Vừa Hôn Đã Mềm!
Chương 14: ĐẠI HỌC THANH BẮC, CÒN ĐẾN KHÔNG?
Thẩm Lê vẫn như thường lệ gửi tin n cho những bạn học kh đến lớp. Riêng m cái tên cuối cùng trong d sách thì cô đã tự động phớt lờ họ.
Thấm thoắt đã đến thứ Năm, ánh nắng rực rỡ mà lại vô cùng độc địa, tán lá ngoài cửa sổ tầng dưới đổ xuống những vệt sáng lốm đốm. Thế tiết học buổi sáng kết thúc.
Ngoài hành lang lớp học m nữ sinh ngang qua, giọng ệu vừa phàn nàn vừa ngưỡng mộ: "Biết thế này hồi đó báo d vào khoa Triết cho , còn ều hòa mà thổi. Chẳng bù cho bọn ngày nào cũng bị tóm ểm d, lại còn ngồi học trong cái lớp nóng như cái lò thiêu thế này."
"Ai bảo kh chứ, chủ nhiệm lớp đúng là đồ ngớ ngẩn mà, ngày nào cũng chạy kiểm tra chuyên cần, kh học là gọi ện cho phụ ngay, đúng là ấp bệnh trong ! Cứ đà này chắc ta phát ên vì nóng mất."
"Hầy, thật ngưỡng mộ của lớp Hai quá !"
M nữ sinh vào trong lớp, chỉ th một Thẩm Lê đang ngồi đó. Bây giờ là giờ nghỉ trưa, mọi trong lớp đã ăn hết cả.
Thẩm Lê l ện thoại ra, số dư trong thẻ mà cảm th nan giải. Trong thẻ còn chỉ hơn mười nghìn tệ, sau khi đóng học phí và mua vé máy bay cô đã tiêu tốn kh ít. Số tiền này kh đủ để cô trang trải học phí và sinh hoạt phí suốt ba năm đại học thật luôn.
"Ê, xem diễn đàn trường chưa?" "Mới buổi trưa thôi mà lớp đã th Tạ Khâm đưa Tống Nguyệt Vi trung tâm thương mại . Nghe nói còn mua cho cô ta một cái túi Chanel tận ba bốn mươi nghìn tệ cơ đ."
"Thật á? nhớ bọn họ mới quen nhau chưa được bao lâu nữa mà. chi tiền cho bạn gái hào phóng thế, sau này ai mà l được ta thì đúng là sướng như tiên còn gì, thế giới của giàu làm thực sự kh hiểu nổi, cũng chưa thấm được luôn."
"Thật mà, chụp ảnh đăng lên diễn đàn luôn cơ. Chính mắt lớp th họ vào, lúc ra Tống Nguyệt Vi đã đeo một cái túi mới. Còn nữa... hôm thứ Hai kh sinh nhật Tống Nguyệt Vi , hội bọn họ chơi, nghe nói còn đến quán bar đắt đỏ nhất, riêng tiền tiêu xài hôm đó cũng xấp xỉ giá cái túi ."
"Oa, Tống Nguyệt Vi đúng là hạnh phúc quá . th kh, bọn họ cứ như ở trong tiểu thuyết , hoa khôi tài nữ và đại ca quậy phá, hủ nữ như đẩy thuyền này mệt rã rời luôn. dám cá là Tạ Khâm chắc c bị đổ gục trước kiểu con gái như Tống Nguyệt Vi , vừa xinh đẹp lại học giỏi, còn là hoa khôi nữa chứ ai mà chẳng yêu cho nổi! Kh chừng lần này Tạ Khâm thực sự sa vào lưới tình ."
Điện thoại vừa khởi động kh lâu đã hiện th báo pin yếu. Hôm qua cô quên sạc pin. Đột nhiên, một dòng tin n nhảy ra: [Đại học Th Bắc, còn đến kh?]
Được tuyển thẳng vào Đại học Th Bắc là mục tiêu cô đã nỗ lực phấn đấu suốt ba năm trời, vậy mà bây giờ... Cô kh nói với bất kỳ ai rằng đã đến Vụ Xuyên cách xa hàng nghìn dặm, phụ lòng mong mỏi của tất cả mọi để học một ngôi trường cao đẳng. Cô cũng đã cắt đứt liên lạc với mọi ở nơi đó .
Vài phút trước khi vào tiết học chiều, trong lớp mới chỉ lác đác vài . Thẩm Lê kh trả lời tin n, th ện thoại sắp sập tắt máy luôn. Cô l m đồng xu từ trong ví ra, đến máy bán hàng tự động ngoài cửa lớp mua một hộp sữa. Chẳng biết là do máy lỗi hay lý do gì, cô bỏ vào bốn đồng xu nhưng máy chẳng phản ứng gì cả, cứ kẹt cứng ở đó.
Tiền của cô hình như đã bị máy nuốt tiêu hóa mất . những lúc tâm trạng kh tốt, bất kể làm việc gì cũng cảm th như đang đối đầu với , mọi thứ đều kh hề thuận lợi.
Ngoài hành lang, Thẩm Lê nghe th vài giọng nói quen thuộc đang cười đùa vui vẻ. Cô lẳng lặng bước vào lớp. lẽ th Thẩm Lê ở cửa lớp, bầu kh khí bỗng im bặt trong vài giây, những ánh mắt đầy ý vị đổ dồn lên cô.
Phớt lờ những ánh kh rõ ý đồ đó, Thẩm Lê quay về chỗ ngồi.
