Vũ Trụ Song Hành
Chương 8:
Một bức họa "mỹ nam nửa hở nửa kh". Thật là quá sức nóng bỏng.
Lệ Đình Thâm đón l tách cà phê, đầu ngón tay khẽ sượt qua ngón tay . căng thẳng lùi lại phía sau. Lệ Đình Thâm hạ thấp giọng hỏi: "Sợ đến thế ? Trần Niệm, là thú dữ hay ?"
Mặt đỏ bừng đến tận cổ, vội vàng xoay ra ngoài. "Trần Niệm."
Lệ Đình Thâm gọi lại. "Sau này, phòng của cô thể tùy ý vào."
ta nói một câu đầy khó hiểu. kh dừng bước, vội vã chạy xuống lầu.
Sáng sớm hôm sau thức dậy, cảm th hơi chóng mặt, cổ họng cũng đau. lẽ tối qua uống rượu, lại thêm một đêm trôi qua kh ngủ ngon nên đã bị cảm lạnh. kh ngờ khi xuống lầu thì Lệ Đình Thâm cũng ở đó. đang thong thả ngồi trên sofa đọc báo tài chính.
Điều đáng ngạc nhiên nhất là, đàn vốn luôn đóng bộ "ba mảnh" tiêu chuẩn này, hôm nay lại mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, đeo kính kh gọng. Bộ đồ này càng làm tôn lên đường cong cơ thể hoàn hảo, khiến đường quai hàm tr càng sắc sảo và mượt mà.
Cảm giác ... phong tình. Giống như một con c đang khoe mẽ.
"Chào buổi sáng khụ khụ." định chào hỏi một câu nhưng kh kìm được tiếng ho.
Lệ Đình Thâm đặt tờ báo xuống, giọng trầm thấp: "Cảm lạnh à?"
"Hình như một chút."
Lệ Đình Thâm bước vài bước tới, đưa tay đặt lên trán , động tác tự nhiên và trôi chảy. Điều đó làm cứng đờ cả vì căng thẳng. "Kh nghiêm trọng đâu, pha chút trà thảo mộc uống chắc là ổn thôi."
Kh ngờ Lệ Đình Thâm lại nói: "Cô ngồi xuống nghỉ , để pha cho."
dìu ngồi xuống sofa bằng một động tác thể coi là dịu dàng, sải đôi chân dài về phía bục bếp. thừa nhận rằng, bộ đồ "gợi cảm" nhất của đàn này khi mặc trên Lệ Đình Thâm đúng là quyến rũ kh lối thoát. Dáng cao gầy, lúc cúi đầu rót nước tr vô cùng mãn nhãn. Toát lên một cảm giác " chồng mẫu mực".
bất chợt nghĩ, kh biết mẹ của Lệ Vân Túc là thế nào mới thể xứng đôi với một đàn chất lượng cao như thế này.
Uống t.h.u.ố.c xong, lo lắng sẽ ảnh hưởng đến c việc của Lệ Đình Thâm nên tự giác về phòng ngủ. Ngủ được một lát, mơ mơ màng màng bị đ.á.n.h thức bởi một cuộc gọi từ số lạ. Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng của Tạ Tư Nguyên: "Trần Niệm, là ."
vừa định cúp máy thì ta vội vàng nói: "Trần Niệm, cấm cô cúp máy của . hiện đang ở ngay ngoài cổng biệt thự nhà họ Lệ đây. Nếu cô kh muốn làm ầm lên trước mặt Lệ Đình Thâm thì lập tức ra ngoài gặp ."
Đúng là kh muốn làm ầm lên trước mặt Lệ Đình Thâm. Bởi vì kh muốn quá khứ t.h.ả.m hại của bị phơi bày trước mặt bất cứ ai. Nghĩ vậy, khoác thêm áo ra cửa.
Vừa bước ra khỏi cổng biệt thự, Tạ Tư Nguyên lập tức tiến tới nghênh đón: "Trần Niệm, cô quậy đủ chưa? Đường đường là phu nhân nhà họ Tạ mà lại chạy đến đây làm bảo mẫu cho ta, cô kh th mất mặt nhưng thì th mất mặt đ!"
"Tạ Tư Nguyên, kh hề quậy phá." nói.
"Trần Niệm, đừng diễn nữa! Diễn quá đà đ! Tối qua cô ăn diện cầu kỳ, trà trộn vào buổi tiệc chẳng là muốn làm hối hận ? Được , thừa nhận, sau khi cô thực sự chút hối hận."
