Vợ Tôi Là Tin Tặc
Chương 767:
Joyce ngây ngất khi nghĩ đến ều này.
Cô như mất hồn, chìm đắm trong suy nghĩ về tương lai của bên Martin, lại nhớ về những mảnh ký ức vụn vặt mà cô từng trải qua cùng trước đây.
Cô và đã là bạn học từ thuở ấu thơ, từ Viện Royal Creek cho đến tận Yamenia. Dù cả hai đã rời ghế nhà trường và hiện đang c tác với tư cách là bác sĩ tại Bệnh viện Trung ương San Joto, mọi vẫn thường gọi họ là "cặp đôi ăn ý" của San Joto.
Cũng giống như việc cô là nữ nghiên cứu viên duy nhất trong nhóm nghiên cứu của Martin, cũng chưa bao giờ cho phép bất kỳ cô gái nào khác được phép tiếp cận .
Joyce cảm th ngọt ngào khôn tả khi nghĩ về những ều này. Cô gần như tin chắc rằng Martin cũng tình cảm với . Họ chung sở thích, tính cách lại vô cùng hòa hợp, thậm chí cả nghề nghiệp cũng ăn khớp đến mức hoàn hảo.
Dẫu cho đôi chút lập dị và khó tính, cô vẫn sẵn lòng bao dung và chấp nhận con thật của . Cô tin chắc rằng sẽ là phụ nữ thấu hiểu nhất trên đời này, và rằng Martin sẽ chẳng bao giờ thể tìm được một phụ nữ nào khác giống như cô nữa.
Đám đ bên ngoài đã dần tan tác, và Martin kh còn nghe th giọng nói của Joyce nữa. hơi ngạc nhiên khi th Joyce lại thể ngoan ngoãn giữ im lặng lâu đến thế.
"Nếu biết trước ều này, lẽ ra đã nên dùng cách đe dọa này với cô ta sớm hơn mới ?"
Martin đã uống cạn ly cà phê, nhưng vẫn chưa th bóng dáng mà muốn gặp xuất hiện. khẽ thở dài quay sang phụ nữ đang ngồi cạnh , nhưng lại giật trước vẻ mặt của cô.
Joyce đang chống cằm lên tay, khuỷu tay tì trên mặt bàn, đôi mắt dán chặt vào với vẻ mặt ngây ngất đầy si mê. Th quay sang , cô liền nháy mắt với , gương mặt ửng hồng đầy vẻ thẹn thùng.
"Ôi trời đất ơi."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Martin khẽ rụt lại, cố gắng giữ khoảng cách với phụ nữ này.
"Thật đáng sợ. đã quá ngây thơ . Lẽ ra biết rằng phụ nữ này sẽ chẳng đời nào chịu ngồi yên và chẳng làm gì cả. Cô ta lại đang giở trò trêu chọc nữa đây mà."
Joyce bắt đầu màn "qu rối thầm lặng" đối với Martin; cô cứ chằm chằm vào , vẻ mặt như muốn nói ều gì đó. Tuy nhiên, Martin phớt lờ cô và chỉ kiên nhẫn chờ đợi những học sinh cuối cùng bước ra khỏi cổng trường. Nếu cần gặp kh xuất hiện, đành ra về thôi.
Sau vài phút, tất cả học sinh đều đã ra về, cổng trường cũng đóng lại, chỉ còn chừa lại một lối thoát hiểm bên h. Martin thở dài, thầm biết rằng hôm nay chẳng gặp chút may mắn nào.
thất vọng đứng dậy và sải bước về phía lối ra.
Joyce bực bội dậm chân thình thịch khi cố đuổi theo nhưng lại chẳng thể bắt kịp . Đúng lúc đó, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, khiến cô đưa tay che mặt vì ngượng ngùng.
“Chắc c là Martin đang ngại . chưa từng trải qua mối tình nào bao giờ cả. Hẳn là đang th ngượng khi đối mặt với sau khi nhận ra bản thân đã bị chinh phục mất . Chắc c là như vậy!”
Martin chẳng hề hay biết Joyce đang nghĩ gì trong đầu. Nếu mà biết được, sẽ chẳng ngần ngại đ.ấ.m thẳng vào mặt cô nàng một phát để giúp cô tỉnh ngộ và bảo cô thôi ngay cái trò mơ mộng hão huyền đó .
Sau khi th toán xong hóa đơn và vừa mới bước về phía lối ra, bỗng th Nicole bước vào. mà cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào gặp lại được nữa bỗng nhiên xuất hiện và bước vào quán cà phê ngay trước mắt . Martin sững sờ.
Nicole bước tới quầy bar, định gọi Claus một tách cà phê.
Khi th Martin, cô khẽ nhướng mày và ềm nhiên nói.
- Thật là trùng hợp khi lại gặp ở đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.