Vừa Gặp Đã Yêu
Chương 2:
Em họ đưa cho một cốc cà phê, ngẩng đầu tòa nhà c ty phía sau lưng .
“Chị làm ở Trác Việt à?”
gật đầu:
“Em kh biết hả? À mà cũng kh quan trọng… nói thật thì chị cũng chẳng phát triển được gì ở đây. Em học hành chăm chỉ vào, còn sức mà kh cố, sau này hối hận đ.”
ta nhíu mày, cau chặt hơn lúc nãy.
tưởng là đến tuổi dậy thì nên kh thích nghe dạy đời, bèn im lặng.
“Đi thôi, về nhà chị nhé?”
“Về nhà chị à?” Em họ cao lớn hơi do dự:
“Hay em ở khách sạn …”
liếc:
“ nhà kh về còn bày đặt khách sạn, tiền nhiều kh chỗ xài hả?”
ta bị chọc cười.
Lên xe vẫn còn cười, nụ cười sáng loá chói mắt.
thầm “tch” một tiếng trong lòng.
“Dạo này em thay đổi nhiều ghê.”
Vẻ ngoài chững chạc, ềm đạm, chẳng còn tí dấu vết nào của đứa nhóc ngày xưa.
ta nói:
“Thay đổi nhiều lắm à? Em thì th bình thường mà.”
bắt đầu cảm giác gì đó sai sai, nhưng còn chưa kịp nghĩ kỹ thì trưởng phòng lại gọi tới.
Bảo là sáng mai họp cần tổng hợp gấp tỷ lệ do thu nửa năm qua.
: “…"
Coi bộ đêm nay khỏi ngủ luôn .
Về đến căn hộ một phòng một khách của , chỉ vào ghế sofa, bảo em họ ở tạm vài hôm.
Sau đó lập tức chui vào phòng, bật máy tính, chuẩn bị thức trắng đêm làm việc.
Lúc toilet, th em họ đã thay đồ ở nhà, đứng bên cửa sổ gọi ện thoại.
Trong bóng tối, ta càng giống một đàn trưởng thành chững chạc.
lúng túng vội vàng lên giọng làm lớn:
“Ngủ sớm nghe chưa!”
Về phòng, vỗ mặt m cái, thầm rủa:
“Đúng là ên .”
Cũng may là c việc quá bận, kh thời gian nghĩ lung tung.
Làm việc tới tận sáu giờ sáng mới gửi bản báo cáo cho trưởng phòng.
Kh ngờ trưởng phòng trả lời ngay.
“Vất vả . Sáng nghỉ , chiều vào c ty là được.”
mệt rã rời, nằm xuống ngủ như chết.
Đến trưa bị chu báo thức đánh thức, vừa bật ện thoại lên thì tin n nhóm gia đình nhảy liên tục.
cầm máy lên xem, lập tức tỉnh táo hẳn.
Chỉ th em họ đang spam tag ên cuồng trong nhóm, bắt ra nói rõ.
Nó nói hứa đón, cho nó leo cây.
Bỏ mặc nó một trong sân bay cả đêm, suýt nữa thì c.h.ế.t ng.
Lập tức, các bác, các dì ùn ùn nhào vô bày tỏ quan tâm… đồng thời mắng quá đáng.
thoát ra xem nhật ký cuộc gọi, chưa nhỡ máy thì đã bốn mươi tám cuộc.
Trời sập .
Vấn đề là…
Nếu em họ ngủ ở sân bay cả đêm…
Vậy xin hỏi mà tối qua mang về, cho ngủ trên ghế sofa, rốt cuộc là ai?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ngơ ra ba giây, sau đó phóng thẳng ra khỏi phòng.
Chỉ th ghế sofa trống trơn.
Chiếc chăn mỏng đắp cho “ai đó” đã được gấp gọn gàng đặt một góc.
Trên bàn trà, m thứ lặt vặt tối qua cũng kh còn, sạch bong kin kít.
kiểm tra toilet kh ai.
Bếp kh ai.
Ban c nhỏ cũng trống trơn.
Cái căn phòng nhỏ xíu của kh còn một bóng .
“phù” một tiếng thở phào thật mạnh.
May quá, đối phương kh kẻ xấu.
Nhẹ nhõm thì , nhưng lại th hơi… tiếc.
lại nhận nhầm một con trai đẹp trai như vậy về nhà, cả đêm chui vào phòng làm việc kh ngẩng mặt lên.
Trời ơi, cái tình huống gì vậy?
lúng túng đá đá mũi chân xuống sàn, nghĩ đến dáng cao ráo của đối phương lúc làm việc nhà, vừa th mãn nguyện vừa th dở khóc dở cười.
mở tủ lạnh, uống một cốc nước lạnh để bình tĩnh lại.
Lúc đóng cửa tủ, phát hiện một tờ gi ghi chú dán trên đó.
“Cảm ơn vì đã tiếp đón. Hẹn gặp lại nếu duyên.”
Chữ viết bằng bút mực đen, kiểu chữ ngay ngắn gọn gàng.
sạch sẽ, giống hệt như con của ta.
khẽ cười, vào bếp thì phát hiện trên bếp còn một nồi cháo kê đang được hâm nóng.
màu kê là biết đây là m lần trước mẹ mang lên còn thừa.
Chắc ta th kh gì ăn nên mới đem nấu cháo.
Quả nhiên, trên kệ bếp còn dán thêm một mảnh gi nữa:
“Trong bếp chỉ kê đóng gói nên nấu cháo.”
cầm hai mảnh gi, bưng cháo ra bàn, vừa ăn chậm rãi vừa mở ện thoại n cho em họ.
“Đợi chị chút, chị tới đón ngay đây.”
Em họ gửi lại sáu dấu chấm.
Sau đó là hàng loạt tin n thoại như nã pháo:
“Chị cho em đợi gần hai mươi tiếng ! Em c.h.ế.t sống kh chịu rời sân bay chỉ để chờ chị tới. Chị th bị cả nhà lên án chưa? Chị rút ra bài học gì kh hả?”
“Hừ, sau này đối xử tốt với em! Chị tính bù đắp cho em kiểu gì đây?”
phì cười.
Nghĩ mà buồn cười hôm qua còn tưởng em đã trưởng thành, chững chạc, ổn trọng.
Hóa ra là… nhận nhầm .
Còn em họ , cho dù cao mét chín… vẫn là một đứa con nít ngốc nghếch.
đón được Trần Tử Khâm xong, quay lại c ty thì đã ba giờ chiều.
Vừa bước ra khỏi thang máy, thực tập sinh Tiểu Triệu đã nhào tới.
“Em xin lỗi chị Thúc Thúc…”
“Kh , sau này làm việc gì cũng nhớ kiểm tra kỹ, đừng để sai sót nữa là được.”
“Chị Thúc Thúc ơi, chị tốt ghê luôn á…” Cô bé suýt khóc:
“À đúng , chị Thúc Thúc! C ty sếp lớn mới vừa đáp xuống đ!”
: “Ủa chuyện này nói m bữa trước mà?”
“Sáng nay ảnh tới thật đó! Siêu đẹp trai luôn!”
Tiểu Triệu phấn khích hẳn lên:
“Mà sáng nay cuộc họp tổng kết cuối năm bị dời lại. Nghe nói là đợi đầy đủ các thành phần tham dự chính.”
còn chưa kịp phản ứng, trưởng phòng đã th , vẫy tay gọi:
“Giản Thúc, lại đây.”
“Dạ vâng, trưởng phòng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.