Vợ Yêu Khó Chiều: Vinh Thiếu Hôm Nay Ly Hôn Không - Thư Dao & Vinh Hạc Niên
Chương 63: Không phải mẫu người tôi thích
“Dao Dao, con yên tâm, thằng khốn đó kh ly hôn được đâu, chỉ thừa nhận con là cháu dâu của thôi.” Ông cụ Vinh l lại hơi, nói một câu.
Thư Dao vội vàng khuyên nhủ: “Ông nội, sức khỏe kh tốt, lại về nước ?” Rõ ràng trước đó bác sĩ đã nói cụ Vinh cần ở nước ngoài một thời gian dài.
Trong lòng Thư Dao trùng xuống, chắc là vì chuyện cô và Vinh Hạc Niên ly hôn.
“Thực ra, nội à, con và Vinh Hạc Niên vốn dĩ...” Thư Dao muốn nói bọn họ vốn dĩ kh nền tảng tình cảm, ở bên nhau cũng là miễn cưỡng, huống hồ như Vinh Hạc Niên sẽ kh dung thứ cho cuộc hôn nhân như vậy.
“Dao Dao, con yên tâm, kh sự đồng ý của , cuộc hôn nhân này kh bỏ được đâu.” Ông cụ Vinh nghiêm túc nói một câu.
Thư Dao thở dài, cô kh biết nói gì.
“Ông nội, nghỉ ngơi trước ạ.” Thư Dao kh muốn để cụ Vinh bận tâm.
Cúp ện thoại, Thư Dao day day huyệt thái dương, chỉ cảm th đau đầu, nhưng hiện tại cô kh nghĩ ra cách nào, chỉ mong Vinh Hạc Niên đừng làm cụ quá khó chịu, nhỡ đâu cơ thể chịu kh nổi.
Nhà cũ Vinh gia.
Vinh Hạc Niên nhận được ện thoại báo cụ biết hôm nay nhận gi chứng nhận ly hôn nên đã ngất xỉu, liền vội vã chạy về nhà cũ.
Vinh Hạc Niên vào nhà chính, thẳng vào phòng ngủ của cụ. Ông cụ Vinh mở mắt ra th là , hừ lạnh một tiếng lại nhắm mắt lại.
Rõ ràng là cụ Vinh kh muốn nói chuyện với .
Vinh Hạc Niên cởi áo khoác vest ra, tiện tay cởi hai cúc áo sơ mi trên cùng, trực tiếp hỏi bác sĩ: “Tình hình thế nào?”
Bác sĩ cụ một cái, đáp lại: “Tức giận c tâm. Vinh tổng, cụ lớn tuổi , sợ nhất là loại chuyện này.”
“Hơn nữa bản thân tim cụ đã kh tốt, những chuyện như thế này cần tránh.” Bác sĩ bổ sung.
Cũng tức là bị chọc giận. Vinh Hạc Niên cười bất đắc dĩ, sau đó dặn dò bác sĩ: “Kết nối với bác sĩ bên nước M, kh thể để xảy ra bất kỳ vấn đề nào nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-63-khong-phai-mau-nguoi-toi-thich.html.]
“Vâng, Vinh tổng.” Bác sĩ thay t.h.u.ố.c cho cụ xong liền dẫn ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai cháu. Ông cụ Vinh nhắm mắt, nhất quyết kh chịu mở ra.
Vinh Hạc Niên ngồi xuống cạnh , chút bực bội: “ phụ nữ kia rốt cuộc đã cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì vậy?” Trong mắt , phụ nữ Tống gia kia chẳng được tích sự gì.
Ông cụ Vinh đột ngột mở mắt, trừng trừng Vinh Hạc Niên: “Dao Dao trong lòng là cô gái tốt nhất.”
Vinh Hạc Niên nhướng mày, trầm giọng nói:
“Cô ta tên là Dao Dao?”
“Đúng, tên mụ của con bé là Dao Dao. hả, còn quan tâm cái này à?” Ông cụ Vinh hừ lạnh.
Vinh Hạc Niên kh truy cứu sâu, nghĩ rằng đó là tên gọi ở nhà của ta.
“ còn chưa từng gặp con bé, biết kh hợp? Như vậy quá kh c bằng với Dao Dao.” Ông cụ Vinh bất bình thay cho cô.
Vinh Hạc Niên nhớ tới trải nghiệm tối hôm đó ở Tống gia, trong lòng tràn đầy chán ghét, kiên nhẫn nói một câu: “Cháu gặp , kh mẫu cháu thích.”
“ chắc c?” Ông cụ Vinh trợn to mắt kh dám tin. Trong lòng , Thư Dao là một cô gái xinh đẹp, trên như tỏa ra ánh hào quang vậy.
Vinh Hạc Niên gật đầu: “Cháu chắc c.”
Ông cụ Vinh cạn lời: “Kh biết hàng.” Thằng cháu đích tôn của kh mắt vấn đề chứ? thời gian bắt nó khám mắt mới được.
Ông cụ Vinh kh biết nhớ tới cái gì, đập mạnh xuống giường: “Thằng nhóc kh vẫn còn nhớ thương cái cô nào đ chứ?”
“Ông nói cho biết, muốn cưới con bé đó thì bước qua xác .” Ông cụ Vinh nói xong lại nhắm mắt lại.
Vinh Hạc Niên kh nói gì, trong đôi mắt phượng thâm sâu xẹt qua một tia u ám.
Hồi lâu sau, Vinh Hạc Niên thở dài: “Ông nội, cuộc hôn nhân này sớm muộn gì cũng ly thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.