Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu
Chương 948: Sắm Tết ở Bách Hóa Đại Lầu
"Bộ màu đỏ rượu này cũng đẹp, nhưng tr hơi dừ, em kh thích lắm."
"Bộ màu đỏ tươi này thực ra bắt mắt, nhưng em đang mặc màu đỏ , thôi vậy."
"Còn bộ màu nâu này... tr cũng kh tệ nhỉ."
Hứa Tuệ Quân nhiệt tình giới thiệu: "Bộ này là đẹp nhất đ, cháu xem này, vải len cao cấp, cổ áo và cổ tay đều phối nhung mịn."
Hứa Trán Phóng gật đầu, quan sát kỹ bộ đồ màu nâu. Áo thiết kế cổ búp bê bằng nhung, tay áo cũng viền nhung, hàng cúc màu nâu chạy dọc trước n.g.ự.c tr tinh tế. Chân váy là kiểu dáng chữ A ôm h, họa tiết kẻ sọc màu nâu, gấu váy còn một vòng tua rua màu đen làm ểm nhấn.
"Bộ này thiết kế khá đặc biệt đ ạ."
Hứa Tuệ Quân gật đầu: "Chứ còn gì nữa! Dì nói cho cháu biết, cả cái Bách Hóa Đại Lầu này chỉ đúng 5 bộ thôi đ!"
Quần áo vừa đẹp, vừa độc đáo lại kh lo đụng hàng, đúng ý Hứa Trán Phóng : " trai, em thích bộ này."
Lý Thái đang bế Tiểu Đĩnh Tử, gật đầu ngay: "Vậy l bộ này ." Nói , quay sang Hứa Tuệ Quân: "Mẹ nuôi, l bộ này ạ, mẹ viết phiếu giúp con."
Hứa Tuệ Quân thích nhất là cảnh Lý Thái chiều chuộng, sẵn sàng chi tiền cho Hứa Trán Phóng.
Lý Thái cầm phiếu th toán, để Tiểu Đĩnh T.ử lại cho vợ tr. Hứa Tuệ Quân âu yếm cháu ngoại hờ, th viên kẹo trong miệng bé sắp tan hết, bà liền l ra một viên kẹo sữa Thỏ Trắng khác.
"Bà ngoại lại kẹo sữa cho con đây~"
Mắt Tiểu Đĩnh T.ử sáng rực: "Bà~ ngoại~"
Khóe miệng Hứa Tuệ Quân càng tươi hơn, Tiểu Đĩnh T.ử thật là biết nịnh mà!
Hứa Trán Phóng theo phản xạ liếc chồng đang đứng ở quầy thu ngân cách đó kh xa, khẽ nhắc: "Mẹ nuôi, Tiểu Đĩnh T.ử ăn một viên là được ạ."
Hứa Tuệ Quân đã bóc sẵn kẹo đưa tận miệng bé: "Thằng bé thích thì cứ cho ăn thêm viên nữa, kh đâu."
Tiểu Đĩnh T.ử nh tay nhận l kẹo nhét tọt vào miệng, động tác trơn tru kh chút chần chừ. Cái vẻ tham ăn này làm Hứa Trán Phóng th chột dạ vô cùng, nhưng trước mặt mẹ nuôi, cô cũng kh tiện gạt . Trẻ con ăn nhiều kẹo kh tốt thật, nhưng chẳng lẽ giờ lại bắt bé nhè ra?
Hứa Tuệ Quân nhận ra sự lo lắng của cô, xua tay bảo: "Thỉnh thoảng ăn một viên kh đáng kể đâu." Bà biết chừng mực mà, chỉ hai viên thôi, chưa quá tiêu chuẩn! Chủ yếu là bà th Tiểu Đĩnh T.ử ngoan quá, hơn hẳn đứa cháu nội chỉ biết gào khóc ở nhà. Giờ bà chỉ muốn dành hết đồ ngon cho bé, tiếc là trong túi chỉ còn vài viên kẹo sữa.
