Vợ Yêu Khó Chiều: Vinh Thiếu Hôm Nay Ly Hôn Không - Thư Dao & Vinh Hạc Niên
Chương 451: Bây giờ biết sợ rồi sao?
"Bắt nạt ta! Hu hu..." Thư Dao cảm th uất ức. Cô gần như ngạt thở, cộng thêm m ngày nay kìm nén quá nhiều đau khổ vì chuyện của Sở Ninh, nỗi tủi thân trào dâng khiến cô òa khóc nức nở.
Vinh Hạc Niên sững sờ, kh ngờ tình huống lại thay đổi như vậy. Thực ra vẫn còn đang thèm thuồng, bởi vì hai bắt đầu mối quan hệ đã là lên giường, những nụ hôn âu yếm như thế này hiếm, chăng cũng là lúc cưỡng ép cô. Còn kiểu dịu dàng quấn quýt, cô ngoan ngoãn đến mức khiến ta đau lòng thế này thì gần như chưa từng .
Vì vậy, th Thư Dao khóc, Vinh Hạc Niên nhất thời kh biết làm . Tay khựng lại giữa kh trung, sau đó hạ xuống, vỗ nhẹ vài cái lên lưng cô.
Nhưng sự an ủi này kh làm Thư Dao nín khóc. Nhớ đến Sở Ninh, cô lại càng khóc to hơn, nước mắt tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt dây.
Thực ra, Thư Dao bây giờ cũng kh rõ trước mặt là ai, chỉ cảm th vòng tay này ấm áp dễ chịu nên muốn cứ ôm mãi như vậy.
Vinh Hạc Niên sa sầm mặt mày, định rời ra để l khăn gi cho cô, nhưng bị Thư Dao ôm chặt l eo: "Đừng , cho em ôm một lát."
Vinh Hạc Niên đứng im, chiếc áo sơ mi bị nước mắt cô làm ướt đẫm, nhíu mày, thầm nghĩ phụ nữ này cũng lúc yếu đuối đến vậy .
Một lát sau, vén tóc cô ra, hỏi: "Thư
Dao, kỹ xem là ai?"
muốn xác nhận xem cô đã tỉnh táo chưa.
Thư Dao nghe th tiếng , ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ươn ướt , chớp chớp: " trai xinh đẹp."
Vinh Hạc Niên cau mày, phụ nữ này đến giờ vẫn chưa nhận ra ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-451-bay-gio-biet-so-roi-.html.]
Đang suy nghĩ thì xe đột ngột dừng lại, giọng nói của Sâm Dữ từ phía trước truyền đến: "Tổng giám đốc, đến Thịnh Thế ạ."
"Ừ, về trước ." Vinh Hạc Niên nói. Sâm Dữ xuống xe rời , trong xe chỉ còn lại Vinh Hạc Niên và Thư Dao.
Thư Dao vẫn chưa tỉnh rượu, kh tìm được gối ôm thoải mái, cô bĩu môi tủi thân, nhân lúc Vinh Hạc Niên nói chuyện lại quấn l .
Đúng là yên tâm về thật đ! Vinh Hạc Niên kh biết nên khóc hay nên cười, bất lực hừ lạnh một tiếng: "Dao Dao, là đàn bình thường đ!"
dùng sức, ôm eo Thư Dao đặt cô ngồi lên đùi . Trong bóng tối, đôi mắt phượng rực lửa chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ n của cô.
Lập tức, một luồng nhiệt kỳ lạ lan tỏa trong lòng Thư Dao, cơ thể mềm mại của cô khẽ run lên, bản năng muốn né tránh.
Vinh Hạc Niên cười nhạo cô, một tay giữ chặt eo thon, một ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô thẳng vào : "Bây giờ biết sợ ?"
" bản lĩnh thì suốt dọc đường đừng trêu chọc ? Hửm?" Giọng nói trầm thấp của Vinh Hạc Niên nghe êm tai. ghé sát vào tai Thư Dao, hơi thở nóng rực truyền vào tai cô: " bị em làm cho lửng lơ khó chịu..."
Thư Dao vẫn còn say, hoàn toàn kh hiểu đang nói gì, chỉ cảm th nguy hiểm đang đến gần nên kh ngừng né tránh.
Vinh Hạc Niên đâu dễ gì để cô trốn thoát, ôm chặt eo cô ép sát vào , đôi môi mỏng dán lên môi cô, từng chút từng chút một mài miết, cực kỳ dịu dàng nhưng lại mang theo sự bá đạo khác thường.
Thư Dao dần dần mềm nhũn, dường như đã quen với sự tiếp xúc này. Hai tay cô kh kìm được vòng qua cổ đàn , cũng muốn th qua cách này để quên đau khổ.
Cảm nhận được sự chủ động của Thư Dao, trong lòng Vinh Hạc Niên vui mừng khôn xiết, động tác cũng càng thêm dịu dàng. thầm nghĩ phụ nữ này chỉ khi say rượu mới chủ động với như vậy.
Sau khi Thư Dao trở mặt với , thời gian qua đã nhẫn nhịn vất vả, đêm nay kh muốn bu tha cho cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.