú vị.

Lát sau, Hiểu Nam dụi thuốc vào gạt tàn hỏi: "Dự án mới đang ở giai đoạn nào?"

"Đã được hai phần ba tiến trình. Sếp yên tâm, em sẽ giám sát kỹ lưỡng. Nhân tiện, thực sự kh ý định mở thêm chi nhánh nữa ?” Hải Long thu lại đang vẻ bu thả khi nãy nghiêm túc bàn bạc c việc.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

" kh tham vọng đó. cũng kh nghĩ sẽ rời thành phố này, Nhã Lan và Khải Dương đều ở đây. Chỉ cần chúng ta chỗ đứng uy tín trong ngành thiết kế, các dự án lớn sẽ tự nhiên tìm đến. Đó mới là mục tiêu quan trọng nhất.”

Lúc mới ra trường, Hiểu Nam đã làm việc trong viện thiết kế được hai năm. Sau đó mới tách ra làm một , giai đoạn khó khăn nhất đã gặp Hải Long. Nói là cấp bậc sếp và trợ lý nhưng thực chất cũng là bạn bè, là cùng hợp tác làm ăn.

Đến tận bây giờ tình bạn vẫn bền vững.

***

Nhã Lan làm về, cô mò mẫm c tắc ện trước cửa phòng ngủ vài lần, liên tục nhấn tắt mở, nhưng đèn kh sáng. Cô ấn thêm vài lần nữa rốt cuộc cũng chắc c rằng đèn đã bị hỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-6.html.]

Cô thở dài, cởi bỏ áo ngoài, ném nó lên giường, dùng đèn pin ện thoại soi lục tìm bóng đèn dự phòng, sau đó kéo cái ghế đẩu đứng lên muốn tự thay đèn.

Mặc dù đèn bên ngoài phòng khách vẫn sáng, nhưng trong phòng ngủ chỉ th lờ mờ. Nhã Lan dùng miệng ngậm l chiếc ện thoại đang bật đèn flash, nhón chân ngó nghiêng nghiên cứu cách tháo, lắp đui đèn.

"Em đang làm gì vậy?”

Giọng nói đột ngột khiến Nhã Lan theo phản xạ há mồm hét lên, chiếc ện thoại di động cô đang ngậm trong miệng liền rơi ra.

***

Chương 7

“Cộp!” m th của chiếc ện thoại rơi xuống sàn nhà vang lên. Ánh đèn flash loang loáng sáng. Chiếc ghế dưới chân Nhã Lan chao đảo qua lại vì trọng tâm kh ổn định. Cô vội vàng nhảy khỏi ghế, nào ngờ lại trượt chân ngã ngồi trên mặt đất. Tư thế xứng đáng để đời.

Quá mất mặt, Nhã Lan liền nh chóng đứng dậy, gương mặt cứng ngắc cố gắng cười. Nhưng bộ dáng vừa cố cười vừa ôm m.ô.n.g của cô càng làm đối diện nhịn cười đến mức gần chấn thương nội tạng mất .

Vì để gỡ gạc chút thể diện, Nhã Lan lớn tiếng quát Hiểu Nam: “ là ma , về cũng kh hú một tiếng. làm sợ ch.ế.t !”

" còn chưa kịp chào em.” Gương mặt của Hiểu Nam thể hiện sự vô tội chân thật.

"Vậy tại khi nhảy xuống lại lùi ra mà kh đỡ ?” Nhã Lan xoa m.ô.n.g rướn muốn cúi xuống nhặt chiếc ện thoại di động rơi dưới đất lên nhưng cột sống tê dại khiến gương mặt xinh đẹp nhăn lại suýt xoa.

Th vậy, Hiểu Nam liền nhặt chiếc ện thoại di động còn nguyên vẹn trên mặt đất và đưa cho cô: "Điện thoại di động của em thực sự bền. Rơi từ trên đó xuống mà chả hề hấn gì. Kh giống như em..."

"..." Nhã Lan nhận l chiếc ện thoại di động Hiểu Nam đưa cho mà chỉ muốn gõ vào mặt một cái. Vì ai mà cô ra n nỗi này chứ?

Hiểu Nam liếc bàn tay cầm ện thoại đang ở tư thế giơ lên của Nhã Lan. Nó gần như sắp đánh vào mặt vậy. Hiểu Nam niềm tin rằng nếu còn cố tình trêu chọc, cô thực sự thể tặng cho gương mặt đẹp trai này của vài cục u.

“Em soi đèn cho !” Hiểu Nam chỉnh lại chiếc ghế, ngó nghiêng vị trí bóng đèn bảo Nhã Lan.

Nhã Lan ngạc nhiên, cô ngờ vực hướng ánh đèn về phía : “Sếp à, biết sửa kh?”

