Vũ Điệu Của Bóng Tối
Chương 9:
trơ mắt lao ra giữa đường, ôm chặt đứa bé trai đang hoảng sợ, xoay lướt qua đầu xe tải đang lao tới, lùi lại lề đường mà chẳng mảy may hề hấn gì.
Nhưng chẳng thể thở phào, nước mắt trào ra, ên cuồng dứt khỏi tay qua đường để lao về phía .
"Lâm Dĩ Trạch! ên à!"
khóc nức nở lao tới ôm chặt l , ấn đầu vào lòng , muốn dùng cơ thể che c ánh nắng trên đỉnh đầu , nước mắt rơi lã chã, nói năng lộn xộn: " ? đau kh? sắp tan thành tro bụi kh? Đừng ! Lâm Dĩ Trạch, đừng ! Em kh thể sống thiếu !"
Trong đầu chỉ toàn là hình ảnh "tan thành mây khói
ôm chặt l , sợ rằng chỉ cần thả lỏng tay, sẽ tan thành tro bụi ngay trong lòng , đến cả mảnh xương cũng kh còn.
vừa khóc vừa ngẩng đầu lên, nhòa lệ .
trong lòng khựng lại, đầu tiên là đưa tay vỗ nhẹ lưng , vuốt tóc như đang dỗ dành, thận trọng tách ra một chút. Giọng đầy vẻ lúng túng: "Nguyệt Nguyệt, em... em đang làm gì thế?"
Đôi mắt phượng của đang kh chớp, trong đó đầy vẻ ngơ ngác cùng một chút chột dạ kh giấu nổi.
Ánh nắng chói chang chiếu lên , vẫn còn nguyên vẹn, chẳng thiếu một sợi tóc. Làn da trắng trẻo kia đừng nói là bị nắng thiêu tan, đến cả vết đỏ cũng chẳng , chỉ chút mồ hôi trên trán vì vừa chạy m bước.
vẻ ngẩn ngơ của , bu đứa trẻ ra trả lại cho mẹ đang chạy tới, ấp úng mở lời, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Cái đó... Nguyệt Nguyệt, thực ra... kh sợ nắng..."
sững , nước mắt vẫn còn đọng trên mặt, cả đần độn hẳn .
"Trước đây chỉ là... muốn em xót xa cho chút thôi..."
"Chỉ là... hơi ghét thôi, giống như con các em ghét hành, tỏi, rau mùi vậy, chứ kh ... kh sẽ chếch..."
qua đường vẫn vây qu khen " trai này tốt thật", chỉ đứng tại chỗ, nước mắt chưa khô, mặt từ đỏ vì khóc chuyển dần sang đỏ vì giận.
càng nói giọng càng nhỏ, đầu càng cúi thấp.
giả vờ như kh nghe th, lúc tr trả tiền, xách túi đồ ăn lên núi trước, đợi đến khi chân sắp bước vào căn nhà gỗ, liền niệm chú: "Come!"
nghiến răng, kh thèm quay đầu lại mà thẳng về phía tiệm tạp hóa, Lâm Dĩ Trạch vội vàng đuổi theo sau, liên tục xin lỗi: "Nguyệt Nguyệt, sai , thật sự sai , sau này kh dám nữa."
Lúc bố mẹ và quay về, Lâm Dĩ Trạch vẫn đứng chôn chân ở cửa căn nhà gỗ, hai tay giơ lên, hai chân khép chặt.
8.
"Chà, cặp đôi trẻ lại cãi nhau à?"
Ánh hoàng hôn kéo dài bóng , chiếc sơ mi trắng bị gió thổi khẽ đung đưa, nhưng lại cứng đờ như khúc gỗ, chỉ đôi mắt phượng là thể đảo qua đảo lại, đầy vẻ chán chường.
Nói xong g giọng, làm vẻ trịnh trọng hô lên với Lâm Dĩ Trạch một tiếng: "Giải!"
cười hì hì, vòng qu hai vòng, đưa tay chọc chọc vào cánh tay cứng ngắc của , quay sang gọi : "Nguyệt Nguyệt, chú ngữ của cháu lợi hại thật đ."
Bố mẹ cũng xúm lại, lần lượt thay nhau đọc tất cả những câu chú trừ tà mà họ học được sau bao năm tr mộ, nhưng Lâm Dĩ Trạch vẫn như bị đóng nh xuống đất, kh hề phản ứng.
