Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vừa Trở Về Sau Hai Mươi Năm, Tôi Kinh Hãi Phát Hiện Ba Đứa Con Trai Đều Đã Thành Phản Diện Biến Thái Còn Chồng Thì Biến Thành Lệ Quỷ Điên Loạn!

Chương 187: Mày Là Quỷ Mà

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"A! nhớ !" Yêu tinh kêu lên một tiếng, " quanh năm rời khỏi nghĩa trang, chắc chắn thấy cô ở nghĩa trang!"

"Ở đây?" Cố Thanh Âm cau mày, "Cô đến đây làm gì?" Cô chỉ hai cha con đang tiêu hóa thức ăn bên cạnh, "Họ cũng theo Trần Linh đến đây?"

Yêu tinh gật đầu: " ! phụ nữ tên Trần Linh dạo một vòng lớn trong nghĩa trang, hai con quỷ theo ăn, nhanh liền mất ý thức."

Yêu tinh vỗ tay một cái: " nhớ rõ, lúc phụ nữ còn khinh thường lạnh một tiếng!"

Miêu trưởng lão bước lên một bước: "Cô về hướng nào? bao lâu ?"

Trong mắt yêu tinh hiện lên một tia mờ mịt: "Hình như ... bên ?" Cô chỉ về phía đông, ngay đó nhanh chóng rụt tay về, lắc đầu, " , cô rời buổi sáng, hướng mặt trời mọc."

"Để nghĩ xem..." Yêu tinh cau mày trầm tư, chốc chốc đổi hướng chăm chú, cuối cùng chốt ở hướng Tây Bắc, "Chính chỗ ! Buổi sáng hai ngày , phụ nữ chính rời từ hướng !"

Cố Thanh Âm ngẩng đầu lên, đây hướng bọn họ tới ? Đối diện cổng lớn nghĩa trang, bao xa chính đường cao tốc!

Đợi nửa ngày coi như công cốc!

về phía hai cha con , trong mắt nhen nhóm ánh sáng hy vọng.

"Hoắc Vân Cảnh!" Cố Thanh Âm lớn tiếng : " cách nào để bọn họ nôn những hồn phách ăn , nôn sẽ tỉnh táo nhanh hơn!"

Hoắc Vân Cảnh nghi hoặc: "Em ai ?"

Cố Thanh Âm hùng hồn: " uống rượu say, nôn rượu thì tỉnh rượu nhanh hơn! Cùng một đạo lý, ăn nhiều cũng thế!"

Hoắc Vân Cảnh bán tín bán nghi, về phía hai cha con, định tay thì thấy nam quỷ đang đờ đẫn giữa trung bỗng nhiên hít sâu một , phát một tiếng "Hộc".

im lặng, sang.

Nam quỷ mờ mịt quanh: " ai? Đây ?" Bỗng nhiên, cúi đầu, tiếp tục mờ mịt hỏi, "Các ai?"

Cố Thanh Âm chút cạn lời, thèm để ý đến , mà về phía Hoắc Vân Cảnh: " thấy thế nào?"

Hoắc Vân Cảnh trúng tim đen: "Dấu vết diễn xuất quá nặng."

Cố Thanh Âm tán thành: "Con quỷ lúc còn sống chắc chắn thường xuyên dối, một , đáng tiếc gặp tra nữ."

Bên cạnh, Lưu Nhị Cẩu rùng một cái: "Thật đáng sợ, may mà bạn gái."

Cố Thanh Âm ghét bỏ trợn trắng mắt, cái gì đáng tự hào chứ?

Cổ họng Miêu Ngạn đỡ hơn chút, giọng vẫn còn căng thẳng: "Nếu đổi , chắc chắn sẽ lừa!"

" thể nào!" Nam quỷ giọng bi thương, "Căn bản thể phát hiện , trừ khi yêu cô ! Bởi vì yêu một thì căn bản sẽ nghi ngờ cô !"

" thật sự yêu cô mà!"

Trong lòng Cố Thanh Âm chấn động, đây cái loại não yêu đương kinh thiên động địa gì !

Bỏ qua , Cố Thanh Âm thể thừa nhận, mắt Trần Linh thật sự độc.

Biển mênh mông, chọn chuẩn xác một kẻ não yêu đương c.h.ế.t tâm c.h.ế.t , kiểu chỉ hươu bảo ngựa cũng thể khen cô mắt độc đáo.

Lưu Nhị Cẩu ở bên cạnh thổn thức thở dài một , nhớ năm đó, ông cũng nếm đủ mùi đau khổ tình yêu.

Miêu Ngạn ế từ trong trứng nước hiểu, còn xát muối tim: " yêu , cô chỉ yêu thanh xuân."

Tiếng nức nở nam quỷ im bặt, đôi mắt dần dần đỏ ngầu: " cần nhắc nhở! vui lòng!"

kiếp! Cái thằng ngu !

Cố Thanh Âm nhịn nữa, rút que cời lò lao tới, phang hai gậy đ.á.n.h nam quỷ từ giữa trung rơi xuống đất, mắng to: " hèn hả! Tình yêu thể quan trọng hơn mạng sống ?!"

Nam quỷ mặt đất gào .

