Vừa Trở Về Sau Hai Mươi Năm, Tôi Kinh Hãi Phát Hiện Ba Đứa Con Trai Đều Đã Thành Phản Diện Biến Thái Còn Chồng Thì Biến Thành Lệ Quỷ Điên Loạn!
Chương 283: Xảy Ra Chuyện Rồi
Gần đây để phục hồi chức năng cơ thể, Cố Thanh Âm ngày nào cũng dậy sớm tập thể dục, hình thành đồng hồ sinh học cố định, sáu giờ sáng giờ mở mắt.
hôm nay khi mở mắt, cô dậy ngay mà dụi lòng Hoắc Vân Cảnh, nhắm mắt .
Nghỉ dưỡng mà, thỉnh thoảng nuông chiều bản một hai cũng .
Cố Thanh Âm tự nhủ, mơ màng ngủ tiếp, đến khi mở mắt nữa thì mặt trời lên cao, Hoắc Vân Cảnh cũng dậy từ lúc nào, hiện đang câu cá bên ban công, thể thư thái hơn.
Cố Thanh Âm duỗi một cách thoải mái, xuống giường rửa mặt, đó bưng một ly cà phê đến lưng Hoắc Vân Cảnh, thùng cá, khá ngạc nhiên: “Câu nhiều ghê, lợi hại.”
Hoắc Vân Cảnh nhận lời khen, và hứa hẹn: “Câu thêm hai con nữa, lát nữa làm tiệc cá.”
Cố Thanh Âm chậc một tiếng: “ cố lên!”
“Bữa sáng ở trong hộp giữ nhiệt, ăn .”
Cố Thanh Âm phòng ăn, bữa sáng họ đặt từ tối qua, sáng nay nhân viên cho hộp giữ nhiệt mang đến, tuy bây giờ qua mấy tiếng bữa sáng vẫn còn ấm, miệng.
Ăn xong, Cố Thanh Âm ban công, lúc Hoắc Vân Cảnh thu cần, cô nhướng mày hỏi: “Câu xong ?”
Hoắc Vân Cảnh nhướng mày gật đầu: “Để đảm bảo sự bất ngờ tiệc cá, phiền em ngoài dạo một vòng , đợi nhận thông báo hãy về.”
Cố Thanh Âm lập tức hài lòng chậc một tiếng: “ bảo cùng nghỉ dưỡng mà.”
Hoắc Vân Cảnh tới, cúi đầu hôn cô một cái, dỗ dành: “Ngoan, lát nữa chơi với em, giờ tự chơi .”
Cố Thanh Âm miễn cưỡng đồng ý, phòng đồ.
Mùa vẫn còn lạnh, cô mặc quần dài ống rộng và giày vải, bên phối một chiếc áo len dệt kim mũ.
Cách ăn mặc bình thường, mặc thoải mái.
Chào Hoắc Vân Cảnh một tiếng, Cố Thanh Âm cầm điện thoại ngoài.
Chỗ ở giữa hồ, khỏi sân qua một cây cầu gỗ mới đến khu vực chính khu nghỉ dưỡng.
Cố Thanh Âm thong thả dạo chơi, chụp ảnh.
Hôm nay nắng , dù tự sướng chụp phong cảnh, ảnh chụp đều .
Cố Thanh Âm chút nghiện, gần như vài bước chụp một tấm, lề mề hơn nửa tiếng mới qua cầu.
Đừng bỏ lỡ: Năm Năm Hôn Nhân Lạnh Nhạt, Tôi Bỏ Đi Anh Phát Điên Cái Gì - Giản Tri + Ôn Đình Ngạn, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô ở đầu cầu ngơ ngác một lúc, đó cúi đầu mở bản đồ khu nghỉ dưỡng, tìm chỗ vui chơi.
Các cơ sở giải trí tạm thời bỏ qua, chỗ ăn uống cũng bỏ qua, thì những nơi thể cũng ít .
Cuối cùng, Cố Thanh Âm quyết định đến cánh đồng hoa, một biển hoa oải hương, ảnh thấy lãng mạn.
Cô xem , nếu , ngày mai thể dẫn Hoắc Vân Cảnh nữa.
Xem xong bản đồ lộ trình, Cố Thanh Âm cất điện thoại về phía đích, may mà cách quá xa, đường chụp ảnh ngắm cảnh cũng g.i.ế.c thời gian.
Chỉ điều kỳ lạ, mấy gặp đường đều vội, trông vẻ cũng đến cánh đồng hoa.
Cố Thanh Âm thầm nghi hoặc, khai trương, cánh đồng hoa chắc sẽ tổ chức hoạt động gì chứ? Nghĩ , cô cũng tăng tốc bước chân.
Khi thấy cánh đồng hoa từ xa, lòng Cố Thanh Âm chùng xuống.
Khác với cảnh tượng tản chụp ảnh trong tưởng tượng, tất cả đều vây quanh một góc cánh đồng hoa, như đang xem náo nhiệt.
Theo kinh nghiệm cô, tình huống chắc chắn xảy chuyện .
