Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vừa Trở Về Sau Hai Mươi Năm, Tôi Kinh Hãi Phát Hiện Ba Đứa Con Trai Đều Đã Thành Phản Diện Biến Thái Còn Chồng Thì Biến Thành Lệ Quỷ Điên Loạn!

Chương 114: Bảo Khố Của Huyền Hiệp

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong dự tính Cố Thanh Âm, thứ từ trời giáng xuống một thủ ấn vàng rực rỡ, giống như Ngũ Chỉ Sơn Phật Tổ Như Lai trấn áp Tôn Ngộ , làm , bàn tay dung hợp thành một cục, biến thành hình cầu .

Ừm... thể nãy bay quá xa, linh lực mất kiểm soát.

Cố Thanh Âm bận rộn tổng kết, Đông Phương Nhiễm bận rộn tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t.

Uy lực mặt trời nhỏ lớn hơn cô tưởng, những lớp phòng thủ hạ xuống giống như giấy lộn, từng lớp từng lớp phá vỡ, tốc độ mặt trời nhỏ hề dấu hiệu chậm , cho đến khi rơi xuống bàn tay linh lực đỉnh đầu cô .

Sắc mặt Đông Phương Nhiễm trắng bệch, c.ắ.n răng, lấy từ trong túi một tấm phù lục vàng rực.

Phù lục kích hoạt, hóa thành một lồng ánh sáng màu vàng nhạt, bao phủ lấy Đông Phương Nhiễm.

đầy vài giây, bàn tay mặt trời nhỏ thiêu thủng, va lồng ánh sáng.

lồng ánh sáng mỏng như cánh ve vô cùng kiên cố, mặc cho mặt trời nhỏ thiêu đốt dữ dội, cũng hề nứt một khe hở nào, cùng lắm chỉ xuất hiện những gợn sóng mà thôi.

Cố Thanh Âm kinh ngạc, Đông Phương Nhiễm thứ đồ như , đó phù lục gì thế, hiệu quả phòng thủ cũng quá .

Những xung quanh cũng đang bàn tán, khi Đông Phương Nhiễm lấy tấm phù lục phòng thủ , tất cả đều đang lo lắng, sợ cô thất bại thương, khi chứng kiến hiệu quả phù lục, đều phù lục thu hút, một tấm y hệt!

Cuối cùng, linh lực mặt trời nhỏ thiêu đốt cạn kiệt, từ từ tan biến.

Đông Phương Nhiễm lồng ánh sáng vàng bảo vệ thở hắt một , may quá, đỡ .

"Thật t.h.ả.m hại nha." Cố Thanh Âm chậc chậc hai tiếng, "Đông Phương trưởng lão mau lau mồ hôi mặt , sắp chảy ròng ròng kìa."

Sắc mặt Đông Phương Nhiễm khẽ biến, theo bản năng đưa tay lên, dùng ống tay áo thấm mồ hôi trán, ống tay áo màu xám nhạt lập tức hút nước biến thành màu sẫm.

"Còn đ.á.n.h tiếp ?" Cố Thanh Âm giơ tay lên, "Cái tát nãy chút sót, chắc chắn sẽ biến thành mặt trời nữa ."

Đông Phương Nhiễm cô với vẻ mặt phức tạp, hai giây cam tâm lắc đầu: " cần nữa, nhận thua."

Cố Thanh Âm chút tiếc nuối, hiếm khi gặp thể giúp cô kiểm tra uy lực pháp quyết.

duy nhất mặt ở đó vui mừng từ tận đáy lòng lẽ chỉ Lưu Nhị Cẩu.

Lưu Nhị Cẩu tuyên bố cuộc tỷ thí kết thúc viên mãn, chiến thắng Cố Thanh Âm.

Mấy vị trưởng lão Huyền Hiệp mặc dù cam tâm, cũng thể tự vả mặt ngay tại trận, chỉ đành cam tâm tình nguyện chấp nhận hiện thực.

Cố Thanh Âm từ trong sân bước xuống, đến mặt bọn họ, đương nhiên thúc giục: "Bây giờ thể nhận chủ chứ, linh khí tiêu hao nhiều lắm, cần nghỉ ngơi ."

Mấy vị trưởng lão đều mấy tin tưởng, nãy đ.á.n.h liên tiếp ba trận, thể tiêu hao bao nhiêu linh lực . Bọn họ đưa mắt , Trương trưởng lão làm đại diện, ho nhẹ một tiếng : "Cơ hội nhận chủ chỉ một , cô nắm chắc, nếu thất bại, đừng trách chúng nhắc nhở cô."

Những trưởng lão còn mắt đều trợn tròn, cái kiểu gì , lỡ như Cố Thanh Âm quyết định nghỉ ngơi khỏe mới nhận chủ thì ?! Cái ông Trương trưởng lão mà ngốc thế, khích tướng cũng !

ngờ, Cố Thanh Âm hất cằm lên, dáng vẻ tự cao tự đại vô cùng: " vô cùng tự tin thực lực , bây giờ nhận chủ luôn ."

Mấy vị trưởng lão mừng rỡ, vội vàng nghiêng dẫn đường: " lối !"