"Bây giờ, cho cô một cơ hội để quay về. Chỉ cần cô chịu nhận lỗi, cúi đầu xin lỗi mẹ và chị , sẽ đồng ý tái hôn. Cô sẽ kh bao giờ khom lưng quỳ gối làm bảo mẫu cho ta nữa."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Tạ Tư Nguyên, kh lỗi, bắt nhận lỗi gì?" cạn lời.
"Trần Niệm, cô vậy mà vẫn chưa nhận ra lỗi lầm của ? Xem ra cô nếm mùi khổ cực vẫn chưa đủ ." Tạ Tư Nguyên lộ ra vẻ mặt kh thể tin nổi.
đang định phản bác thì đột nhiên một bóng dáng tròn ủng lao thẳng về phía Tạ Tư Nguyên. Hóa ra là Lệ Vân Túc vừa mới từ bên ngoài về. Thằng bé húc đầu vào Tạ Tư Nguyên, giận đến mức trợn tròn mắt: "Mẹ kh lỗi gì hết! Mẹ là đúng nhất thiên hạ!"
11
Nói xong, thằng bé ngoan ngoãn ôm l đùi , đứng nép sát vào .
Cả và Tạ Tư Nguyên đều sững sờ. Đứa nhỏ này vậy mà lại gọi là mẹ? Vào lúc nó nghĩ rằng bị bắt nạt, phản ứng đầu tiên lại là lao lên phía trước để bảo vệ , che chở cho .
Tim mềm nhũn ra, ôm chặt l Lệ Vân Túc. Tạ Tư Nguyên bị đ.â.m một cái, nửa ngày trời mới hoàn hồn lại được:
"Thằng nhóc kia, nhóc gọi cô ta là gì? Cô ta chẳng là bảo mẫu nhà nhóc ?"
Lệ Vân Túc ôm chặt l cổ , với tư thế che chở, thằng bé rúc đầu vào lòng : "Trần Niệm là mẹ của cháu! mẹ mà cháu yêu nhất!"
Nói xong, thằng bé vẫn còn chút kh yên tâm, lo lắng : "Trần Niệm, cô làm mẹ của con được kh? Sau này con nhất định sẽ nghe lời cô."
gật đầu, đôi mắt nhòe vì nước mắt: "Vân Túc, vốn dĩ mẹ chính là mẹ của con mà!"
Lệ Vân Túc bĩu môi, ôm càng chặt hơn nữa.
"Ồ... hiểu ." Tạ Tư Nguyên đột ngột nở nụ cười quái dị.
"Trần Niệm, cô lừa đứa trẻ gọi cô là mẹ kh? cô định dựa vào đứa nhỏ để leo lên vị trí cao sang kh? Trần Niệm, nói cho cô biết, Lệ Đình Thâm là nổi tiếng lạnh lùng vô tình nhất trong giới này, nếu ta biết cô dám tính toán với ta, chắc c sẽ kh để yên cho cô đâu!"
còn chưa kịp lên tiếng, vòng eo đột nhiên cảm nhận được một bàn tay ấm áp. Lệ Đình Thâm nghe th động động tĩnh đã bước từ trong nhà ra. kéo vào lòng, bao bọc cả và Lệ Vân Túc dưới vòng tay .
"Tạ tổng, lần trước phỉ báng vợ , nên đã hủy bỏ hợp tác với Y tế Tạ thị."
"Ban đầu định tìm cơ hội giải thích với các bệnh viện khác rằng đây chỉ là ân oán cá nhân giữa và , kh cần vì mà ảnh hưởng đến việc hợp tác giữa đôi bên."
"Thế nhưng hôm nay Tạ tổng lại tìm tận tới cửa, chọc giận vợ . nghĩ, lẽ chẳng cần giải thích gì thêm nữa ."
Tạ Tư Nguyên c.h.ế.t lặng tại chỗ. Nụ cười vặn vẹo trên môi ta lập tức tắt lịm.
"Lệ tổng, ngài ý gì? Vợ? Ai là vợ của ngài?"
Lệ Đình Thâm đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi loạn của ra sau tai, thẳng vào Tạ Tư Nguyên:
"Tạ tổng, vẫn chưa hiểu ? Hay là chỉ tin vào những gì muốn tin. Trần Niệm chính là vợ , cũng là mẹ của con trai ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.