Khi dần đến gần, sắc mặt Cố Thanh Âm cũng càng thêm nặng nề, cô thấy quỷ khí đang dần hình thành, khó đoán, nơi đám đông vây quanh hẳn một thi thể, và mới c.h.ế.t lâu.
“Làm bây giờ, nên báo cảnh sát .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/vua-tro-ve--hai-muoi-nam-toi-kinh-hai-phat-hien-ba-dua-con-trai-deu-da-thanh-phan-dien-bien-thai-con-chong-thi-bien-thanh-le-quy-dien-loan/chuong-283-xay--chuyen-roi.html.]
“ liên hệ với phụ trách khu nghỉ dưỡng .”
“ khai trương xảy chuyện , ai còn dám đến nữa.”…
Đám đông vây xem bàn tán xôn xao.
Cố Thanh Âm nhanh chân tới, rẽ đám đông gọi điện cho Hoắc Tinh Dã: “Khu nghỉ dưỡng xảy chuyện , cho điện thoại phụ trách.”
chen vốn chút bất mãn, thấy cô vẻ xử lý sự việc nên cũng im lặng, chỉ lặng lẽ đ.á.n.h giá, thầm nghi ngờ phận .
khi Cố Thanh Âm trở về nhà họ Hoắc chỉ lộ diện ở nơi công cộng một , mà cũng chuyện từ lâu , cho dù đây từng gặp, lúc thấy quen mắt cũng dám chắc.
Hoắc Tinh Dã nhanh gửi điện thoại phụ trách, đợi Cố Thanh Âm gọi , bên gọi đến.
“Phu nhân, giám đốc khu nghỉ dưỡng, họ Vương.” Một giọng nam trong trẻo truyền đến từ ống .
Cố Thanh Âm cảm xúc ừ một tiếng: “Bên cánh đồng hoa án mạng, gọi nhân viên đến sơ tán du khách.”
“, chúng đang đường đến .” Giám đốc Vương bình tĩnh : “ báo cảnh sát xử lý, bên an ninh cũng đang kiểm tra camera giám sát. Khu nghỉ dưỡng tạm thời phong tỏa, hạn chế .”
Trong mắt Cố Thanh Âm lóe lên một tia tán thưởng: “ , đợi .”
“Vất vả cho phu nhân .”
Cúp điện thoại, Cố Thanh Âm quét mắt một vòng những xem náo nhiệt, hỏi: “Ai đầu tiên phát hiện c.h.ế.t?”
, đồng loạt lùi . Hai giây , mới một giọng khàn khàn vang lên: “ .”
Cố Thanh Âm qua, một cô gái trẻ mặc váy dài, tai cài hoa, cô hai mắt đỏ hoe dựa đàn ông bên cạnh, rõ ràng dọa sợ.
Ánh mắt Cố Thanh Âm dịu , đến bên cạnh cô gái: “Đừng sợ, cho cô thấy gì.”
Lúc hỏi, Cố Thanh Âm liếc hồn ma ngưng tụ thành hình bên cạnh thi thể. Nếu quỷ mới c.h.ế.t đều m.ô.n.g lung, qua bảy ngày đầu mới ý thức tỉnh táo, cô cần phiền phức hỏi khác như .
Những khác cũng qua, cô gái rõ ràng sợ hãi co rúm , c.ắ.n môi .
Cố Thanh Âm nhíu mày, chút đau đầu một vòng những xung quanh. Cô để những rời , c.h.ế.t lâu, những mặt ở cánh đồng hoa lúc đó đáng nghi nhất.
bộ dạng cô gái, tám phần hỏi gì.
Thở dài một , cô nhẹ giọng an ủi: “ , cô cứ bình tĩnh , nhớ kỹ xem thấy những gì, đợi cảnh sát đến chúng sẽ chuyện .”
Cô gái gật đầu, khóe mắt sắp rơm rớm nước mắt.
đàn ông ôm cô siết c.h.ặ.t t.a.y đặt vai cô, sắc mặt lắm: “Chúng mời đến, gặp chuyện , tập đoàn Hoắc thị cho chúng một lời giải thích và bồi thường hợp lý!”
Xem thêm: Hán Tử Thô Vớ Được Nàng Dâu Vượng Phu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lời , những xung quanh , chẳng mấy hùa theo.
Những thể đến tham dự lễ khai trương đều những m.á.u mặt trong các ngành nghề, dù trong lòng hài lòng, họ cũng nghĩ đến việc thể thu lợi ích gì từ đó, tuyệt đối ý chỉ cần tiền.
Hơn nữa ngay mặt, đặc biệt mặt nhiều như , quá mất giá.
Họ thể làm chuyện như .
Vì , một hồi im lặng, bắt đầu bàn tán nhỏ.
“ nhà ai thế? vô phép tắc .”
“ , c.h.ế.t , còn nghĩ đến bồi thường, nghèo đói phát điên .”
“ trông lạ mặt quá, quen ?”
“ quen, cô gái trong lòng , hình như nhị tiểu thư nhà họ Bạch.”
Im lặng một lúc, khẩy: “Hóa dắt theo, thảo nào…”
đàn ông mặt mày hổ tức giận, một câu cũng dám nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.