Hứa Trán Phóng chớp mắt, dặn khẽ: "Mẹ nuôi, vậy mẹ tuyệt đối đừng nói với chồng con nhé!" Trong việc dạy con, Lý Thái nguyên tắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vua-huan-vua-sung-tho-han-cam-duc-nuong-chieu-vo-yeu/chuong-948-sam-tet-o-bach-hoa-dai-lau.html.]
Hứa Tuệ Quân cười trêu: "Cháu kết hôn bao lâu mà vẫn sợ chồng thế à?"
Hứa Trán Phóng cười nũng nịu: "Con đâu sợ, con là yêu và tôn trọng mà."
Bước chân Lý Thái khựng lại một chút, rõ ràng đã nghe th m chữ "yêu và tôn trọng" kia. hài lòng nhướng mày, sải bước tới sau lưng vợ: "Hai mẹ con nói gì thế?"
Hứa Trán Phóng quay lại : " về à, chúng em nói gì đâu, đang trêu Tiểu Đĩnh T.ử thôi mà~"
Lý Thái tâm trạng đang tốt nên gật đầu, đưa phiếu đã th toán cho Hứa Tuệ Quân.
Bà gói bộ đồ màu nâu vào túi cẩn thận: "Sắp Tết , ngày ba mươi nhớ sang nhà dì cùng đón Tết nhé!"
Hứa Trán Phóng chồng cầu cứu. Lý Thái nhận l túi đồ, thản nhiên đáp: "Mẹ nuôi, chắc thôi ạ."
Hứa Tuệ Quân ngạc nhiên: " lại thôi? Các con kh sang dì thì định đón Tết ở đâu?" Theo bà biết, hai vợ chồng đã cắt đứt quan hệ với cả hai bên gia đình mà.
Lý Thái một tay bế Tiểu Đĩnh Tử, tay kia dắt vợ: "Năm nay, chúng con định đón một cái Tết riêng tư chỉ ba thôi ạ."
Hứa Trán Phóng th chồng nói hơi thẳng thừng, liền vội vàng giải thích thêm: "Mẹ nuôi, đợi đến mùng hai hoặc mùng ba chúng con sẽ sang chúc Tết mẹ, lúc đó mẹ đừng chê chúng con phiền nhé~"
Hứa Tuệ Quân thở dài: " mà chê được! Thôi được , gia đình ba các con đón cái Tết đầu tiên cùng nhau cũng là ều ý nghĩa. Vậy chốt nhé, mùng hai sang đây, dì sẽ chuẩn bị cơm tối chờ sẵn."
Vừa hay mùng hai Tết là ngày về nhà ngoại, Hứa Trán Phóng sang nhà Hứa Tuệ Quân vào ngày này cũng hợp tình hợp lý.
Hứa Trán Phóng ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, con cảm ơn mẹ nuôi~"
Hứa Tuệ Quân l một chiếc hộp sắt từ trong túi ra: "Cái này mang về cho Tiểu Đĩnh T.ử ăn dần."
Hứa Trán Phóng tò mò: "Mẹ nuôi, đây là gì ạ?"
Bà mở hộp ra, bên trong đầy ắp kẹo sữa Thỏ Trắng: "Hôm nay làm dì kh mang theo nhiều tiền và tem phiếu, trong túi chỉ nửa cân kẹo sữa này thôi, con cầm về cho bé."
Hứa Trán Phóng trợn tròn mắt, chỉ sợ chuyện Tiểu Đĩnh T.ử vừa "ăn vụng" viên kẹo thứ hai bị bại lộ: "Thôi mẹ ạ, Tiểu Đĩnh T.ử kh thích ăn kẹo đâu!"
Tiểu Đĩnh T.ử vung vẩy đôi tay mũm mĩm, phản đối ngay: "Ăn! Ăn!" bé thích lắm mà~
Hứa Tuệ Quân cười ngất, Hứa Trán Phóng bảo: "Dì cho cháu ngoại dì chứ cho con đâu, mau cầm l ."
Cuối cùng, Hứa Trán Phóng đành nhận l hộp kẹo trong tiếng cười đắc tg của con trai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.