Vợ Yêu Khó Chiều: Vinh Thiếu Hôm Nay Ly Hôn Không - Thư Dao & Vinh Hạc Niên
Chương 775: Rốt cuộc người đó là ai?
May mắn là Quan Cảnh Vân đã bắt máy. Cô báo cho biết đang ở cùng Vinh Hạc Niên, bảo cứ về trước đừng lo lắng, sau đó tắt thiết bị.
Một tiếng sau, Sa Sa được một chiếc thuyền khác do Vinh Hạc Niên phái tới đón , còn cô và Diệp Cảnh tiếp tục ở lại trên du thuyền.
Màn đêm lại chìm vào tĩnh lặng. Vì kh việc gì làm, Thư Dao mơ màng ngủ . Kh biết đã qua bao lâu, cô cảm th trên bị một vật nặng đè xuống, trĩu nặng, mang theo hơi thở th mát dễ chịu.
Lớp râu lởm chởm trên khuôn mặt tuấn tú của Vinh Hạc Niên dường như đã nhú ra một chút. hôn lên mặt cô, cọ nhẹ qua làn da khiến cô cảm th ngứa ngáy, buồn buồn.
Thư Dao bị làm tỉnh giấc, trong cơn mơ màng cô hôn đáp lại , miệng lầm bầm: "Vinh tiên sinh, cuối cùng cũng xong việc à?"
"Ừm." Lúc này Vinh Hạc Niên đã tháo mặt nạ xuống. Sống mũi cao thẳng của chạm vào chiếc mũi nhỏ của cô, trong đôi mắt phượng ánh lên một loại cảm xúc cuồng nhiệt khác thường.
Cảm nhận được Thư Dao đã hoàn toàn tỉnh táo, gia tăng lực đạo của nụ hôn, động tác cơ thể càng thêm bá đạo, muốn xâm chiếm mọi kh gian trên cô.
", thể đợi một chút kh..." Thư Dao bị hôn đến mức não thiếu oxy, ra sức đẩy cơ thể ra: " còn muốn hỏi chúng ta đang đâu đây?"
Việc cho đưa Sa Sa trước cô thể hiểu được, nhưng thế này là muốn đưa cô và Diệp Cảnh đâu?
Vinh Hạc Niên thở dốc trầm thấp, nói: "Lát nữa đến nơi, sẽ xử lý một số việc, ngày mai chúng ta ngồi máy bay tư nhân về Đ Thành."
"Được thôi." Thư Dao đáp, thầm nghĩ chỉ cần Diệp Cảnh kh tháo mặt nạ ra thì sẽ kh .
"Đang nghĩ gì thế?" Vinh Hạc Niên vừa nói vừa lật , ôm Thư Dao nằm sấp lên . Ánh mắt chằm chằm vào khuôn mặt cô, hỏi: "Lúc này nên tập trung một chút kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-775-rot-cuoc-nguoi-do-la-ai.html.]
"Đâu nghĩ gì?" Thư Dao bị ép lật , cơ thể dán chặt lên , càng lúc càng nóng, khiến cô chút khó chịu.
Hơn nữa bên dưới chính là cơ thể , cô thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể cũng ngày càng cao, nóng rực như lửa.
Nhưng lúc này, Vinh Hạc Niên lại kh cử động. Ánh mắt nóng bỏng của quét qua khuôn mặt cô, đột nhiên hỏi: "Kẻ đeo mặt nạ bạc kia rốt cuộc là ai?"
Tim Thư Dao thót lên một nhịp, thầm nghĩ lại nhắc đến chuyện này vào lúc này chứ, bèn đáp: "Là một bạn quen biết."
"Kh lừa đ chứ?" Đầu ngón tay Vinh Hạc Niên lướt qua gò má cô, trượt dài xuống dưới, cởi bỏ dây áo cô. đột ngột rướn lên, đôi môi mỏng c.ắ.n nhẹ vào dái tai nhạy cảm của Thư Dao.
Thư Dao cố nhịn cơn run rẩy, kìm nén cảm xúc trong lòng, giữ vẻ mặt bình tĩnh cười nói: "Kh , đâu dám lừa ." Cô kh biết Vinh Hạc Niên đã phát hiện ra ều gì, tóm lại là sống c.h.ế.t kh thừa nhận.
Nhưng tên đàn c.h.ế.t tiệt này lại dùng thủ đoạn này để tra hỏi, Thư Dao suýt chút nữa kh nhịn được mà nói ra sự thật.
Sau một hồi âu yếm kề cận, cả hai đã sớm tình ý . Vinh Hạc Niên đỡ l vòng eo thon của cô, đôi môi mỏng áp sát môi cô, lên tiếng: "Chúng ta thử trên du thuyền nhé?"
Mặt Thư Dao đỏ bừng, nhắm ngay môi c.ắ.n một cái. Cú c.ắ.n này như châm ngòi cho một loại chất xúc tác nào đó, bầu kh khí mờ ám, căng thẳng nhàn nhạt bao trùm cả kh gian.
Vinh Hạc Niên giống như một con sói đói kh biết mệt mỏi, đến mức sau đó tiếng cầu xin tha thứ của Thư Dao đứt quãng, kh thành câu.
"Xin... ..." Giọng Thư Dao vỡ vụn, còn bản thân cô thì giống hệt chiếc du thuyền đang bị sóng biển xô đập, tròng trành kh ểm dừng.
đàn thì thỏa mãn tràn trề, còn Thư Dao mệt đến mức một ngón tay cũng kh muốn động đậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.