Vợ Ơi! Về Nhà Nhé!
Chương 27: Lôi kéo
th Phi Dương dưới ánh đèn sân khấu, Lan cũng cảm th hơi ngạc nhiên.
Nhưng chỉ là ngạc nhiên thoáng qua mà thôi, sau đó thì trở về vẻ lạnh lùng như ngày thường. Bởi vì ta là gì cũng đâu liên quan gì đến cô.
Minh Kh luôn chú ý tới cô, bắt được ểm này, trong lòng cũng cảm th vui vẻ.
Lúc này, chợt Phi Dương bước xuống sân khấu và về phía hai .
Tất nhiên, trên đường , nhiều đều muốn trò chuyện và làm quen với ta, nhưng ta đều lịch sự từ chối tất cả.
Đến trước mặt Minh Kh và Lan , Minh Kh và Phi Dương nhau, đồng thời đưa tay ra bắt tay.
- Chủ tịch Kh!
- Chủ tịch Dương!
Hai đàn lịch sự bắt tay trước mặt Lan , vẻ mặt tươi cười vui vẻ, nhưng Lan lại cảm th mắt giữa hai họ hình như tia lửa b.ắ.n ra bùm bùm.
Phi Dương ơn với Hoàng Quân, việc hợp tác làm ăn, dĩ nhiên là Minh Kh kh từ chối, hơn nữa cũng kh thiếu lợi ích. Nhưng còn về chuyện khác thì nó lại khác .
Thu tay về, Minh Kh bá đạo ôm eo Lan , âm thầm dùng sức ôm cô vào lòng, giống như để tuyên bố chủ quyền, nhưng nhân vật chính bị tuyên bố chủ quyền lại bất hợp tác. Cô vặn , cố gắng thoát ra cái ôm của .
Chỉ là sức lực của Minh Kh quá lớn, chân cô lại đang đau, giãy giụa m lần cũng kh thoát ra được, nên cũng kh thèm chống cự, mặc cho Minh Kh ôm, hơi đâu lãng phí sức lực.
Phi Dương đang đứng trước mặt hai , làm ta thể kh th động tác giữa họ, trong đôi mắt luôn tràn đầy ý cười của ta hiện lên một tia phức tạp, nhưng ta lập tức kiềm chế bản thân.
Bầu kh khí giữa ba bắt đầu trở nên chút kỳ quái.
Ngay sau đó, một số giám đốc của các c ty khác cầm ly rượu tới chào hỏi và phá vỡ bầu kh khí kỳ lạ giữa họ.
Đương nhiên, Phi Dương và Minh Kh cũng bắt đầu nói chuyện với nhóm này.
Lan ở một bên, bởi vì chuyện họ nói cũng kh liên quan gì đến cô, cho nên muốn kiếm cái gì ăn, lấp đầy cái bụng vẫn còn trống rỗng.
Vì thế, cô kề tai nói nhỏ với Minh Kh:
- đói bụng, bên kia tìm cái gì ăn!
Minh Kh cô một cái, cuối cùng gật đầu đồng ý và bu bàn tay đang ôm chặt l eo cô ra.
Th vậy, Lan lập tức đứng lên định chỗ khác, ai dè….
- Ui da…
Minh Kh, Phi Dương đang nói chuyện với những khác nghe tiếng kêu cuar cô thì đồng thời vào cô, lập tức mỗi một bên nắm l cánh tay cô và lo lắng hỏi cùng một lúc:
- Em kh?
- Em kh?
Lan : "..."
cần đồng th vậy kh?
Cô đáp:
- Chân chỉ hơi đau thôi, kh .
Chỉ là khi cả hai xuống chân của cô thi phát hiện chân cô đã sưng đỏ.
- Thế này mà em nói kh ?
Phi Dương nh miệng lên tiếng, vừa định ngồi xuống, đưa tay ra muốn kiểm tra vết thương trên chân Lan . Nhưng ta phát hiện Minh Kh đã ngồi xổm xuống đất từ lúc nào , đang kiểm tra bàn chân đang sưng của Lan .
Cứ như vậy, tay của Phi Dương dừng lại giữa kh trung, bất đắc dĩ thu về.
Sau khi Minh Kh đứng dậy, đỡ Lan và muốn đưa cô .
