Vươn Tới Bầu Trời
Chương 1:
Thiên Lam lê từng bước khó nhọc trên những bậc thang cuối cùng của dãy nhà A, học viện X. Nếu sớm biết giảng đường lớp Hải Quan K63 buổi chiều thứ ba này ở tận tầng năm nhất định cô sẽ kh ăn no đến vậy.
Câu nói “căng da bụng, trùng da mắt” thật kh sai. Vừa bò được vào trong giảng đường Thiên Lam đã muốn ngủ gục ở một góc khuất. Hiện tại mới là 12h20, trong phòng học kh một bóng , Thiên Lam chọn ghế ở cuối lớp ngồi xuống. Cô đeo tai nghe, bật một bản nhạc quen thuộc, ngáp ngáp vài cái trước khi gục hẳn xuống bàn.
Lúc này, Thiên Lam mơ về căn phòng trọ ấm áp của ở cách đó kh xa. Cô thật sự muốn được ở nhà để lăn lộn trong đám chăn ấm, nệm êm nhưng đã lỡ nhận lời học hộ Minh Nguyệt nên đành lên giảng đường học ba tiết đầu buổi chiều sau khi vừa cày xong sáu tiết buổi sáng ở lớp của .
Vừa bước vào phòng, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Hải là một nữ sinh mặc áo phao trắng, tóc đuôi gà buộc cao tr như chổng ngược lên trời do cô đang ngủ gục xuống bàn.
cũng chẳng muốn đến lớp sớm như vậy nhưng nhờ xe quen tới trường nên đành chấp nhận. Ai bảo xe hỏng năn nỉ ta chở chứ.
Như thường lệ Hải tới chỗ ngồi ưa thích ở cuối lớp, cũng chính là nơi Thiên Lam đang say giấc.
Lần đầu tiên th ngủ ngon tới vậy. Một giờ mới chính thức vào học, kh hiểu cô gái này đến đây để ngủ. Nhưng hình như cô kh sinh viên lớp Hải quan năm thứ nhất.
Hình ảnh cô gái với mái tóc đuôi gà gặp hôm thi vào trường đại học hiện về. chỉ biết cô gái là sinh viên của trường, bạn bè gọi cô bằng cái tên “Blue Sky”. Chắc là một nick name trên mạng xã hội. liếc chồng sách vở trên bàn, cái tên “Thiên Lam – K62” được ghi ở góc trên của một quyển sách về Thị trường chứng khoán làm bất ngờ. Thiên Lam khi nào chính là “Blue Sky” - cô gái mà đang kiếm tìm.
Kh hiểu nhịp tim Hải tăng vọt. Như vậy cô gái là sinh viên năm thứ hai của trường này ?
Suốt cả học kỳ vừa , Hải thường tr thủ giờ ra chơi, đứng ở ban c của dãy phòng học. Chỉ cần là cô gái hôm đó xuất hiện, nhất định sẽ tới làm quen. Kh ngờ tìm kiếm lại ở ngay trước mắt lúc này.
Đây là giảng đường của lớp Hải quan năm thứ nhất, chẳng lẽ cô học hộ, hay là học lại?
Hải mỉm cười. Học lại tốt, như vậy cô sẽ ở giảng đường này cùng ít nhất là cả một học kỳ. Nhưng nếu như ta chỉ đến học hộ thì sau này tìm thế nào? Hải chợt nảy ra “ý tốt”. rút ện thoại gửi một tin n.
…
Khi cả lớp đã tới đ đủ, Hải liền rút tai nghe của Thiên Lam ra gõ gõ lên mặt bàn khiến cô tỉnh giấc.
Hải chăm chú quan sát cô gái kế bên trong khi Thiên Lam cũng kh hề kém cạnh liền thẳng vào sinh viên năm thứ nhất.
- th lạ lắm hả?
Hải lắc đầu:
- Kh. Th quen.
Thiên Lam bật cười, sau đó lại nhỏ giọng:
- cũng học hộ hả? lần đầu tới lớp này nên kh quen ai cả.
Cô tiếp lời:
- Nhân tiện cho hỏi lớp trưởng Hải . ều muốn nói.
mỉm cười đáp:
- Là .
Thiên Lam mừng như bắt được vàng:
- là bạn cùng phòng của Minh Nguyệt. Em việc về quê kh lên kịp. Mong giúp đỡ.
Hải khẽ gật đầu:
- Được. Kh vấn đề gì.
Thiên Lam mỉm cười, nói lời cảm ơn l gi bút ra để chuẩn bị ghi bài. Dù là học hộ nhưng Thiên Lam tâm, kh nỡ để Minh Nguyệt chịu cảnh còng lưng chép bù bài giảng.
Hải gật gù:
- Xem ra cũng chăm chỉ đ.
Thiên Lam vênh mặt:
- Đương nhiên.
Đúng lúc này, một giảng viên tầm ba mươi tuổi bước vào lớp, kh hiểu lại vẻ vội vàng, trên mặt còn mang theo ý cười. Thiên Lam choáng váng tới mức l hai tay day vào thái dương. Đây chẳng là đã dạy lớp của cô học kỳ trước ? Minh Nguyệt nói với cô, giảng viên dạy môn Triết học là thầy Sơn. Tại vào lớp hôm nay lại là thầy Kiên chứ?
