Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vu Khống Tôi Vì 1.000 Tệ, Họ Mất Cả Gia Tài

Chương 8

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

👉 Chương CHƯƠNG 6

Sáng hôm .

còn đang cuộn tròn trong chăn.

Mơ màng đánh cờ với Chu Công.

Thì tiếng chuông cửa dồn dập đánh thức.

Thẩm Tử Mặc tới công ty từ sớm.

Trong nhà chỉ còn .

đội mái tóc rối như tổ quạ.

Mắt nhắm mắt mở mở cửa.

bên ngoài.

ngờ tới.

Dì Lý.

Chính vị khách hàng nhét hai tấm thẻ mua sắm cho .

Trông dì vô cùng sốt ruột.

Sắc mặt cũng lắm.

“Tiểu Lâm!”

“Cuối cùng dì cũng tìm cháu !”

thấy .

Dì lập tức kích động nắm lấy tay .

“Dì Lý?”

tới đây?”

“Mau trong .”

vội vàng mời dì nhà.

Rót cho dì một ly nước.

“Dì Lý.”

“Dì tìm cháu chuyện gì ?”

vội thế?”

Dì Lý uống một ngụm nước.

Hít sâu vài .

đó mới lên tiếng.

“Tiểu Lâm .”

“Dì tới để xin cháu.”

“Đều tại dì cả.”

“Nếu hôm đó dì nhất quyết nhét hai tấm thẻ mua sắm đó cho cháu.”

“Thì cháu cũng sẽ ngân hàng sa thải.”

đến đây.

Vành mắt dì đỏ hoe.

Trong lòng bỗng thấy ấm áp.

vội vàng an ủi.

“Dì .”

“Chuyện liên quan đến dì.”

“Dì đừng tự trách .”

“Cháu .”

thể liên quan ?”

Dì Lý lập tức lấy từ trong túi xách một phong bì.

Nhét thẳng tay .

“Đây chút tấm lòng dì.”

“Cháu cầm lấy .”

“Dì bây giờ cháu mất việc .”

“Cuộc sống chắc chắn khó khăn…”

mở phong bì xem.

Bên trong một xấp tiền mặt dày cộm.

Ít nhất cũng từ 10.000 đến 20.000 tệ.

lập tức trả .

“Dì .”

tiền cháu thể nhận.”

“Cháu thật sự .”

“Dì mau cầm về .”

“Đứa nhỏ .”

bướng như chứ?”

Dì Lý sốt ruột.

“Dì cháu tự trọng cao.”

bây giờ lúc cứng đầu.”

lời dì.”

“Cầm tiền .”

tìm công việc hơn trả cũng muộn.”

dở dở .

Nếu cho dì .

Trong tài khoản còn đang 200.000.000 tệ.

dì sẽ biểu cảm thế nào.

“Dì .”

“Cháu thật sự thiếu tiền.”

kéo dì xuống ghế sofa.

chậm rãi giải thích.

“Với cháu cũng sa thải.”

“Hôm qua ngân hàng điều tra rõ .”

cố tình vu khống cháu.”

“Ngay cả Giám đốc hội sở cũng đích tới xin .”

“Thật ?”

Dì Lý lập tức vui mừng mặt.

thì quá!”

“Dì mà.”

“Con bé bụng như cháu thể làm chuyện đó .”

Dì vui vẻ một lúc.

nhanh cau mày.

“Tuy nhiên.”

“Hôm nay dì tới.”

“Chủ yếu vẫn vì một chuyện khác.”

“Chuyện gì dì?”

“Chiều hôm qua.”

một cô gái tên Trương Lệ.”

“Chính nhân viên ngân hàng chỗ cháu.”

“Tìm đến nhà dì.”

Tim chợt thắt .

Trương Lệ?

đến tìm dì Lý làm gì?

“Dì gì?”

lập tức hỏi.

Dì Lý hừ lạnh một tiếng.

“Nó với dì.”

“Vì nhận thẻ mua sắm dì.”

“Nên cháu ngân hàng sa thải.”

“Bây giờ sống thê thảm.”

“Ngay cả tiền thuê nhà cũng đóng nổi.”

“Cô còn …”

“Cô bạn nhất cháu.”

giúp cháu.”

bản cũng nhiều tiền.”

“Vì mới nghĩ tới dì.”

“Hỏi xem dì thể giúp đỡ cháu thêm một ít .”

tới đó.

tức đến mức suýt bóp nát chiếc ly trong tay.

Con Trương Lệ

làm mới nhận thức về hai chữ “trơ trẽn”.

đuổi việc vẫn chịu yên.

Thậm chí còn dám mượn danh nghĩa để lừa tiền dì Lý!

“Dì …”

“Dì đưa tiền cho cô chứ?”

vội vàng hỏi.

Dì Lý lắc đầu.

“Lúc đó dì thấy gì đó .”

“Con bé Trương Lệ đó dì gặp vài .”

nào cũng lạnh nhạt với dì.”

“Làm tự nhiên bụng như ?”

“Còn bạn nhất cháu.”

“Dì bao giờ cháu nhắc tới nó.”

“Với .”

“Nó cháu trả nổi tiền thuê nhà.”

“Dì càng tin.”

“Bạn trai cháu chẳng lái Ferrari ?”

thể để cháu nghèo tới mức trả nổi tiền thuê nhà ?”

: “…”

.

Khả năng quan sát đùa .

“Cho nên dì mới để ý một chút.”

“Dì trong tay tiền mặt.”

“Bảo hôm nay lấy.”

“Sáng sớm nay dì tới tìm cháu .”

hỏi xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy .”

lập tức thở phào nhẹ nhõm.

May mà dì Lý đủ tỉnh táo.

“Dì .”

“Dì làm .”

“Trương Lệ chính vu khống cháu.”

“Hôm qua cô ngân hàng sa thải .”

ngờ vẫn chịu bỏ cuộc.”

“Thậm chí còn dám tới lừa tiền dì.”

“Cái gì?!”

Dì Lý tức đến mức đập mạnh xuống đùi.

“Con bé trời đánh đó!”

lòng đen tối như chứ?”

“Nó còn hẹn dì.”

“Hôm nay lúc mười giờ sáng.”

“Gặp ở quán cà phê cổng khu dân cư.”

“Tiểu Lâm.”

“Cháu xem bây giờ làm ?”

nên báo cảnh sát ?”

Báo cảnh sát?

Như quá nhẹ nhàng với cô .

Đối phó với loại .

dùng cách trực tiếp hơn.

Cũng hả giận hơn.

đảo mắt một vòng.

Trong đầu lập tức nảy một kế hoạch.

“Dì .”

“Dì đừng lo.”

“Chuyện cứ giao cho cháu.”

đồng hồ.

Chín giờ rưỡi sáng.

“Dì cứ tới quán cà phê đó .”

“Giả vờ như gì hết.”

“Đợi cô tới.”

đó dì chỉ cần…”

ghé sát tai dì Lý.

Nhỏ giọng dặn dò một lượt.

xong.

Hai mắt dì Lý lập tức sáng rực.

Bà đập mạnh xuống đùi.

!”

“Ý lắm!”

“Cứ làm như !”

“Hôm nay dì nhất định dạy dỗ con bé lòng đen tối đó một trận!”

Dì Lý xắn tay áo.

Khí thế hừng hực như sắp chiến trường.

Tiễn dì Lý .

lập tức gọi điện cho Thẩm Tử Mặc.

“Alo?”

“Nữ hoàng đại nhân nhớ ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...