Tống Nguyệt Vi đang ngồi ở vị trí của Tạ Khâm, còn Tạ Khâm ngồi ngay bên cạnh cô ta. Tống Nguyệt Vi Thẩm Lê, chủ động trao một ánh thân thiện và bắt chuyện: "Thật khéo quá, chúng ta lại gặp nhau . Nghe nói làm lớp phó... làm cán bộ lớp vất vả lắm đ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///vua-hon-da-mem/chuong-14-dai-hoc-th-bac-con-den-khong.html.]
Thẩm Lê: "À, cũng bình thường thôi." Ngữ ệu của cô nghe vẻ lãnh đạm.
"Hôm nay vừa hay kh tiết nên tiện đường đến đây bồi A Khâm học." "Chuyện lần trước A Khâm đã kể với , chỉ vì muốn đòi lại c bằng cho thôi. thay mặt A Khâm xin lỗi nhé, kh làm sợ chứ?"
Tạ Khâm ngồi tại chỗ, cụp mắt, nghịch đồng xu trong tay. Những khớp xương ngón tay rõ ràng, linh hoạt xoay xoay lại đồng xu, dưới gầm bàn đôi chân rung lên theo nhịp ệu.
Thẩm Lê đang thầm nghĩ xem nên báo với cô chủ nhiệm để l lại tiền trong máy bán hàng kh. Nghe th tiếng bên cạnh, cô mới hoàn hồn sang, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt: "Kh , kh để bụng đâu. Chuyện lần trước cũng th ngại, kh chấp nhặt là tốt ." Giọng nói dịu dàng, kh chút c kích, ngoài nghe vào đều th Thẩm Lê là một cô gái hiền lành, kh tính khí gì nóng nảy.
Lúc cô nói chuyện, với ai cũng ôn tồn nhỏ nhẹ, nhưng trong cái sự nhu hòa lại luôn toát ra một cảm giác xa cách rõ rệt, khiến ta khó lòng tiếp cận.
" thể thế được, là do đám bạn của nói lời hơi quá đáng thôi, xin lỗi thì cũng là xin lỗi trước mới đúng." Tống Nguyệt Vi th tờ đề trên bàn Thẩm Lê, liền đổi chủ đề: "Bạn đăng ký thi tiếng Bậc 4 à? Trùng hợp quá, cũng đăng ký . Nếu chỗ nào kh hiểu cứ hỏi nhé, đã nghiên cứu đề thi thật năm ngoái , đoán chừng đề năm nay cũng kh khó đâu."
Thẩm Lê thu hồi tầm mắt, hơi thở trên toát lên vẻ th lãnh: "Cảm ơn , cũng kh cần đâu."
Trong lòng cô vẫn đang khổ sở nghĩ xem nên tìm cô chủ nhiệm ngay bây giờ để nói một tiếng kh? Nhưng vẻ như sắp vào học . Hay là, đợi hết tiết ?
"Tụi kết bạn , sau này vấn đề gì về học tập cứ hỏi ."
Honey Honey Sweet ♡♡
"Ngại quá." Thẩm Lê ngước mắt cô ta, ánh mắt trong veo nhưng kh chút hơi ấm: " kh hay dùng ện thoại, xin lỗi nhé."
Tống Nguyệt Vi cô với ánh mắt nghi hoặc, cười nói: "Nếu kh muốn kết bạn thì cứ nói thẳng . Đưa ra cái lý do này nghe vẻ hơi chiếu lệ quá ." "Hay là chuyện lần trước vẫn chưa chịu tha thứ cho ?"
Thẩm Lê khẽ lắc đầu, cô ta giải thích: "Cảm ơn ý tốt của mà, nhưng... thực sự là kh cần đâu, đúng là kh hay chơi ện thoại thật đ." Cô cũng kh thói quen để lại phương thức liên lạc cho khác. Đối với yêu cầu của đối phương, Thẩm Lê khéo léo từ chối.
Tống Nguyệt Vi cười nhạt một tiếng, đáy mắt mang theo vài phần dò xét: "Nếu kh dùng ện thoại thì bình thường trò chuyện với bạn trai kiểu gì?"
Thẩm Lê: " kh bạn trai."
Số ện thoại của cô vẫn dùng chứng minh thư của mẹ để đăng ký, ngay cả cái máy cục gạch đang dùng cũng là đồ cũ bố đào thải từ lâu. Nhà quản giáo nghiêm khắc, lúc ở trường họ sợ cô yêu sớm, cũng sợ cô dây vào đám bạn xấu, nên... cô hầu như kh dùng ện thoại.
Tại trường trung học ở thành phố Hải, thành tích của cô luôn đứng đầu toàn trường, thậm chí là toàn thành phố. Trong lớp chọn, bạn bè đều nỗ lực học tập, hầu như kh chuyện yêu sớm, giáo viên chủ nhiệm cũng quản lý cô chặt, hiếm ai tiếp cận được cô. Đừng nói đến việc bạn trai, thời gian học tập áp lực cao mỗi ngày đã đủ khiến cô kh thở nổi, căn bản kh cơ hội để làm những việc ngoài chuyện học hành.
Tống Nguyệt Vi cảm th lời cô nói chút giả tạo, và con cô cũng giả. Cô xinh đẹp như thế này, bảo chưa từng yêu sớm thì chẳng ai tin nổi. Các bạn học trong lớp nghe th tiếng động cũng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Thẩm Lê.
"Chẳng lẽ kh nam sinh nào theo đuổi ? Hay là viết thư tình chẳng hạn, nghĩ số muốn tán tỉnh bạn chắc cũng kh ít đâu nhỉ. Chẳng lẽ... chưa từng rung động với ai ?"
Động tác xoay đồng xu trên đầu ngón tay Tạ Khâm bỗng nhiên khựng lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.