Tuy nhiên, Phi Dương dường như biết Minh Kh sẽ về hướng nào, ta vội tiến lên và nắm l cánh tay còn lại của Lan , ngăn Minh Kh tới.
Hiện trường đột nhiên lặng im……
Mọi đều tập trung vào ba đang lôi kéo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai nắm chặt hai cánh tay của Lan , một trái một , vẻ như kh ý định bu ra.
Khung cảnh bỗng trở nên kỳ lạ.
- Bu ra!
Minh Kh kéo Lan đến bên cạnh .
Phi Dương cười kh nói, nắm l tay Lan , âm thầm kéo cô lại bên .
Thế là kéo qua kéo lại.
Lúc này, hiện trường liền trở nên náo động, lời bàn tán bắt đầu xôn xao.
Lan hiển nhiên đã trở thành tâm ểm chú ý nhất trong buổi tiệc này.
Kh nói nên lời nhất là Lan , bị hai kéo tới kéo lui, chân đau đã đủ làm cô khó chịu , hiện tại hai cánh tay của lại bị kéo tới kéo lui, hỏi cô kh à? Nghĩ thử xem cô kh?
- Bu ra! - Lan tức giận đột nhiên rống to.
Th cô tức giận, Phi Dương lập tức bu tay cô ra.
Nhưng khóe môi Minh Kh lại cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, bế Lan lên về phía cổng của hội trường bữa tiệc giữa những lời cảm thán và kinh ngạc của những xung qu.
Trước mặt nhiều như vậy, Lan đột nhiên bị bế lên, cô làm kh xấu hổ cho được, cô lập tức đỏ mặt, cúi đầu ở trong n.g.ự.c Minh Kh, nhỏ giọng phản kháng:
- Minh Kh… … thả xuống!
Thế nhưng, Minh Kh phớt lờ cô.
Lan lại kêu lần nữa, lần này hơi lớn hơn:
- Minh Kh, nghe th kh? Thả xuống, tự !
Vờ như kh nghe.
- Minh Kh…
- Nếu kh muốn hôn em trước mặt nhiều như vậy, em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút . Hửm?
Lan : "...."
Lan lập tức im lặng.
Chẳng biết tên Minh Kh này đào đâu ra loại thuốc đáng ghét như vậy.
Tuy nhiên, chưa được vài bước, Phi Dương đã chặn đường, nở nụ cười nói:
- Chân của cô đã bị thương, đứng kh tiện lắm, kh bằng đưa cô lên phòng khách trên lầu nghỉ ngơi , chờ gọi bác sĩ riêng tới!
- Cảm ơn chủ tịch Dương, nhưng kh cần đâu!
Minh Kh vẫn dùng giọng ệu lịch sự nhưng trong mắt lại lạnh lùng nói với Phi Dương, sau đó bế Lan lướt qua Phi Dương về phía cổng.
Phi Dương muốn đuổi theo nhưng bạn thân phía sau đã âm thầm nắm l cánh tay ta ngăn lại.
Bóng dáng của Minh Kh nh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi ở trong bữa tiệc.
bạn thân của Phi Dương - Tùng Phát, khẽ kề vào tai Phi Dương nhắc nhở:
- Phi Dương, đừng quên hôm nay là nhân vật chính đ!
Phi Dương đứng tại chỗ, im lặng, ánh mắt về phía lối ra dần mờ . Nhưng chỉ chốc lát sau, vốn là đôi mắt mờ mịt lại trở nên trong trẻo, ta lại mỉm cười, khóe môi cong lên tự nhiên như cũ.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- Thành thật xin lỗi, thật thất lễ, xin đừng để ý, chúc mọi vui vẻ!
Nhận l ly rượu do Tùng Phát đưa tới, Phi Dương nâng ly, mỉm cười gật đầu, một hơi uống cạn rượu trong ly.
Những trong bữa tiệc đều là những đã lăn lộn trên thương trường, vì vậy họ đương nhiên sẽ nể mặt ta. Chính vì thế, sau đó mọi liền lần lượt nâng ly rượu của để đáp lại.
Nhạc khiêu vũ vang lên, mọi đều để chuyện vừa xảy ra ở trong đầu, còn trên mặt vẫn nở nụ cười như lúc ban đầu, như kh gì xảy ra.
Buổi tiệc vẫn tiếp diễn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.