Hiểu Nam vuốt tóc làm ra bộ đang soái ca cười tự mãn: "Mau soi đèn , chính là một đàn trên chuẩn đ."

cởi nút áo cổ tay, kéo cao lên. Cánh tay rắn rỏi với khối cơ đẹp đẽ lộ ra. Tiếp đó cởi nút trên cùng của cổ áo. Đây là đang câu dẫn chứ còn gì nữa!

ánh mắt si mê của Nhã Lan, Hiểu Nam giẫm chân lên trên ghế. Cô ngoan ngoãn soi ện thoại di động lên. Ánh sáng từ đèn pin chiếu vào . Bởi vì Hiểu Nam giơ tay lên cao, gấu áo sơ mi nằm gọn gàng trong cạp quần từ từ bị kéo ra, để lộ những thớ cơ bụng khỏe mạnh đẹp mắt.

Nhã Lan ngây ngốc . Mọi thứ trong áo sơ mi đều được phản chiếu rõ ràng trong tầm mắt của cô. Đột nhiên, Nhã Lan giật , vẻ như Hiểu Nam đã gọi cô từ nãy đến giờ mà cô kh hề hay biết.

Hiểu Nam đứng trên ghế xuống phụ nữ kh biết tâm hồn đang bị treo ngược ở cành cây nào. nhếch miệng ẩn ý cười cộc đầu cô nhắc lại: "Em vậy? Mau đưa ện thoại cho ."

Cơn đau trên đầu kéo suy nghĩ của Nhã Lan trở lại. Cô đỏ mặt, hừ mũi, thô lỗ dúi chiếc ện thoại vào tay .

Hiểu Nam loay hoay soi xét cái đui đèn, cũng kh quên liếc Nhã Lan. Còn chu miệng huýt sáo.

" nấu cơm." Chân Nhã Lan như bôi dầu, vèo một cái cô đã chạy tọt vào bếp.

bóng lưng mất hút của Nhã Lan, Hiểu Nam chút bối rối. Chả nhẽ đã khiêu khích cô quá mức ?

***

Vì hôm nay, Nhã Lan được nghỉ phép nên cô đã tự thưởng cho một hôm được ngủ nướng. Tất nhiên, còn gì hạnh phúc hơn là ngủ cho đến khi tự thức dậy mà kh bị làm phiền bởi tiếng chu báo thức. Nhã Lan nheo mắt vào màn hình ện thoại để ở mặt tủ bên cạnh giường, mới 10 giờ, vẫn còn sớm, cô bu ện thoại ra, nằm xuống giường thêm một lúc nữa.

Lúc lâu sau Nhã Lan mới bước ra khỏi phòng ngủ và qu nhà. Đúng , ta là sếp lớn đương nhiên làm. Vậy là hôm nay cô sẽ một kh gian riêng tư thực sự. Cảm giác này lâu lắm mới . Tuyệt biết m!

Cô đứng trên ban c phòng khách, tia nắng ấm áp của mùa Thu chiếu vào. Sảng khoái quá! Nhã Lan vươn vai làm vài động tác uốn dẻo yoga. Đúng lúc cô đang ở tư thế thăng bằng, một chân làm trụ, chân còn lại đang giơ thẳng lên cao thì chợt nghe th tiếng cửa mở.

Hai tay cô vẫn giữ nguyên tư thế hãm chân, chậm chạp quay đầu lại liền tr th Hiểu Nam bước vào cửa. mặc bộ đồ thể thao màu x đen hai tay xắn lên cao. Mặt trời chiếu vào cơ thể của khiến nó bừng sáng thật đẹp mắt.

Hai cứ thế nhau. Ánh mắt của Hiểu Nam dán chặt vào cơ thể cô mơ màng hoài niệm. Tư thế kia, chậc chậc, lúc trước đã sung sướng.

Tiếc là ký ức của Nhã Lan kh còn quãng thời gian đó. lúc này, trong đầu cô chợt lóe lên hình ảnh lần đầu tiên hai gặp nhau.

Bởi vì cô học kém nên cha mẹ đã nhờ kèm giúp, khi đó cô chẳng đủ tự tin để thẳng vào như lúc này. Lòng ngưỡng mộ cũng chỉ dám vụng trộm giữ riêng .

Lần đó, Nhã Lan đã l hết can đảm viết cho một phong thư, ều chưa kịp đưa đã nhận ra sự ghê tởm trong mắt . Mặc dù đã che giấu nó tốt trước mặt mọi , trên mặt luôn duy trì nụ cười lịch sự và khiêm tốn, nhưng cô biết thực sự khinh thường , vì học quá dốt.

Ôi tuổi thơ, ôi thời niên thiếu! Chỉ vì tự ti với lực học mà sau lần đó Nhã Lan đã kh còn dám xuất hiện trước nữa. Hai cũng mất liên lạc cho đến mãi sau này.

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...