Địa điểm cất giữ Thần khí ngay tầng hầm tòa nhà, thang máy xuống, chỉ một tầng, xuống ròng rã năm phút đồng hồ. Cửa thang máy mở , luồng khí âm u lạnh lẽo thổi tới, lúc bọn họ đến một nơi sâu lòng đất.

Nơi Cố Thanh Âm cũng đầu tiên tới, cô quanh đ.á.n.h giá, cảm thán: "Các giấu kỹ thật đấy."

khỏi thang máy, một lối bằng kim loại màu trắng bạc, đèn đuốc sáng trưng, một bóng .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/vua-tro-ve--hai-muoi-nam-toi-kinh-hai-phat-hien-ba-dua-con-trai-deu-da-thanh-phan-dien-bien-thai-con-chong-thi-bien-thanh-le-quy-dien-loan/chuong-114-bao-kho-cua-huyen-hiep.html.]

qua lối cánh cửa kho chứa Thần khí, cửa thiết lập cấm chế, cần ba vị trưởng lão dùng thủ quyết khác để mở, đồng thời còn chìa khóa truyền từ lâu đây.

trắng , thủ quyết dùng để xác minh phận, chìa khóa mới thể mở cửa. Nếu phận , cho dù lấy chìa khóa mở cửa, cũng sẽ cấm chế cửa tấn công.

Cửa kho mở , Trương trưởng lão nhạt giọng : " ."

Cố Thanh Âm đầu bước , Lưu Nhị Cẩu chút kích động theo cô, sống nửa đời , hôm nay cũng coi như mở mang tầm mắt .

khi các trưởng lão , cửa kho tự động đóng .

Cố Thanh Âm đầu một cái.

Đông Phương Nhiễm chủ động giải thích: "Cửa kho bất kể đều mở khóa."

Cố Thanh Âm gật đầu tỏ vẻ hiểu, dù Huyền Hiệp cũng chỉ ba món Thần khí , ồ, sắp tới chỉ còn hai món thôi, cũng bảo vệ cho chứ.

Bên trong kho chứa giống như một viện bảo tàng triển lãm, ngoài Thần khí còn nhiều pháp khí lợi hại khác, từng món từng món cất giữ trong lồng kính, nếu đoán lầm, lồng kính chắc chắn đều hạ cấm chế phòng thủ và tấn công.

"Oa! Trời ạ! Đây bảo bối năm xưa ?!"

Dọc đường , tất cả đều lên tiếng, chỉ thấy Lưu Nhị Cẩu ngừng kinh hô cảm thán.

Mấy vị trưởng lão khinh thường tự hào, đây chính nội hàm Hiệp hội Huyền thuật bọn họ!

Cho đến khi Lưu Nhị Cẩu thấy một cây phất trần, hai mắt ông lập tức trợn tròn, bước nhanh tới, cẩn thận đ.á.n.h giá.

Lúc đầu các trưởng lão để ý, thấy theo kịp, đầu sắc mặt lập tức đổi.

lúc, Lưu Nhị Cẩu đầu , kinh nghi bất định bọn họ, chỉ cây phất trần hỏi: "Đây pháp khí sư thúc tổ ? Phần chuôi khuyết một miếng, năm xưa lúc mới , thao tác cách nên sứt."

Các trưởng lão nhất thời lên tiếng, sự việc xảy đột ngột, bọn họ còn nghĩ thế nào.

Râu Lưu Nhị Cẩu run rẩy, miệng há ngậm mấy , mới hỏi : "Cây phất trần , ở chỗ các ?"

Chuyện thực sự quá lâu, Đông Phương Nhiễm cũng rõ, cũng nghi hoặc về phía mấy vị trưởng lão.

Trương trưởng lão chút chần chừ: "Thực ... chuyện chúng cũng rõ, đều đây các bậc tiền bối kể ."

"Sở tiền bối cùng hội trưởng Huyền Hiệp năm xưa trừ yêu, khi may t.ử nạn, hội trưởng mang phất trần Sở tiền bối về, coi như vật kỷ niệm, cũng đại diện cho những cống hiến Sở tiền bối đối với giới huyền thuật."

Lưu Nhị Cẩu , cây phất trần: " mang nó về, đây đồ Long Hổ Sơn chúng ."

Mấy vị trưởng lão đưa mắt , cũng lời từ chối, dù bao nhiêu năm nay, phất trần để ở chỗ bọn họ cũng chẳng tác dụng gì, thì cứ lấy về .

Trương trưởng lão tiến lên, đ.á.n.h pháp quyết, đó mở lồng kính, nghiêng : "Lấy ."

Lưu Nhị Cẩu ngờ dễ dàng như , sửng sốt một chút mới kích động vươn tay .

Ông cung kính dùng hai tay nâng cây phất trần, khi lấy liền lấy từ trong túi trữ vật một chiếc hộp, cẩn thận đặt phất trần trong, cất túi trữ vật.

Làm xong tất cả, Lưu Nhị Cẩu trịnh trọng gật đầu cảm tạ: "Coi như Long Hổ Sơn nợ Hiệp hội một ân tình."

, sắc mặt Trương trưởng lão hơn ít.

Cố Thanh Âm vỗ vỗ vai Lưu Nhị Cẩu, trong lòng cũng mừng cho ông.

khúc nhạc đệm nhỏ, tiếp tục trong, cuối cùng ở nơi sâu nhất kho chứa, thấy chân diện mục Thần khí.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...