Vợ Yêu Khó Chiều: Vinh Thiếu Hôm Nay Ly Hôn Không - Thư Dao & Vinh Hạc Niên
Chương 424: Vinh Hạc Niên không phải ai cũng gặp được
Sâm Dữ chắc c một trăm phần trăm rằng Tổng giám đốc tưởng đến là Thư Dao.
Sâm Dữ suy nghĩ một chút, lập tức hỏi nguyên do, mới biết hóa ra Thư Dao đã nghỉ việc. ta kinh ngạc một lúc mới phản ứng lại.
"Cô đợi một chút, xin ý kiến Tổng giám đốc." Sâm Dữ nói với Thường Nhược Nhan trước mặt, sau đó cất bước gõ cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc.
"Tổng giám đốc, cô Thư kh đến, là của Việt Hâm." Sâm Dữ cẩn thận dè dặt nói.
Quả nhiên, chỉ một giây sau, khí trường xung qu Vinh Hạc Niên đã thay đổi. Sâm Dữ cảm th như một bàn tay đột nhiên bóp chặt cổ họng , cảm giác ngạt thở ập đến.
Sâm Dữ do dự một chút nói: " của
Việt Hâm nói cô Thư đã nghỉ việc ạ."
Vinh Hạc Niên vốn đang đứng trước cửa sổ sát đất, một tay đút túi quần, dáng vẻ tuấn tú mà nhàn nhã. Nghe th câu này, giọng nói trầm thấp của đột ngột vang lên: " nói cái gì?"
Trong văn phòng Tổng giám đốc, bầu kh khí trầm mặc một lúc.
Sâm Dữ hít nhẹ một hơi, tiếp tục hỏi: "Tổng giám đốc, của Việt Hâm, ngài còn gặp kh ạ?"
Sâm Dữ chỉ hỏi cho lệ. Vụ án phá sản của Thiên Thịnh ban đầu là do cụ Vinh nhất quyết bắt Tổng giám đốc , vốn dĩ Tổng giám đốc giao cho cấp dưới xử lý tùy ý là được , chỉ vì Thư Dao nên mới đích thân hỏi đến.
Vinh Hạc Niên xoay , vài bước về ghế ngồi, thuận miệng nói: " bảo xem xét xử lý ."
Sâm Dữ đợi thêm một lúc, th Vinh Hạc Niên kh dặn dò gì thêm, thăm dò hỏi: "Tổng giám đốc, cần ều tra kh ạ?"
Vinh Hạc Niên liếc Sâm Dữ một cái, nói: " rảnh lắm à, lương ở đây kh đủ tiêu ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sâm Dữ lập tức hiểu ý, quay đầu ra ngoài.
Vinh Hạc Niên khẽ nhướng mày, khóe môi hơi nhếch lên nhưng mang theo vẻ châm chọc. phụ nữ kia còn chẳng nói với tiếng nào, lo lắng cái gì chứ?
Nhớ lại sự trốn tránh của Thư Dao đối với trong hai ngày nay, trong lòng cảm th khó chịu. muốn xem xem cô còn thể trốn đến bao giờ?
Thường Nhược Nhan đứng đó, tràn đầy mong chờ. Nhưng khi Sâm Dữ ra lại nói: "Vị tiểu thư này, theo ."
Thường Nhược Nhan kh cam tâm, định hỏi một câu nhưng chưa kịp thốt ra đã bị thái độ c nghiệp của Sâm Dữ chặn lại: "Chuyện này sẽ làm việc với cô."
Nghe câu này, Thường Nhược Nhan xị mặt xuống, gượng gạo cười một cái.
Hai tiếng sau, Thường Nhược Nhan trở lại Việt Hâm thì bị Trần Diệc Sâm gọi vào hỏi tình hình.
"Vinh tiên sinh kh gặp cô." Trần Diệc Sâm lẩm bẩm một : "Nhưng cũng kh trực tiếp ngừng hợp tác với chúng ta."
Trần Diệc Sâm nhíu mày suy nghĩ một lúc thở phào nhẹ nhõm, nói với Thường Nhược Nhan: "Cô ra ngoài , biết ." "Trần Par, hay là tổ chức một bữa tiệc, hẹn Vinh tiên sinh một lần xem ." Thường Nhược Nhan thăm dò hỏi, cô ta đương nhiên chưa từ bỏ ý định.
Trần Diệc Sâm ngẩng phắt đầu lên, liếc cô ta một cái, nụ cười đầy châm biếm: "Cô tưởng Vinh Hạc Niên là ai muốn gặp cũng gặp được ?"
"Thế trước đó luật sư Thư chẳng là..." Thường Nhược Nhan nói đến đây thì dừng lại. Cô ta kh ngốc, bỗng nhiên nhận ra tình hình. Đó là vì Thư Dao mà.
Quả nhiên, trước đây lời đồn Thư Dao cặp kè với Vinh Hạc Niên, xem ra là thật .
Thường Nhược Nhan cười gượng gạo, nói:
"Vậy ra ngoài đây."
"Đợi đã." Trần Diệc Sâm gọi cô ta lại, cau mày cách ăn mặc nổi bật của cô ta, nhắc nhở một câu: "Muốn thay thế Thư Dao ? Cô biết ều lợi hại nhất của cô là gì kh? Là năng lực nghiệp vụ! Chứ kh m thứ linh tinh khác."
Chưa có bình luận nào cho chương này.