Năm thứ nhất Thiên Lam học thầy Kiên, hơn nữa thầy giáo còn ấn tượng tốt với cô. Hôm cô lên văn phòng khoa l ểm thi môn Triết học, chính thầy còn khen ngợi bài làm xuất sắc của Thiên Lam.
Kh xong . Thiên Lam định đứng lên để “chuồn” ra phía cửa sau thì ai đó giữ tay cô lại. Cô quay lại nhỏ giọng nói:
- đây.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hải giữ chặt cổ tay cô:
- Ngồi xuống.
Thầy giáo lên tiếng:
- Bạn nữ cuối lớp, vừa đến em đã rời ?
Thiên Lam ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói:
- Thưa thầy, em xin lỗi ạ. Em chỉ đến để l chìa khóa nhà.
Thầy giáo bật cười:
- Kh em l chìa khóa từ chỗ lớp trưởng Hải chứ?
Cả lớp cười ầm lên.
Thiên Lam mặt đỏ bừng:
- Kh thưa thầy.
Th Sơn và Mạnh Tg quay sang nhau. Th Sơn thì thầm:
- Kh là Thiên Lam khoa Chứng khoán ? Chị ở đối diện nhà đó.
Mạnh Tg cười cười:
- Chắc là học thay cho Minh Nguyệt.
Thầy giáo vẫy tay ra hiệu cho Thiên Lam ngồi xuống:
- xin tự giới thiệu. là Trần Kiên, từ nay sẽ phụ trách việc dạy môn Triết học lớp Hải quan khóa 63. Bạn học Thiên Lam vừa th đã muốn ra ngoài. Bạn đã từng học năm ngoái, bạn cảm th bài giảng của kh còn hay nữa. được biết sĩ số lớp này là 53 . Tính cả Thiên Lam là vừa đủ. Hôm nay là buổi đầu tiên dạy lớp này, sẽ kh ểm d xem bạn nào vắng nhưng nghĩ Thiên Lam nên học môn của thêm một lần nữa để cảm nhận cái hay của nó. Nếu sau này bạn trốn học, nhất định sẽ làm rõ việc ngày hôm nay.
Thiên Lam th như sét đánh ngang tai. Ánh nắng buổi chiều xuyên qua ô cửa kính đến chỗ ngồi của cô mà cô vẫn lạnh buốt. Nói vậy nghĩa là từ nay một tuần ba buổi chiều, cô sẽ nhịn ngủ . Thiên Lam th như mây đen kéo đến đầy trời, một bầu kh khí u ám bao trùm…
Hải quay sang cô tủm tỉm cười:
- Trời cũng chẳng thể x nổi kh Blue Sky?
Thiên Lam trừng mắt , biệt d của cô mà cũng biết :
- cũng nên gọi một tiếng chị . học khóa trên đó.
Thầy giáo xuống nghe được câu nói của Thiên Lam liền nói:
- , bạn Thiên Lam học khóa 62. Kh biết sau khi học xong môn Triết học, bạn th tâm đắc ều gì?
Thiên Lam đứng dậy nghiêm túc trả lời:
- Thưa thầy, em th tâm đắc nhất là quy luật phủ định của phủ định. những ều ta tưởng như đó là thụt lùi nhưng thực sự nó vẫn đang phát triển theo hình xoáy ốc.
Đám sinh viên trong lớp mắt tròn mắt dẹt Thiên Lam. Những thứ cô nói dường như còn quá mơ hồ với bọn họ.
Thầy giáo Thiên Lam, khẽ gật đầu:
- Thiên Lam là duy nhất đạt 9 ểm Triết học của khóa 62 đ.
M sinh viên ngồi phía trên quay lại cười với cô:
- Chị Thiên Lam, hôm nào đến lớp cho chúng em xin đề cương môn Triết của chị nhé.
Thiên Lam mỉm cười gật đầu.
Chu báo hết tiết học thứ nhất, Thiên Lam ngồi tại chỗ chẳng muốn đâu. Cô gục xuống bàn, nghĩ cách làm thể xin thầy giáo “tha cho một mạng”để kh tiếp tục đến lớp học. Thoát khỏi kiếp nạn này cô thề sẽ kh bao giờ bén mảng đến lớp khác học hộ. Minh Nguyệt hay Th Vân cũng thế mà thôi, đừng nghĩ tới nhờ vả gì nữa.
Hải quay lại chỗ ngồi mang theo một cốc trà quế mật ong, đưa cho Thiên Lam.
- Uống một chút , từng đưa nước cho khi thi vào trường, giờ đến lượt đưa nước cho .
Thiên Lam cầm cốc trà trong tay liền cảm th ấm áp. Cô nhấp một ngụm nhỏ để tận hưởng từ từ hương thơm của quế.
- Kh thể ngờ các bạn thí sinh thể nhớ được cả mặt sinh viên tình nguyện. Cảm ơn nhé.
Hải mỉm cười, cái gì gọi là nhớ mặt sinh viên tình nguyện chứ? Thi vào trường đại học này vốn chẳng là mục tiêu ban đầu của nhưng khi đến làm thủ tục dự thi, một “Blue Sky” bé nhỏ đã khiến thay đổi. hạ quyết tâm gặp lại cô gái đó. Thật kh thể ngờ cô lại tên là Thiên Lam, nói vậy chẳng ước mơ “chinh phục bầu trời” của từ nhỏ đến lớn đều kh thay đổi hay .
Chưa có bình luận nào cho chương này.