Cố Thanh Âm trợn trắng mắt, ngẩng đầu liền chạm mắt với Hoắc Vân Cảnh, đó... hiểu chút chột .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/vua-tro-ve--hai-muoi-nam-toi-kinh-hai-phat-hien-ba-dua-con-trai-deu-da-thanh-phan-dien-bien-thai-con-chong-thi-bien-thanh-le-quy-dien-loan/chuong-187-may-la-quy-ma.html.]

đầu , lầm bầm: "Trừng mắt em làm gì, t.a.i n.ạ.n xe cộ mà c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t vì em."

Hoắc Vân Cảnh u sầu thở dài.

Cố Thanh Âm hồ nghi một cái, thể nào? Trong ấn tượng, Hoắc Vân Cảnh bình tĩnh lý trí, một vô cùng lý tính... mà, hình như bọn họ từng thảo luận về nguyên nhân cái c.h.ế.t .

nên tìm thời gian chuyện đàng hoàng một chút .

Nam quỷ gào đủ , Cố Thanh Âm túm dậy: "Dẫn chúng tìm Trần Linh."

Nam quỷ mếu máo lắc đầu: " tìm thấy cô ."

Cố Thanh Âm tin, tưởng tay quá nhẹ, giơ que cời lò lên, nam quỷ liền cao giọng : "Bảo bảo thể tìm thấy cô ! Mẫu t.ử liền tâm, Trần Linh còn ăn thịt thằng bé!"

Cố Thanh Âm khựng , uống canh còn đủ còn ăn cả thịt?!

"Trần Linh cái giống súc sinh gì !" Lưu Nhị Cẩu tức đến đỏ cả mặt.

Miêu Ngạn giọng ồm ồm: " súc sinh đề cao cô , quả thực chính sỉ nhục súc sinh!"

Miêu trưởng lão tuổi cao, vẫn còn ôm ấp kỳ vọng đối với nhân tính.

"Liệu cô ác quỷ nhập ?"

Cố Thanh Âm thu hồi gậy, mặt cảm xúc về phía quỷ nhi tỉnh từ lúc nào: "Tìm hỏi thử ngay."

Từ nghĩa trang , Hoắc Vân Cảnh trả quyền khống chế quỷ vực.

Nữ quỷ giống như yêu tinh ở cửa nghĩa trang, lưu luyến rời theo bọn họ, đó xoay nữa quấn lấy sương mù đen, biến mất bầu trời đêm.

Nam quỷ ôm bảo bảo dẫn đường, quỷ nhi im ắng, chỉ bàn tay nhỏ sưng phù luôn vươn về phía , giống như bắt lấy thứ gì đó.

Cũng cách bao xa, mấy vẫn lên xe. Nam quỷ ôm bảo bảo trực tiếp chui điện thoại Miêu Ngạn, tạm thời thế định vị dẫn đường.

Xe chạy khỏi Vân Thành, một đường về phía tây, bao lâu liền tiến một thị trấn nhỏ.

Thị trấn nhỏ, cũng hoạt động giải trí về đêm gì, nhà nhà đều ngủ sớm.

Lúc xe chạy , cả thị trấn tối đen như mực, giống như tòa thành trống, vô cùng rợn .

" chứ, đèn đường đều bật ." Miêu Ngạn lầm bầm, "Chỗ thật sự ."

Cố Thanh Âm đang xem bản đồ định vị: "Thị trấn Ung Hòa, dân thường trú chỉ hơn một vạn, phần lớn đều trung niên cao tuổi và trẻ em. Tình huống bình thường, mười giờ tối đèn đường sẽ tắt."

Miêu Ngạn thời gian, hơn mười một giờ . ngẩng đầu, đồng t.ử co rút kịch liệt, mạnh mẽ đạp phanh xe.

Trong xe vang lên tiếng kinh hô, Miêu trưởng lão càng trực tiếp mắng: "Thằng nhóc thối con rốt cuộc lái xe hả!"

Miêu Ngạn thở hổn hển, mơ hồ chút sụp đổ: "Con cũng , bất cứ ai ngẩng đầu thấy một khuôn mặt quỷ phóng đại đều sẽ phản ứng thôi."

Cố Thanh Âm từ ghế thò đầu qua, khuôn mặt to trắng bệch nam quỷ đang dán lên kính chắn gió, đôi mắt như cá c.h.ế.t, chớp mắt chằm chằm Miêu Ngạn.

thật, chút kinh dị.

Cô khẽ ho một tiếng: "Chuyện bé xé to."

Gương mặt già nua Miêu trưởng lão chút nhịn , giọng điệu cứng ngắc: "Chê ."

Cố Thanh Âm xua tay: "Trẻ con mà, tích lũy thêm chút kinh nghiệm ."

Miêu Ngạn vô cùng hổ, để chứng minh bản , mở cửa xuống xe hỏi nam quỷ: " lo chỉ đường cho đàng hoàng, làm cái gì thế hả?"

Nam quỷ vẻ mặt vô tội: " , bảo bảo mệt , ngủ."

Miêu Ngạn rũ mắt , bảo bảo nhắm mắt ngủ , trong miệng còn mút ngón tay cái .

tối sầm mặt mũi, cơn giận dâng trào.

"Thật sự coi trẻ sơ sinh chắc, còn ngủ giờ giấc, mày quỷ mà!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...