Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vừa Nhận Tổ Quy Tông, Tôi Đã Phải Gánh Còng Lưng Cả Lò Phản Diện

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Mẹ đang dùng tổ yến, bỗng dưng bu thìa đ.á.n.h cạch một tiếng: "Con gọi làm là dì Phương? Gọi mẹ ruột này cũng là dì? , mẹ đối xử tệ với con chỗ nào à? Hay con kh muốn nhận mẹ này?"

"Đâu đâu. Con chắc c nhận dì là mẹ mà." ngơ ngác: "Kh chính dì bảo là sợ em gái kh vui nên tạm thời đừng gọi là mẹ ?"

câm nín, nước mắt rơi lã chã. Mắt của Lục Gia ở bên cạnh cũng đỏ hoe: "Chị ơi, em kh ý đó."

Chỉ một câu nói làm hai khóc. đang vò đầu bứt tai kh biết dỗ thì Lục Hành xuất hiện. ta ném "phạch" một quyển sổ bìa cứng dày cộp xuống trước mặt , lạnh lùng nói: "Học hết chỗ này trong vòng nửa tháng. Đến lúc đó sẽ đích thân kiểm tra."

lật ra xem, toàn là từ vựng tiếng trộn lẫn với một đống bài tập. ngẩng đầu lên, th quầng thâm dưới mắt Lục Hành rõ mồn một. sốc nặng: " ơi, kh lẽ thức trắng đêm à?"

ta cười khẩy: "Nghe phát âm tiếng của cô xong, đố đứa nào ngủ nổi đ."

Cuối tuần, nhà họ Lục tổ chức một bữa tiệc. Nghe nói Thái t.ử gia Cố Dạ Xuyên cũng sẽ tới. Mẹ dặn dò : "Hôm nọ ở trường, con làm Cố Dạ Xuyên kh vui. Hôm nay nhớ biết ều mà nói vài câu tốt đẹp dỗ dành ta."

gật đầu: "Vâng thưa mẹ."

Lúc này Lục Gia lên tiếng: "Nhưng chị kh lễ phục mà. Giờ đặt may cũng kh kịp nữa ." Nói đoạn, cô ta nắm l tay : "Chị sang phòng em chọn . Em cả một tủ lễ phục luôn này." Cô ta cười híp cả mắt làm lòng cũng th ấm áp lây.

"Em gái, em tốt quá. một Lục Gia tốt bụng thế này lại thể là nữ phụ độc ác như trong truyện cơ chứ?"

Lục Gia , định nói gì đó lại thôi. hiểu ý cô ta, vỗ tay: "Yên tâm, em cứ chọn bộ nào em ghét nhất cho chị mượn là được. Mặc xong chị giặt sạch trả."

Lục Gia im lặng hồi lâu: "Chị ơi, chắc chị ở dưới quê nên kh biết. Kh được giặt lễ phục bằng nước đâu."

"Thế á? Lần đầu chị nghe luôn đ." ngộ ra: "Thế giờ ? Hay chị cứ mặc đồ của chị nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vua-nhan-to-quy-tong-toi-da-phai-g-cong-lung-ca-lo-phan-dien/chuong-4.html.]

Hình như Lục Gia đang nghiến răng: "Kh , nếu chị thích thì em tặng chị luôn."

chợt nhớ lại tình tiết trong mơ. Nghe nói trong bữa tiệc hôm nay, nữ chính sẽ xuất hiện cùng nam chính Thái t.ử gia. Lục Gia sẽ gây hấn với nữ chính, cuối cùng bị nam chính vả mặt c khai. Còn Lục Hành sẽ nhớ lại quả quýt của nữ chính mà chính thức rơi vào lưới tình. Nghĩ đến đây, quay sang Lục Gia bên cạnh. Quả nhiên tr cô ta vẻ tâm hồn treo ngược cành cây.

Lúc cùng nhau xuống lầu, bàn tay đang khoác tay của cô ta bỗng nhiên rút mạnh lại, cả ngả về phía sau. "Chị ơi, tại chị lại đẩy..."

Lời chưa dứt, đã nh tay túm chặt cổ tay cô ta, dùng lực kéo mạnh về phía . Cô ta nhào thẳng vào lòng , còn thì ngã "uỵch" một cái, ngồi bệt xuống bậc cầu thang phía sau. Tiếng vải rách vang lên một đường xé rách dài. xoa xoa cái xương cụt đau ếng, kh nhịn được mà mắng cô ta vài câu: "Em đứng kiểu gì mà cứ như mất hồn thế? Kh đường à? Kh chị kéo lại thì chắc giờ này mặt em tiếp đất đ."

Lục Gia nằm gọn trong lòng , ngẩng đầu lên ngây ngốc . đứng dậy, thuận tay xách luôn cô ta đứng vững dặn dò: "Chị lên lầu thay đồ tí xuống. Em xuống dưới kiếm cái gì bỏ bụng . Nhớ l, tuyệt đối đừng gây gổ với ai đ."

lên lầu mở tủ quần áo, vơ đại một bộ phóng vèo xuống dưới. Vừa đặt chân xuống phòng tiệc, mắt tối sầm lại. Đúng là sức mạnh của kịch bản, đáng sợ thực sự. Chỉ trong vài phút vắng mặt, biến căng đã nổ ra. Chẳng th Cố Dạ Xuyên đâu, còn Lục Gia thì đang đứng trước mặt một thiếu nữ xinh đẹp đầy khí chất, nước mắt chực trào.

"Hôm nay là tiệc mừng chị về nhà, cô lại đến đây phá đám? Lại còn đổ rượu vang lên váy nữa."

Thiếu nữ kia kh ai khác, chính là nữ chính Mạnh Tiêu. Cô nhíu mày, giọng lạnh nhạt: " kh hiểu tại cô lại nói thế, nhưng rượu kh do đổ."

"Cô còn chối à? Cô biết..."

lao xuống như một vị thần, bịt miệng Lục Gia lại, kẹp cổ cô ta lôi xềnh xệch ra sau lưng. "Ngại quá, ngại quá. Em gái nhận nhầm , đang dỗi nên nói sảng mà." Nói xong, dùng hết sức bình sinh kéo . Lục Gia vùng vẫy muốn gãy cả tay cũng kh thoát nổi. Vừa được bu ra, cô ta đã gầm lên: "Lục Chân, chị bị ên à?"

cô ta đầy thích thú: "Ô, hóa ra em cũng biết giận, biết quát à? Chị cứ tưởng em chỉ biết mỗi chiêu khóc lóc thôi chứ."

Lục Gia tức đến mức trên đầu sắp bốc khói: "Chị đang mỉa mai em đ à?"

"Đâu , chị nói thật lòng mà." Th chủ đề sắp bay xa vạn dặm, vội kéo lại nói chuyện chính: "Này, đừng đụng vào cô . Em biết cô là ai kh?"

--------------------------------------------------


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...