Lâm Dĩ Trạch kh nhúc nhích, đến cả đuôi mắt cũng kh rung động.
cầm chai Coca từ trong nhà ra, tựa vào khung cửa, cười lạnh: "Đừng thử nữa, ta chỉ nghe hiểu tiếng thôi."
Hai nhau, trầm trồ: "Con gái nhà giờ c lực thâm hậu thế ? Đến cả bọn ta cũng kh bằng?"
vỗ đùi cái đét, cười đến mức kh đứng thẳng nổi: "Khá lắm! Hóa ra con zombie tây này dùng chú ngữ tiếng mới trị được à?"
Vừa dứt lời, cả ba đều bừng tỉnh.
Ba vừa nói vừa cười vào nhà trong, để lại và "con zombie tây" ở cửa.
Mẹ che miệng cười, bước tới vỗ vai Lâm Dĩ Trạch, bày ra vẻ mặt "lực bất tòng tâm": "Xin lỗi nhé Tiểu Trạch, chúng ta ít học, kh rành tiếng , kh giúp cháu được . Bọn ta nấu cơm đây, hai đứa tự giải quyết ."
đứng ở cửa hứng gió gần hai tiếng đồng hồ, ánh mắt ngày càng tủi thân.
Hoàng hôn dần bu, tia nắng cuối cùng cũng rời khỏi Lâm Dĩ Trạch.
Nhưng vẻ mặt đó, lại kh nhịn được muốn làm cao, kho tay bước tới, ngước mắt lườm : "Biết sai chưa?"
Thực ra cơn giận trong lòng đã vơi từ lâu, còn lại chỉ là nỗi sợ hãi từ lúc nãy mà thôi.
kh nói được, chỉ biết chớp mắt liên hồi, trong ánh mắt tràn ngập vẻ " sai ", "cầu xin em giải chú cho ", " kh dám nữa đâu".
nín cười, g giọng, thong thả đọc với : "Back."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
dụi đầu vào hõm cổ , giọng tủi thân như sắp khóc: "Nguyệt Nguyệt, thật sự sai , kh bao giờ lừa em nữa."
Chú chú vừa tan, Lâm Dĩ Trạch ngay lập tức đổ gục xuống. Đứng hai tiếng đồng hồ, chân đã tê dại, loạng choạng lao tới, ôm chặt l .
Cơ thể khựng lại, tay ôm càng chặt hơn, giọng trầm xuống, đầy sự ân hận.
bị cọ đến nhột, đưa tay đẩy đầu ra nhưng kh nỡ đẩy mạnh: "Giờ mới biết xấu hổ à? Lúc th em khóc như con ngốc giữa đường, kh nghĩ đến chuyện xấu hổ thay em?"
ngẩng đầu, nâng gương mặt bằng cả hai tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau vết lệ chưa khô, ánh mắt đầy chân thành và hối lỗi: " sống năm mươi năm , chưa bao giờ ai quan tâm đến như thế, chưa ai vì phơi nắng mà sợ chếch, khóc như vậy."
"Xin lỗi, Nguyệt Nguyệt. kh cố ý muốn th em khóc, lúc nãy em lao tới, nước mắt rơi trên áo , tim như vỡ vụn."
đôi mắt đỏ hoe của , đốm lửa giận cuối cùng trong lòng cũng tan biến sạch.
" chỉ là quá muốn được em yêu thương, được em đặt trong lòng, nên mới nói dối ngu ngốc như vậy, làm em lo sợ, xin lỗi em."
bật cười khẽ, cúi đầu trán chạm trán : "Được, hứa, sau này kh giấu em chuyện gì nữa. Em muốn ngắm bình minh thì ngắm, muốn dạo nghĩa trang ban ngày cũng được, cùng em hết, tuyệt đối kh trốn, cũng kh lừa em nữa."
" đâu xót , chỉ sợ tan thành tro bụi thật thì biết tìm đâu ra bạn trai thể dẫn thi cùng ?"
"Còn lần sau nữa, sẽ đóng nh ở nghĩa trang, cho tâm sự với bố mẹ suốt cả năm, ngay cả nước cũng kh cho uống."
vẻ mặt mong đợi của , cuối cùng kh nhịn được cười, đưa tay véo má : "Được , lần này tha cho ."
chỉ thể tủi thân dừng lại, nắm tay , ngoan ngoãn theo vào nhà.
Mắt lập tức sáng lên, định cúi xuống hôn , nhưng bị tiếng gọi của mẹ từ nhà trong cắt ngang: "Nguyệt Nguyệt! Tiểu Trạch! Ăn cơm thôi!"
Lâm Dĩ Trạch vốn thích hẹn hò với vào ban đêm bắt đầu thử hẹn hò ban ngày, tối tối cùng dẫn thi, thỉnh thoảng còn lộ răng n dọa m con t.h.i t.h.ể kh nghe lời, làm nũng với : "Nguyệt Nguyệt, lợi hại kh?"
Sau khi xuống núi, Lâm Dĩ Trạch thay đổi hoàn toàn.
Lâm Dĩ Trạch kh phục, trêu chọc con thú cưng mới "Tro mè" đang kêu ỏm tỏi: "Thật là c dã tràng."
Ban đầu th mới mẻ, cùng hóng gió bên hồ, ngắm cảnh, nhưng dần dần, "thuộc tính cú đêm" của bắt đầu biểu tình: "Lâm Dĩ Trạch, làm ơn, ban ngày đừng tìm chơi nữa!"
Tối ăn cơm xong, Lâm Dĩ Trạch bí ẩn bịt mắt lại, lái xe đưa ra ngoài.
Chớp mắt lại đến trăng tròn.
Vẫn là hai bia mộ cạnh nhau, vẫn là ánh trăng tròn, vẫn chỉ hai chúng .
Đợi đến khi tháo băng bịt mắt ra, mới nhận ra chúng đã trở lại nghĩa trang nơi hẹn hò lần đầu tiên.
Lâm Dĩ Trạch nắm tay , tỉ mỉ phủi bụi trên bia mộ, dắt cung kính lạy ba lạy.
Chỉ là lần này, trước bia mộ đặt một bó cúc họa mi trắng nhỏ mà thích nhất. Gió thổi qua, cánh hoa khẽ đung đưa, hòa cùng ánh trăng, dịu dàng vô cùng.
Giọng nhẹ nhàng nhưng vô cùng trịnh trọng, nói xong xoay , đột ngột bu tay ra, quỳ một chân trước mặt .
"Bố, mẹ, hôm nay đưa Nguyệt Nguyệt tới đây là con muốn nói với hai một chuyện."
rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhung, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn thiết kế vô cùng đơn giản.
Tim lỡ một nhịp, theo phản xạ đưa tay che miệng.
"Nguyệt Nguyệt, từng tưởng cuộc đời sẽ chỉ đêm tối kh th ánh mặt trời và những bia mộ lạnh lẽo."
Chiếc nhẫn bạc uốn thành hình hoa văn của chiếc chu dẫn thi, ở giữa đính một viên đá màu đỏ sẫm tròn trịa, sáng rực dưới ánh trăng.
" kh lời thề non hẹn biển gì cả, chỉ một câu: Đời này, em đâu đó, nguyện bị em giữ chân cả đời."
ngẩng đầu, kh chớp mắt, trong đôi mắt phượng chứa đầy ánh trăng và cả hình bóng : "Là em kh sợ nghĩa trang, kh sợ là huyết tộc, kh sợ tất cả những ều kỳ quặc của , giúp dám đứng dưới ánh mặt trời, dám chờ mong bữa sáng đạm bạc mỗi ngày."
quỳ một chân, bức ảnh hiền hậu của bố mẹ trên bia mộ, nhớ lại lần hẹn hò đầu tiên ở đây, từng nghĩ "thằng nhóc này đúng là múa rìu qua mắt thợ", kh nhịn được bật cười, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
hít sâu một hơi, trong ánh mắt đầy vẻ hồi hộp và mong chờ, giọng run lên: "Cô Lý Tinh Nguyệt, em đồng ý gả cho kh?"
Ánh trăng tròn tĩnh lặng chiếu xuống, cúi đầu hôn l .
sụt sịt mũi, cố ý g giọng, những đầu ngón tay đang run rẩy vì căng thẳng của , nhịn cười nói từng chữ một: "I do!"
Cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra trên thế gian này thực sự một cặp sinh ra là dành cho nhau.
Trong gió thoang thoảng mùi nhựa th, hai cây th đứng cạnh nhau hàng chục năm bên bia mộ, bóng cây và bóng chúng hòa làm một dưới ánh trăng.
Một dẫn thi kh sợ chếch, và một huyết tộc kh hẳn là sống, vốn dĩ nên ở bên nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.